(Đã dịch) Nam Đế - Chương 9: Ta Ngất
Ba ngày học những điều căn bản đã kết thúc. Sáng sớm ngày thứ tư, tất cả đệ tử đã tề tựu tại sảnh Ngoại Môn Đường, ai nấy đều lộ rõ vẻ háo hức, chờ mong vì hôm nay Tử Vi trưởng lão sẽ truyền thụ công pháp cơ bản đầu tiên.
Đến đúng canh bảy, Tử Vi trưởng lão xuất hiện. Sau đó, ông dẫn tất cả mọi người lên lầu hai của Ngoại Môn Đường, đi vào một căn phòng rộng rãi. Nơi đây bày biện nhiều giá sách với đủ loại thư tịch, từ những cuốn làm từ giấy, những cuộn thẻ gỗ, cho đến cả những quyển được làm từ da thú hiếm lạ.
“Đây là Tàng Kinh Các của Ngoại Môn. Toàn bộ công pháp ở đây đều thuộc Nhân Cấp, trong đó có vài cuốn đạt tới Nhân Cấp Cực Phẩm. Các ngươi hãy chọn lấy một bản công pháp, mang về ghi nhớ thật kỹ rồi tu luyện. Ba ngày sau phải trả lại Tàng Kinh Các. Hãy nhớ rằng, dưới Trúc Cơ Kỳ, công pháp thuộc tính chưa thực sự cần thiết. Điều các ngươi cần là chọn được một bản công pháp phù hợp với bản thân mình là đủ.”
Nói xong, Tử Vi trưởng lão liền đi ra ngoài, để cho hơn một trăm đệ tử tự do chọn lựa công pháp.
“Chọn lựa công pháp phù hợp với bản thân mình! Vậy thế nào là phù hợp chứ, Tử Vi trưởng lão đúng là…”
Tiêu Thiên lên tiếng than thở. Mã Nghị cùng Đường Sơn cũng gật đầu phụ họa, còn Trần Thiên Nam thì xoa xoa cằm suy nghĩ. Nếu đã không biết đâu là công pháp tốt, đâu là công pháp không tốt, vậy thì cứ chọn bừa đi, biết đâu may mắn lại vớ được bản phù hợp.
“Các ngươi cứ suy nghĩ tiếp đi, ta chọn bừa một bản công pháp vậy.”
Ba người Tiêu Thiên, Mã Nghị, Đường Sơn trợn mắt nhìn Trần Thiên Nam, một lúc sau cũng gật đầu.
“Thiên Nam ca nói đúng, vậy đệ cũng chọn đại một bản!”
Đường Sơn gật đầu lên tiếng. Vậy là Trần Thiên Nam cùng Đường Sơn tiến tới một giá sách, rồi tùy tiện chọn lấy một quyển. Trần Thiên Nam chọn một quyển sách có bìa hoen vàng, làm từ giấy.
“Bắc Minh Huyền Công.” Đọc xong tên sách, Trần Thiên Nam liền đi ra ngoài, xuống lầu một đăng ký với chấp sự ngoại môn.
“Bắc Minh Huyền Công, không tồi, đây là một công pháp Nhân Cấp Cực Phẩm.”
Nghe vị chấp sự nói, Trần Thiên Nam ngẩn người ra, không ngờ hắn lại vớ đại mà trúng một quyển công pháp Nhân Cấp Cực Phẩm. Công pháp được phân chia cấp bậc dựa trên khả năng hấp thu linh khí thiên địa. Khả năng hấp thụ linh khí càng nhanh, càng nhiều thì công pháp càng ưu việt. Bởi vậy, công pháp mới được phân chia thành các cấp bậc khác nhau.
Trở về phòng, Trần Thiên Nam ngồi xếp bằng trên giường. Hắn hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu mở trang đầu tiên của Bắc Minh Huyền Công. Mở đầu là phần giới thiệu về Bắc Minh Huyền Công. Bộ công pháp này do một vị trưởng lão kiệt xuất của Nam Thiên Tông sáng tạo ra từ ba vạn năm trước. Tu chân giới không thiếu những thiên tài kiệt xuất tự sáng tạo công pháp tu luyện cho riêng mình.
Trần Thiên Nam khẽ cảm thán không thôi, tiền bối sáng tạo ra Bắc Minh Huyền Công quả nhiên là một người với tư duy phi phàm. Dành cả một ngày để đọc, Trần Thiên Nam mới ghi nhớ được khoảng một phần ba công pháp, nhưng chừng đó cũng đủ để tu luyện ở Luyện Thể Kỳ. Bước đầu tiên để tu luyện là Cảm Khí, tức là cảm nhận linh khí thiên địa. Khi đã cảm nhận được linh khí, cần vận dụng công pháp để hấp thu linh khí vào trong cơ thể, rồi chuyển hóa thành linh lực tụ lại ở đan điền. Song song với đó là luyện tập ngoại lực để lỗ chân lông trên toàn cơ thể mở rộng, giúp dễ dàng hấp thu linh khí.
Cất quyển sách công pháp qua một bên, Trần Thiên Nam ngồi xếp bằng, lưng ưỡn thẳng, mắt nhắm lại, hai tay đặt lên đầu gối. Ngón giữa hơi cong, ngón cái đè lên ba ngón còn lại, giữ cho chúng duỗi thẳng.
Tiểu cẩu nằm co ro ở một góc, thấy Trần Thiên Nam ngồi xếp bằng tu luyện. Trong mắt nó lóe lên vẻ cười cợt, khóe miệng nhếch nhẹ một cái rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Sau khi Đường Sơn, Mã Nghị, Tiêu Thiên trở về, họ cũng nhẹ nhàng lên giường, bắt đầu mở công pháp đã chọn và học thuộc. Nửa đêm, Trần Thiên Nam mở bừng mắt, vẻ mặt hiện lên sự khó coi. Hắn không hề cảm giác được linh khí hay bất cứ điều gì khác lạ. Theo lý thuyết mà Tử Vi đã giảng giải thì Trung Phẩm Linh Căn chỉ mất khoảng sáu canh giờ là có thể cảm nhận được linh khí thiên địa, nhiều kẻ thì chỉ mất hai canh giờ, còn Thượng Phẩm, Cực Phẩm Linh Căn thì chỉ mất một khoảng thời gian nhỏ để cảm nhận linh khí. Trần Thiên Nam đã ngồi mười canh giờ nhưng vẫn chẳng cảm nhận được điều gì. Quay sang nhìn ba người còn lại, hắn thấy họ vẫn đang khoanh chân tu luyện, vẻ mặt ai nấy đều hiện lên nét vui vẻ. Trần Thiên Nam khẽ thở dài rồi tiếp tục ngồi xếp bằng tu luyện.
Tiểu cẩu khẽ mở mắt nhìn rồi lại nhắm mắt lại. Sáng hôm sau, Trần Thiên Nam trên mặt hiện vẻ u ám. Cả một đêm hắn vẫn không thể cảm nhận được điều gì, quả là một chuyện quái dị. Quay sang Đường Sơn bên giường cạnh, Trần Thiên Nam khẽ gọi.
“Đường Sơn đệ đệ.”
Đường Sơn mở mắt rồi nhìn qua Trần Thiên Nam cười nói.
“Thiên Nam ca gọi ta, huynh cảm khí được chưa?”
Trần Thiên Nam lắc đầu nói. “Ta còn đang định hỏi đệ đã cảm khí được chưa? Ta không thấy có gì khác lạ.”
Đường Sơn vẻ mặt hiện lên sự khó hiểu, rồi nói.
“Đệ thấy có những hạt gì đó ở khắp xung quanh. Khi đệ vận công thì những hạt đó bị hấp thu chui vào cơ thể đệ, mang lại cảm giác cực kỳ thoải mái. Huynh không cảm thấy vậy sao?”
Trần Thiên Nam thì ỉu xìu hẳn đi. Giống như Tử Vi trưởng lão miêu tả, cảm giác đó chính là cảm khí, vậy là Đường Sơn đã thành công. Đến khi Mã Nghị, Tiêu Thiên tỉnh lại, Trần Thiên Nam cũng hỏi, hai người liền gật đầu miêu tả giống y hệt Đường Sơn. Điều này khiến vẻ mặt Trần Thiên Nam càng thêm khó coi.
Ba người liền an ủi Trần Thiên Nam một hồi rồi lại tiếp tục học thuộc công pháp. Trần Thiên Nam chỉ khẽ thở dài sau đó mang Bắc Minh Huyền Công ra học tiếp.
Ba ngày trôi qua, Trần Thiên Nam đã học thuộc Bắc Minh Huyền Công, nhưng hắn vẫn không thể cảm nhận được linh khí thiên địa. Ba ngày cố gắng của hắn đều vô ích. Mang theo tâm trạng ủ rũ, hắn rời khỏi phòng. Hôm nay là ngày phải trả công pháp lại Tàng Kinh Các. Trần Thiên Nam vốn định nhân tiện gặp Tử Vi trưởng lão để hỏi thăm sự tình, nhưng sau khi trả xong công pháp, hắn lại không thấy Tử Vi trưởng lão đâu, đành ủ rũ quay về phòng. Ba người Đường Sơn, Tiêu Thiên, Mã Nghị đã đi tới sân tập luyện để tập ngoại công rồi, nên trong phòng chỉ có Trần Thiên Nam và tiểu cẩu.
“Tiểu Vàng có phải ta bị bệnh gì đó không? Lão thiên chết tiệt không thể nào đùa cợt ta như thế này được!”
Trần Thiên Nam bế tiểu cẩu giơ lên không trung, bốn mắt nhìn nhau.
“Để bản cẩu nói cho ngươi một bí mật, đó là ngươi vốn làm gì có Linh Căn.”
Trần Thiên Nam giật mình la toáng lên hỏi. “Ai?”
Hắn nhìn khắp phòng nhưng không hề thấy bóng dáng một người nào khác. Trong phòng chỉ có hắn và Tiểu Vàng. Trần Thiên Nam khẽ rùng mình, chẳng lẽ ở đây có ma quỷ? Lão đầu Lạc Cảnh kể cho đám trẻ ở Thăng Long Thành không ít chuyện ma quỷ, trong đó Trần Thiên Nam cũng không ngoại lệ.
“Tên béo đần độn.”
Tiếng nói vang lên ngay bên cạnh. Trần Thiên Nam giật mình quay đầu lại nhìn, mắt hắn liền trợn trừng. Tiểu Vàng đang nhe răng cười nhìn hắn.
“Tiểu Vàng… ngươi… ngươi…”
“Gọi một tiếng Cẩu Ca, cái gì mà Tiểu Vàng nghe buồn nôn chết đi được.”
Trần Thiên Nam ngã lăn quay xuống đất. Hắn cứ ngỡ mình vừa gặp một cơn ác mộng, khi thấy Tiểu Vàng đang nói tiếng người, không những thế lại còn nhe răng cười với hắn. Hắn thực sự ngất mất thôi...
Đừng quên rằng bản dịch tinh tế này là sáng tạo của truyen.free.