Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 10: Cẩu Ca

Nếu ngươi ngất xỉu, bổn cẩu sẽ ăn thịt ngươi."

Tiểu cẩu ngồi trên giường, ánh mắt lóe lên nhìn Trần Thiên Nam, hé hàm răng nhọn hoắt ra nói. Trần Thiên Nam lồm cồm bò dậy từ dưới đất, đôi mắt vẫn trợn trắng dã nhìn Tiểu Vàng.

"Tiểu Vàng, ngươi là yêu thú ư?"

Tiểu cẩu lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, dùng chân trước vuốt vuốt bộ lông trên đầu, tiêu sái đáp.

"Hừ, ta là một con tiên cẩu, mấy con vật nhỏ đừng hòng so sánh với bổn cẩu."

Trần Thiên Nam há hốc mồm. Hắn không ngờ lần đó ra ngoài Thăng Long Thành, lại vô tình rước phải một con yêu cẩu, may mà đến giờ vẫn chưa bị nó ăn thịt.

"Có ai không, cứu ta với! Ở đây có một con yêu cẩu!"

Trần Thiên Nam vừa la vừa chạy ra ngoài, nhưng vừa chạm vào cánh cửa thì cả người bị một lực hút không thể chống cự kéo giật lại, ngã lăn xuống giường ngay bên cạnh tiểu cẩu.

"Cẩu ca, ta còn mẹ già con thơ, cẩu ca đừng ăn thịt ta mà, tha cho ta đi!"

"Im miệng cho ta."

Tiểu cẩu trợn mắt quát lên một tiếng, Trần Thiên Nam lập tức ngậm miệng lại, trong lòng hối hận không nguôi. Vì chút lòng thương hại mà hắn đã nhặt về một con yêu cẩu, giờ thì sắp sửa chui vào bụng cẩu làm mồi rồi.

"Yên tâm đi Tiểu Nam, ta không ăn cái loại ngươi đâu, ta còn phải cảm tạ ngươi vì đã cứu ta một mạng nữa."

Trần Thiên Nam vẫn bán tín bán nghi nhìn tiểu cẩu. Một lúc sau, dường như cảm thấy vẻ mặt con cẩu có gì đó đáng tin, hắn mới dần bình tĩnh lại, bèn t�� mò hỏi.

"Vậy ngươi là một con yêu cẩu à?"

Tiểu cẩu liếc một cái đầy vẻ khinh bỉ, rồi lắc đầu nói.

"Không không, bản cẩu là một con tiên cẩu, mấy con vật nhỏ đừng hòng so sánh với ta."

"Tiên cẩu à? Vậy tại sao ngươi lại ở đây?"

Trần Thiên Nam nghi ngờ hỏi. Tiểu cẩu vẻ mặt hiện lên sự đau thương, đôi mắt lộ vẻ tang thương năm tháng, dường như nhớ lại một chuyện buồn nào đó. Một lúc lâu sau, nó mới nhìn Trần Thiên Nam nói.

"Nói cho ngươi cũng chẳng có tác dụng gì, ngươi nên quan tâm đến vấn đề của bản thân thì hơn."

Trần Thiên Nam ngẩn người ra. Vấn đề của hắn ư? Đúng rồi! Hắn không hề cảm nhận được linh khí thiên địa, trong khi những người khác đều đã cảm khí được. Hình như lúc trước tiểu cẩu từng nói hắn không có Linh Căn thì phải, nhưng không phải hắn có Trung Phẩm Mộc Linh Căn sao?

"Tiểu Vàng, ngươi nói ta không có Linh Căn, nhưng không phải lúc kiểm tra cột tư chất, ta đã có Linh Căn cơ mà?"

Tiểu cẩu nở một nụ cười quái dị nhìn Trần Thiên Nam, đôi mắt lóe lên tinh quang.

"Là bổn cẩu dùng chút thủ đoạn nhỏ thôi, chứ thực chất tiểu tử ngươi không hề có Linh Căn."

Trần Thiên Nam hoàn toàn suy sụp. Thì ra tiểu cẩu giở trò! Bảo sao lần khảo hạch Linh Căn của hắn lại quỷ dị đến thế. Nhưng sau đó, linh quang chợt lóe lên trong đầu hắn: nếu tiểu cẩu có thể giở thủ đoạn mà ngay cả tông chủ và các trưởng lão trên đài cũng không hề phát hiện ra, vậy thì tiểu cẩu nhất định không thể đơn giản được! Trần Thiên Nam đảo mắt liên hồi, sau đó với vẻ mặt nịnh nọt nói.

"A, Cẩu ca! Vậy cẩu ca nhất định là còn lợi hại hơn cả tông chủ và các vị trưởng lão. Cẩu ca thương cho số phận bi thương của ta mà giúp đỡ ta có được không?"

Tiểu cẩu tròng mắt khẽ đảo. Tiểu tử Trần Thiên Nam quả nhiên là kẻ thông minh, lại biết bổn cẩu lợi hại mà nịnh nọt. Đúng là một tiểu tử tinh ranh!

"Ngươi phải biết, ở tu chân giới, không có Linh Căn đồng nghĩa với việc không thể tu luyện. Đây là điều được tất cả công nhận hàng trăm vạn năm nay."

Trần Thiên Nam mặt xìu xuống. Vậy là giấc mộng bay lượn trên bầu trời rộng l���n của hắn chẳng phải sẽ tan tành sao?

"Tuy nhiên, nếu ngươi nhận làm tiểu đệ của ta, thì bổn cẩu nhất định sẽ giúp ngươi tu luyện."

Thấy Trần Thiên Nam đang buồn bã, tiểu cẩu quyết định tung mồi câu. Trần Thiên Nam nghe xong thì như lấy lại được sức sống, vẻ mặt cười toe toét, đứng dậy giơ tay bóp vai tiểu cẩu.

"Cẩu ca, vậy xin nhận ta làm tiểu đệ, ta nguyện đi theo cẩu ca tung hoành thiên hạ!"

Tiểu cẩu há cái miệng đầy răng nhọn ra cười một điệu cười đặc trưng của loài chó. Trần Thiên Nam cũng mở miệng cười, một người một cẩu cười khùng khục vang khắp phòng.

"Được, hôm nay bổn cẩu nhận một tiểu đệ như ngươi."

Tiểu cẩu lộ vẻ mặt hài lòng, lên tiếng. Trần Thiên Nam, với vẻ mặt nhăn nhó khó coi, nhưng sau đó cũng lập tức vui vẻ trở lại. Đi theo một con cẩu, tuy nghe có chút mất mặt, nhưng ôm chân của một cường cẩu thì không ít kẻ cũng muốn ôm lấy, hắn không hề ngần ngại.

"Vậy cẩu ca có nên truyền cho ta một công pháp bá đạo không?"

Tiểu cẩu hưởng thụ sự xoa bóp của Trần Thiên Nam, hai mắt lim dim, khóe miệng khẽ nhếch lên nói.

"Vậy ngươi muốn thần công Thiên Cẩu Hú, hay Cẩu Cắn Người?"

Nghe đến hai cái tên công pháp mà tiểu cẩu nói, vẻ mặt Trần Thiên Nam trở nên quái dị. Trong đầu hắn đã hình dung ra cảnh tượng: hắn tiêu sái giang rộng cả bốn chi ra chống xuống đất, ngửa cổ lên trời hú một tràng dài "À Húuuuuu..." rồi địch nhân ở bốn phía ôm đầu lăn lộn. Chỉ nghĩ tới đó thôi, Trần Thiên Nam đã đen cả mặt lại. Hắn đường đường là một nam tử hán đại trượng phu, không thể nào làm mấy chuyện mất mặt ấy được!

"Ta không phù hợp với mấy thứ thần công đó của Cẩu ca đâu."

Tiểu cẩu suy tư một hồi rồi gật đầu, một lúc lâu sau mới lên tiếng.

"Ngươi và một cố nhân của ta giống nhau, đều là những người không có Linh Căn. Vậy thì ta sẽ truyền cho ngươi Thôn Thiên Huyền Công, một môn công pháp cướp đoạt cả thiên địa."

Trần Thiên Nam vui vẻ gật đầu. Tiểu cẩu không biết móc từ đâu ra một miếng ngọc giản màu đỏ máu, rồi ném cho Trần Thiên Nam.

"Cầm lấy, học thuộc đi. Sau bốn canh giờ nó sẽ biến mất, nắm bắt lấy cơ hội này!"

Cầm lấy miếng ngọc giản, Trần Thiên Nam kích động. Hắn lập tức nằm xuống, đặt miếng ngọc giản lên trán, nhắm mắt lại bắt đầu nghiên ngẫm Thôn Thiên Huyền Công. Việc chỉ có bốn canh giờ để học thuộc lòng khiến áp lực của Trần Thiên Nam tăng lên đáng kể. Tiểu cẩu liếc nhìn Trần Thiên Nam, lặng lẽ thở dài một hơi, ánh mắt nhìn lên trần nhà thất thần...

Ba canh giờ sau, Trần Thiên Nam mở mắt, trong ánh mắt bắn ra hai đạo tinh quang chói lọi. Tiểu cẩu khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

"Cẩu ca, ta nhớ hết rồi."

Vừa dứt lời, miếng ngọc giản trong tay hóa thành những đốm sáng đỏ rồi biến mất trong không khí. Tiểu cẩu nằm dài trên giường, hai chân sau vắt chéo, hai chân trước gác ra sau đầu, thân mình rung rung, bộ dạng lười biếng lên tiếng.

"Bắt đầu tu luyện đi. Khi nào ngươi cảm khí thành thục, tu luyện thêm cái Bắc Minh Huyền Công mà ngươi lấy được mấy hôm trước nữa, để tránh bị người ta nhận ra điểm bất thường. Ừ, ngươi cứ gọi ta là Tiểu Vàng đi, còn Cẩu Ca đừng gọi nữa, ngươi làm ta khơi dậy ký ức bi thương rồi, haizzz."

Trần Thiên Nam cũng chỉ biết gật đầu. Xong xuôi, hắn ngồi ngay ngắn bắt đầu tu luyện, khẽ niệm những câu khẩu quyết của Thôn Thiên Huyền Công trong đầu. Chỉ sau vài hơi thở, Trần Thiên Nam đã cảm nhận được những hạt nhỏ li ti xung quanh. Hắn liền cực kỳ vui vẻ! Thôn Thiên Huyền Công quả nhiên bá đạo! Chỉ trong vài hơi thở mà hắn đã cảm nhận được linh khí thiên địa. Lát nữa phải hỏi Cẩu Ca một tiếng – à mà thôi, phải gọi là Tiểu Vàng một tiếng – xem cấp bậc của công pháp này là gì. Quả nhiên là một công pháp lợi hại!

Sau đó, hắn vận công pháp bắt đầu hấp thu những tia linh khí đầu tiên vào cơ thể mình. Một cảm giác thoải mái nói không nên lời lan tỏa khắp cơ thể hắn, khiến hắn không nhịn nổi mà khẽ rên rỉ một tiếng.

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free