Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 4: Chờ Mong Khảo Thí

Nhìn tấm thẻ phòng trên tay, tuy chữ nghĩa hắn không rành lắm nhưng số má thì thuộc làu, Trần Thiên Nam khẽ gật đầu đi tìm. Lòng đầy mong đợi, hắn mở cửa căn phòng ở tầng bốn của tòa Sơ Thí Đường.

Cửa mở ra, bên trong có sáu chiếc giường, năm thiếu niên đã có mặt. Trần Thiên Nam ôm Tiểu Vàng, khẽ đánh giá năm người. Đa số họ đều nhỏ tuổi hơn hắn, người lớn nhất chừng chín, mười tuổi, còn nhỏ nhất chỉ khoảng năm tuổi. Trần Thiên Nam được xem là người lớn tuổi nhất ở Sơ Thí Đường này, chỉ cần thêm một tuổi nữa là hắn sẽ quá độ tuổi được tuyển chọn vào tông môn.

“Ta tên Trần Thiên Nam, may mắn được ở chung phòng với các tiểu huynh đệ. Sau này mong chúng ta giúp đỡ nhau nhiều hơn.”

Lần lượt, cả năm người cũng tự giới thiệu bản thân. Người nhỏ tuổi nhất là Hán Văn Nhân, mới chỉ năm tuổi, nhưng Trần Thiên Nam lại có cảm giác như một ông lão, thật sự rất quái dị. Những người còn lại là Tiêu Thiên, thân hình gầy gò; Vương Minh, một thiếu niên với vẻ mặt anh khí kiên cường; Mã Nghị, lưng hùm vai gấu, cơ thể rắn chắc khỏe mạnh chứ không hề béo phì như Trần Thiên Nam. Còn người cuối cùng là Âm Thiên Hàn, đúng như cái tên, thiếu niên mang vẻ âm u, lạnh lẽo đầy áp lực, đặc biệt là đôi mắt cực kỳ sắc bén.

Chào hỏi xong, Trần Thiên Nam cũng ngả lưng xuống chiếc giường duy nhất còn trống, đặt Tiểu Vàng nằm ở một góc.

Hán Văn Nhân lộ vẻ yêu thích tiểu cẩu, cậu bé liền nhảy sang đùa nghịch với Tiểu Vàng một cách thích thú. Trần Thiên Nam nheo mắt nhìn, cái tên tiểu tử này lúc thì bộ dạng như một lão già, lúc lại hồn nhiên như một đứa trẻ, thật sự khó hiểu mà.

“Thiên Nam huynh, tiểu cẩu bị thương sao?”

Trần Thiên Nam nghe Hán Văn Nhân hỏi thì gật đầu nói: “Đúng vậy!”

Mấy người khác cũng nói qua lại vài câu, chỉ riêng Âm Thiên Hàn vẫn lạnh lùng ngồi xếp bằng trên giường tĩnh lặng. Tiểu cẩu khẽ đảo mắt nhìn Âm Thiên Hàn, trong mắt lộ rõ vẻ hứng thú, nhưng không một ai ở đây nhận ra sự khác thường của nó.

“Ọt ọt,” bụng Hán Văn Nhân bất giác kêu lên, khuôn mặt non nớt lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, cậu vừa xua tay vừa nói: “Tiểu đệ cả ngày hôm nay chẳng có gì bỏ bụng, bây giờ mới thành ra như vậy.”

Trần Thiên Nam thầm bĩu môi. Quả nhiên, Sơ Thí Đường này còn không bằng một góc Thăng Long Thành, ít nhất ở đó, lũ trẻ còn có cái ăn. Hắn móc ra một lọ Tích Cốc Đan mà Nhược Tuyết sư tỷ đưa cho, lấy một viên đưa Hán Văn Nhân: “Là Tích Cốc Đan, đệ mau ăn đi.”

Ánh mắt Hán Văn Nhân sáng lên, chắp tay cảm tạ Trần Thiên Nam rồi nhận lấy Tích Cốc Đan bỏ vào miệng. Vẻ mặt vui vẻ hiện rõ, cậu bé ợ một tiếng to làm mấy người bật cười. Sau đó, hắn cũng lấy thêm bốn viên nữa đưa cho bốn người còn lại. Tiêu Thiên, Mã Nghị, Vương Minh vui vẻ nhận lấy, còn Âm Thiên Hàn chỉ khẽ lắc đầu từ chối. Trần Thiên Nam nhìn quần áo của mấy người kia, chất lượng cũng chẳng khá hơn của hắn là mấy. Hoàn cảnh chắc cũng tương tự, ở đây ngay cả một bữa cơm cũng không có, chắc chắn là họ đã đói meo rồi. Hắn có Tích Cốc Đan thì cũng nên chia sẻ một chút.

“Cầm lấy đi, Thiên Hàn đệ không cần khách khí. Nếu sau này ta vô duyên với tiên môn, sống một đời bình phàm thì mong Thiên Hàn sư đệ chiếu cố giúp đỡ ta.”

Âm Thiên Hàn nhìn Trần Thiên Nam đang nở một nụ cười chân thành, liền gật đầu nhận viên Tích Cốc Đan, chắp tay nói: “Âm Thiên Hàn sẽ ghi nhớ ân tình của Thiên Nam huynh ngày hôm nay!”

Trần Thiên Nam gật đầu, xem ra gã âm u này cũng không có vẻ là kẻ xấu xa gì.

Sau một hồi trò chuyện, Trần Thiên Nam cũng leo lên chiếc giường trống nằm lăn ra, cầm lấy miếng ngọc Nhược Tuyết tỷ đưa cho, đặt lên trán mình, nhắm mắt cảm nhận. Đầu tiên là một màu đen tuyền, sau đó những luồng ánh sáng bừng lên. Vô vàn chữ tượng hình mang ý nghĩa sâu xa từ trong ngọc giản trực tiếp truyền vào đầu Trần Thiên Nam. Hắn cảm giác hơi đau đầu một chút nhưng nghiến răng chịu đựng.

Sáng hôm sau, mang theo tâm trạng uể oải tỉnh dậy, đầu vẫn còn hơi đau nhức, Trần Thiên Nam khẽ cười khổ một tiếng.

“Pháp thuật tu luyện quả nhiên thần kỳ!”

Hôm qua hắn còn chẳng biết một chữ nào, vậy mà sáng nay nhìn qua đã có thể nhận ra ý nghĩa của chữ viết. Tuy bây giờ muốn viết ra còn hơi khó khăn nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều lắm. Nhìn sang những chiếc giường còn lại, Hán Văn Nhân vẫn còn nằm ngủ, nước dãi nước mũi chảy thò lò. Âm Thiên Hàn vẫn ngồi xếp bằng trên giường, không biết có phải đang tu luyện hay không, còn ba người Vương Minh, Mã Nghị, Tiêu Thiên đã không thấy bóng dáng đâu.

Tiểu Vàng cũng đã thức dậy, thế nên hắn ôm lấy Tiểu Vàng đi ra bên ngoài. Hôm qua hắn chỉ thấy lác đác vài người, nhưng bây giờ đã tấp nập kẻ ra người vào, không ít tiểu nữ hài.

Chán chẳng biết làm gì, Trần Thiên Nam ôm Tiểu Vàng đi vào một khu đang tụ tập đông người ở một góc đại sảnh. Không ít thiếu nữ mắt sáng rực nhìn tiểu cẩu trong lòng Trần Thiên Nam. Vài cô bé không nhịn được trước sức hấp dẫn của tiểu cẩu mà tiến lại gần, nhưng lại bị nó nhe răng dọa sợ, đành lùi bước. Hắn đâm ra bối rối, vội vàng tránh đi nơi khác. Nếu lũ tiểu nữ hài kia mà òa khóc, hắn cũng chẳng biết xoay sở thế nào.

Chen lấn vào đám đông, với thân thể to lớn của Trần Thiên Nam, việc xô đẩy trở nên cực kỳ nhẹ nhàng. Hắn chỉ cần đẩy mấy tên tiểu hài tử ra là đi vào được, ai bảo hắn là kẻ lớn nhất cơ chứ.

Ở giữa là một khoảng sàn cao, trên sàn có hai thiếu niên đang lao vào nhau ra sức đánh lộn. Trần Thiên Nam ngẩn người, ở đây mà lại có chỗ đánh nhau công khai vậy sao? Với sự từng trải và nhạy bén của mình, Trần Thiên Nam cảm nhận được sự cạnh tranh tàn khốc ở cái nơi được gọi là tiên môn này. Ở Thăng Long Thành, để tranh giành phần thức ăn với những nhóm thiếu niên khác, nhóm bốn người Trần Thiên Nam cũng từng đánh nhau không ít lần, và để có được vóc dáng như hiện tại, hắn cũng đã đổ không ít máu.

Trên sàn đấu, một thiếu niên bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, hộc máu mũi rồi ngất xỉu. Thiếu niên chiến thắng khẽ nhìn rồi bước xuống khỏi sàn đấu, lập tức có hai người khác lên thay. Còn thiếu niên bị đ��nh ngất xỉu kia thì bị đưa ra ngoài, ném ở một góc.

Trần Thiên Nam bĩu môi rồi quay lưng rời đi. Trở về phòng, Trần Thiên Nam đã thấy ba người Vương Minh, Tiêu Thiên, Mã Nghị trở về, hắn liền hỏi: “Ba đệ đi đâu vậy?”

Tiêu Thiên cười nói: “Bọn đệ rủ nhau ra ngoài tìm hiểu một chút tin tức.”

Trần Thiên Nam “ồ” lên một tiếng, vậy là năm người trò chuyện với nhau đầy vui vẻ. Khi nói chuyện, Hán Văn Nhân đôi lúc lại nói ra những câu khiến bốn người còn lại đực mặt ra mà nghe. Qua cuộc trò chuyện, hắn cũng đã biết một số tin tức cơ bản.

Hai ngày sau, tông môn sẽ tiến hành khảo thí Linh Căn với những thiếu niên, trẻ nhỏ dưới mười ba tuổi. Ai có Linh Căn thì tông môn sẽ thu làm môn nhân đệ tử, còn những người không có Linh Căn sẽ được đưa xuống núi, trở về nhà. Trần Thiên Nam thầm lo lắng. Linh Căn là điều kiện quan trọng nhất để làm một tu sĩ, mà hắn thì lớn lên ở phàm giới, chẳng biết bản thân có Linh Căn hay không nữa. Quả thật là rất bồn chồn. Trần Thiên Nam lòng nóng như lửa đốt chờ đợi buổi khảo thí sau hai ngày nữa.

Truyện được truyen.free giữ bản quyền và phát hành tới quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free