Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngày mai vô tận - Chương 4: Chapter 4:

Đau quá!

Đầu đau quá!

Tenebris cảm thấy đầu đau như bị người ta dùng gậy đánh không dứt, không, phải là hàng ngàn kim nhọn đâm liên hồi.

Trong cơn mơ màng, những cảnh tượng chiến trường trước đó cứ vụt qua như những thước phim.

Gã quái vật trong túp lều. Người đàn ông đó. Koberic rời đi. Rồi thời khắc con quái bốn chân chết dưới thân mình.

Chả lẽ đây là thiên đàng sao? Không phải, một người bị gia tộc gán cho tội tày trời như mình thì làm gì có tư cách lên thiên đàng… Có khi đây lại là địa ngục khoác lên mình ảo tưởng mà thôi. Tenebris cố gắng giữ cho ý chí không bị sụp đổ trong sự huyễn hoặc này.

Cố lên! Phải cố lên! Ta phải tỉnh táo! Không thể bị sự ảo mộng này làm cho đầu óc mụ mị được!

Đầu tuy vẫn đau. Nhưng với sức lực còn lại, Tenebris dốc sức mở mắt. Màn tối bị xua tan, hoàn toàn thoát khỏi không gian u tối đó.

Tầm mắt ban đầu nhòa đi, chao đảo như thể mỗi vật đều có cái bóng thứ hai.

Chóng mặt quá! Buồn nôn quá!

Cảm thấy không thể nhịn được nữa, Tenebris cố gắng gượng dậy, tay ôm chặt miệng, mắt đảo xung quanh. Một người mặc áo trắng thấy vậy vội dúi cho cậu một chiếc túi. Chẳng kịp nghĩ gì thêm, Tenebris cứ thế mà xả hết tất cả thứ trong bụng mình ra.

Xong xuôi, cậu nằm vật xuống giường, mồ hôi đầm đìa ướt thẫm cái áo trắng đang bận. Đôi mắt mệt mỏi liếc về phía người vừa cứu nguy.

Anh ta vạch mắt cậu ra rồi dùng một thiết bị chiếu luồng sáng chói gắt vào đồng tử. Ánh sáng chói lòa đột ngột đó khiến cơ thể cậu giật bắn, mí mắt nhấp nháy liên tục, tay xoa nhẹ thái dương, gương mặt nhăn nhúm lại. Tenebris ngẩng lên và thấy anh ta nói gì đó. Cậu nhăn lại, gắng đưa tay chạm tai rồi lắc đầu. Thấy vậy, anh ta gật nhẹ, đáp lại gì đó trước khi tiêm cho cậu một mũi.

Mắt cậu lại tối sầm lại.

Đến lần tỉnh dậy tiếp theo, Tenebris thấy đầu dường như đỡ hơn nhiều. Cơ thể cũng thấy không còn rã rời như trước.

Đưa mắt đi xung quanh, cậu thấy mình thay vì ở trên bãi chiến trường mà đang nằm trên một chiếc giường. Xung quanh là những binh lính đều nằm bất động. Cơ thể họ được nối với những chiếc máy lơ lửng tỏa ánh xanh lá và phát ra tiếng bíp bíp từng hồi. Tầm mắt hướng lên phía trên. Nó thấy được trần nhà với các ánh đèn trắng.

Khi còn đang mải mê nhìn xung quanh, sự chú ý của cậu hướng về phía tiếng viết lách vang lên bên cạnh. Âm thanh đó thuộc về một nữ y tá với ngòi bút đang uyển chuyển lướt đi trên quyển sổ trong tay. Bộ trang phục trắng của y tá bó sát tôn lên những đường cong duyên dáng trên cơ thể mình, tạo nên một hình ảnh thanh thoát và điểm tĩnh.

Nhận thấy bệnh nhân của mình đã tỉnh dậy, nữ y tá liền thao tác gì đó trên thiết bị được gắn trên tay. Cô nhìn Tenebris trong khi đôi tay nhẹ nhàng khẽ vuốt tóc qua mang tai.

Tai cô ấy… đẹp quá.

Tenebris thầm cảm thán. Đôi mắt dán chặt vào nó, phía sau mái tóc đen pha chút vàng kim dài ngang vai dưới ánh đèn vàng với chiếc mũ vải trắng đội trên đầu. Cô tiến về phía cậu, vươn bàn tay lên đôi má cậu. Cậu có thể cảm nhận được làn da mịn màng đó đang kiểm tra tình trạng của bản thân.

“Anh cảm thấy sao rồi? Có đau ở đâu không?”

Cô cất tiếng hỏi. Giọng nữ y tá trong trẻo, dịu dàng trong khi mắt vẫn lướt theo từng dòng chữ uốn lượn như lá vàng thu khẽ bay theo chiều gió. Thật cuốn hút người ta.

“À, có… đầu tôi đau, cơ thể thì nhức nhức đôi chút. Tôi ngất bao lâu vậy?”

Nghĩ lại thì Tenebris không ngờ bị con quái đó cắn cho gãy tay, bị nó đâm vào bụng nặng như vậy mà vẫn giữ được mạng sống thì thật quá may mắn, và cũng phải cảm ơn công nghệ y tế nữa!

“2 ngày.” Cô đáp lại.

Thật kỳ lạ. Mình có nên báo cáo chuyện này với cấp trên không ta?

Nữ y tá tự nhủ. Ánh mắt đảo liên tục, hết nhìn Tenebris rồi lại nhìn vào cuốn sổ trong tay.

Hiện tượng này thật không bình thường. Lấy ví dụ trực quan nhất thì, một người đàn ông to con lực lưỡng nếu nhận những vết thương đó, hẳn là giờ đang ở ngưỡng cửa tử rồi. Đằng này, cậu ta không những không đô con mà lại còn tương đối gầy, lại còn lùn. Và giờ trông chẳng khác nào một người bị thương nhẹ với nhưngvới nhưng cơn đau nhức nhối thông thường.

Hay là cậu ta cố ra vẻ bình thường nhỉ?

Nhưng người đối diện cô chỉ có mấy vết bầm tím, các vết thương chưa lành cùng sự mệt mỏi. Thần thái thì vô cùng thoải mái và tự nhiên, hoàn toàn không có dấu hiệu một người chịu đau đớn, huống chi là người sắp từ trần.

A, muốn nghiên cứu quá đi.

Nhưng với một y tá tập sự như cô thì lấy đâu ra phòng nghiên cứu như các vị Mục sư cấp cao. Xuất thân cũng chẳng cao sang gì. Con đường thăng tiến cũng vì thế mà muôn vàn trắc trở so với những người giới thượng lưu.

“Ừm, nghỉ ngơi chút là sẽ khỏe lại ngay thôi. Ngoài cánh tay bị gãy, mấy vết bầm tím với bị tổn thương vùng bụng ra thì không có gì đáng ngại hết.”

Thế là có đáng ngại thật hay không vậy? Tenebris thầm than.

“Tôi đang… ở đâu vậy? Chị là ai?” Tenebris hỏi.

“Tôi là Haria, và cậu đang ở bệnh viện dã chiến.”

Nữ y tá dừng bút, ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen tuyền hướng về người mà cô được lệnh phải đích thân theo dõi. Giọng cô vang lên thật trong trẻo giữa bầu không khí nặng mùi thuốc sát trùng.

Tenebris hít một hơi, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ thật sâu trước khi nói tiếp.

“Nơi này cách doanh trại bao xa vậy?”

“Tôi không biết. Tôi đâu phải người định hướng trên biển đâu.”

Ý cô là hoa tiêu hả? Tenebris thầm nghĩ. Đôi má ửng đỏ trước ánh nhìn chăm chú của nữ y tá. Cậu bặm môi lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay khẽ nhấn mạnh xuống chiếc nệm, cố gắng hướng sự tập trung về thứ khác. Nhưng sự xấu hổ trước ánh mắt quan sát đó chỉ khiến tâm trí cậu ngày càng bấn loạn.

Tenebris chỉ gật gù, dù rằng bản thân muốn được nói chuyện tiếp với người phụ nữ trước mắt mình. Cơ hội này chẳng mấy khi mà có nhưng chẳng thể thốt được lời nào. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lại nghẹn lại. Bàn tay siết vào thành giường, cảm nhận cái lạnh để cố lấy hết dũng khí còn sót lại.

“Chị này, bên ngoài sao mà ồn vậy?”

Nữ y tá rời mắt khỏi cơ thể Tenebris. Cô ngơ ra đôi chút trước khi nhận ra hành động của mình có đôi chút kỳ quặc. Cô cười trừ, đôi má ửng đỏ khó xử, bàn tay đan vào nhau, ánh mắt đảo sang nơi khác.

“A… à thì… mọi người đang đưa các người bị thương đến đây, nên là… ừm, bên ngoài đang khá là bận rộn.”

Ý nghĩ về cái hố sâu đột nhiên trỗi dậy, lạnh buốt như mũi dao quét dọc sống lưng Tenebris. Liệu ngoài kia, cuộc chiến lúc trước chưa kết thúc sao? Chẳng phải sách giáo khoa thường nói rằng sau khi tập kích là xong sao? Sao vẫn có người được chuyển vào?

Cổ họng cậu khô khan, giọng run run.

“Cô Haria… xin cô… hãy giúp tôi. Làm ơn, hãy chuyển lời tới bất kỳ ai cũng được. Ở lều của tiểu đội ba… tôi thấy một cái hố sâu. Tôi nghĩ… chúng đang đào đường hầm để đột nhập vào căn cứ.”

Haria khựng lại. Đa phần bệnh nhân sau cơn hôn mê thường nói nhảm, nhưng ở cậu trai này, giọng điệu quá thành khẩn, ánh mắt quá sáng suốt. Dù vậy, sự hoài nghi vẫn len lỏi sâu trong tâm trí.

Cô khẽ thở dài, rồi gật đầu. “Được, tôi sẽ báo lại.”

Dẫu sao, nhiệm vụ của cô cũng chỉ là túc trực bên giường bệnh.

Cấp trên chẳng bao giờ giao cho một y tá mới vào nghề như cô những trọng trách nặng nề, mặc cho bảng thành tích lấp lánh ở Học viện.

Cô rời khỏi buồng, hòa vào dòng người dọc hành lang. Khắp nơi là những bước chân vội vã, tiếng rên siết, tiếng binh lính gọi nhau í ới. Mùi thuốc sát trùng hăng hắc trộn lẫn với mùi máu tươi khiến không khí đặc quánh, ngột ngạt.

Những tưởng mọi chuyện đã đủ căng thẳng thì âm thanh loảng của đồ đạc va đổ phát ra từ một phòng bệnh chật ních người gần đó.

“Cô làm cái gì thế hả!” Một tiếng gào xé toạc tất cả âm thanh khác. “Cô giết em ấy rồi! Cô giết em ấy mất rồi!”

Haria cũng bị tiếng thét ấy cuốn hút như bao người khác. Cô chen chúc qua kẽ hở của đám đông đang đợi trước cửa phòng. Người thì đứng, kẻ thì ngồi. Ai nấy cũng đều thương tích đầy mình.

Vất vả vượt qua họ, cô chứng kiến cảnh tượng một nữ y tá khuỵu gối, đôi tay dính máu run bần bật. Trên giường, người lính trẻ máu trào ra như suối, tấm ga trắng thấm đẫm đỏ tươi. Bác sĩ cúi rạp xuống, cố tìm mạch đập. Bên cạnh, một người lính gào khản giọng:

“Cô có biết làm việc của mình là gì không thế hả?! Làm sao mà cô lại có thể tiêm nhầm thuốc chứ?! Cô giết em trai tôi rồi!”

Ánh mắt y tá hoảng hốt, lúc hướng về xác người lính, lúc lại liếc sang vị bác sĩ như thể níu kéo chút hy vọng. Nhưng ông chỉ khẽ lắc đầu.

“Ghi thời điểm tử vong. Ledge Makhritan, bảy giờ năm mươi sáu phút.”

Lời phán như nhát chém cuối. Người anh trai vung cú đấm nện thẳng vào mặt cô. Cơ thể nhỏ bé bật ra, va mạnh vào tủ dụng cụ rồi đổ xuống sàn. Máu trộn với nước mắt. Lời xin lỗi lặp đi lặp lại, nhỏ nhoi, nghẹn ngào.

Bác sĩ vội bước tới, dang tay can ngăn:

“Tôi hiểu anh đang tức giận, nhưng còn nhiều người khác cần cứu. Xin hãy—”

Nhưng giọng ông tan loãng. Người lính, đôi mắt đỏ ngầu, đã hóa thành con thú điên loạn. Hắn lao tới. Chỉ đến khi một đồng đội khác chìa chân ngáng đúng lúc, cái thân lực lưỡng mới đổ sập. Đầu đập chan chát vào góc giường. Tiếng nứt xương rợn người. Máu loang nhanh trên nền đá. Cơ thể hắn nằm bất động, cứng ngắc.

Không ai thốt lời. Đám đông lặng im, như thể cái chết vừa rồi chỉ là một vết bẩn được gạt bỏ. Họ quá kiệt sức để phán xét. Hoặc có lẽ, một mạng bớt đi đồng nghĩa cơ hội sống của họ đến gần hơn.

Vị bác sĩ chỉnh lại trang phục y tế, ánh mắt chạm vào vị bác sĩ đang đứng gần. Ông ta khẽ trợn, giọng cằn nhằn:

“Còn cô nữa, cô cần gì hả?”

Haria hơi giật mình, nước bọt cứ lắp bắp trên môi.

“Tôi… tôi cần gặp Trưởng bộ phận An ninh. Ngài biết ông ấy đang ở đâu không ạ?”

Bác sĩ phất tay, trả lời hờ hững. “Ngài Joffrieg ngay bên ngoài cổng.”

Cô cảm ơn rồi tiếp tục len qua biển người. Đoạn hành lang chật ních, tiếng gào, tiếng bước chân và mùi thuốc sát trùng quện vào nhau. Ở giữa đám hỗn loạn, một người mặc quân phục chỉnh tề đứng nổi bật với dáng người nghiêm nghị, giọng đã khàn vì phải điều tiết dòng người suốt nhiều giờ không ngừng nghỉ.

Haria tiến tới, giấu vội sự chần chừ và cắt ngang công việc ông đang làm. “Ngài là Joffrieg phải không ạ?”

Joffrieg cau mày trả lời. “Phải, cô có việc gì?”

Haria hít sâu rồi trước khi kể vắn tắt lời Tenebris.

Mặt Joffrieg biến sắc, như vừa bị châm vào chỗ đau. Má đỏ lên, nét mặt siết lại. Ông thốt đầy khó chịu.

“Cô đùa tôi đấy à? Một chuyện hoang đường như vậy mà cô tin được à?”

“Nhưng ngài… chẳng phải sự xuất hiện đột ngột của chúng rất kỳ lạ sao?” Cô vội vàng đáp lại.

“Cút ngay trước khi ta tống cổ cô ra khỏi nơi này!” Joffrieg gầm lên, để mặc Haria đứng trơ trọi. Ông quay lưng, dồn hết sự chú tâm cho công việc, như thể lời cô nói chưa từng tồn tại.

Cảm thấy chẳng thể thuyết phục được ông ta, Haria đành rời đi. Joffrieg cũng chẳng sai khi một câu chuyện không bằng chứng thì thật khó để ai tin. Phải, lời cậu ta vô căn cứ. Nhưng những người lính ở đây đều truyền tai nhau rằng chúng xuất hiện rất đột ngột, vượt qua biên giới mà chẳng ai hay. Nếu cái chuyện chúng đào hầm là thật, thì mọi thứ đã rõ ràng, chúng sẽ liên tục tràn tràn vào doanh trại, và cuộc chiến ngoài kia sẽ chỉ kết thúc khi một trong hai phe kiệt quệ. Và giờ, cô phải tìm được bằng chứng để xác minh nó.

Ý nghĩ ấy còn đang quay cuồng trong đầu thì cô chợt để mắt đến một tốp lính đang lê bước rời đi, quần áo lấm lem, gương mặt mệt nhoài.

“Khoan đã, cho tôi hỏi!” Haria gọi giật. “Các anh định đi đâu vậy?”

Một người trong số họ, giọng rã rời, đáp:

“Về khu tập kết.”

“Vậy… các anh có thể kiểm tra lều của tiểu đội ba không?”

Một người khác gạt phắt đi, ánh mắt bất an:

“Không được, chỗ đó gần lũ địch lắm. Muốn chết à?”

“Không, nhưng thực sự các anh cần phải đến đó để kiểm tra.”

“Cô là ai mà dám ra lệnh cho chúng tôi hả?” Một người trong số họ gắt lên.

Haria hít sâu, ép bản thân giữ vững giọng nói:

“Tôi là Haria, thân cận của ngài Joffrieg. Ngài ấy yêu cầu các anh làm vậy. Nếu từ chối, tôi mời các anh trình bày với toàn án binh.”

Đám lính sững lại. Vẻ hoảng hốt lan trên gương mặt lấm bùn. Chẳng ai dám cãi nữa. Từng người cúi chào thật nghiêm trước khi vội vã rời bệnh viện.

Hai ngày kế tiếp, Haria vẫn ở trong phòng bệnh, tiếp tục theo dõi Tenebris theo chỉ định. Trong lòng, nỗi lo lắng dằng dặc rằng liệu họ có thành công hay không? Hay rồi cô sẽ phải chịu tội vì dám mượn uy quyền của Joffrieg để ra lệnh trái phép? Những suy nghĩ đó cứ bủa vây lấy tâm trí Haria trong tấm màn trắng chia cách các giường bệnh này.

Cạch.

Đúng lúc ấy, tiếng cửa phòng vang lên. Một người đàn ông đi vào. Nữ y tá thấy vậy liền cúi đầu cất quyển sổ của mình vào chiếc túi nhỏ đặt dưới chân ghế. Trước khi rời đi, cô không quên dặn Tenebris sau khi liếc nhìn lần cuối:

“Đợi ở đây nhé.”

Dứt lời, nữ y tá kéo tấm màn trắng sang một bên. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi tấm màn khép lại, Tenebris thoáng thấy có ai đó bận quân phục đang đứng đợi sẵn bên ngoài hành lang. Khi thấy nữ y tá rời khỏi buồng bệnh, một giọng nói rắn rỏi cất lên sau tiếng hắng giọng:

“Ai là người báo tin cho cô, Haria?”

Haria thoáng khựng, lúng túng và gấp gáp đáp lời trước bóng người cao to vạm vỡ kia.

“Dạ, là cậu trai đằng kia ạ.”

Người đàn ông gật đầu, tay ra hiệu cho cô lui. Haria cúi người tuân lệnh rồi nhanh chóng khép cửa, để lại không gian riêng tư cho hai người.

Tấm màn được vén lên, đập vào mắt Tenebris là người đàn ông trẻ với bô quân phục trang nghiêm. Khi thấy người lính trẻ toan gượng dậy để hành lễ, anh ta liền đưa tay ra chặn lại.

“Theo chỉ thị của Chỉ huy Jelric Gaden, tôi gửi tới cậu lệnh triệu tập tới lều Chỉ huy.” Anh ta cất lên chất giọng rắn rỏi, nghiêm nghị, uy quyền, trông rất hợp với trang phục và phong thái của một người lính nên có. “Tình trạng sức khỏe của cậu sẽ được các bác sĩ theo dõi, khi nào hồi phục hoàn tòa thì hai người lính gác bên ngoài sẽ hộ tống cậu tới đó.”

Tenebris hoảng hốt.

Mình đã làm gì chứ? Sao lại phải tới lều Chỉ huy? Mà lại còn có người hộ tống nữa? Đầu Tenebris quay cuồng.

Tenebris gặng hỏi.

“Tại sao vậy? Tôi đã làm gì sai sao?”

Anh ta không trả lời, đặt mảnh giấy lên bàn rồi biến mất sau cánh cửa, để lại trong phòng sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free