Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 3: Tông Môn

Yên Nhược Tuyết trầm tư một lúc, dưới ánh mắt chờ mong của Trần Thiên Nam, nàng khẽ lắc đầu. Trần Thiên Nam liền xịu mặt xuống.

“Ta chỉ có thể dẫn đệ về tông môn, còn việc có tu luyện được hay không thì phải xem tư chất của đệ.”

Trần Quốc Hưng nghe xong thì lập tức vui vẻ nhảy cẫng lên. Chuyện tụ họp ở gốc cây Hoàng Quế hắn đã quên bẵng đi. Thậm chí, dù có nhớ ra, hắn cũng chẳng dám quay lại, vì ai biết binh lính của thái tử đã lùng sục bọn họ hay chưa. Tốt nhất cứ trốn đi một thời gian rồi tính chuyện tìm đám Trần Tử sau.

“Vậy Nhược Tuyết tỷ tỷ, tư chất là cái gì thế?”

Mặc dù Trần Thiên Nam tinh ranh hơn so với những đứa trẻ cùng lứa tuổi, nhưng vấn đề tu luyện lại là một khái niệm hoàn toàn mới mẻ đối với hắn, nên hắn chỉ đành hỏi Yên Nhược Tuyết.

“Điều kiện quan trọng nhất để trở thành một tu sĩ là Linh Căn. Nếu đệ có Linh Căn thì mới có thể tu luyện được.”

Trần Thiên Nam gật đầu, kìm nén sự tò mò. Nhược Tuyết tỷ tỷ đã nói Linh Căn là thứ quyết định hắn có thể tu luyện hay không. Nếu hắn không có Linh Căn thì hỏi thêm cũng vô ích mà thôi.

Yên Nhược Tuyết khẽ sửng sốt, rồi thầm gật đầu. Quả nhiên là một đứa trẻ hiểu chuyện. Nàng còn nhớ khi lần đầu biết đến tu luyện, cô đã hỏi sư phụ đến mức người phải phát bực, quát cho cô một trận cô mới chịu thôi.

Tiểu cẩu nằm trong lòng Trần Thiên Nam, ánh mắt khẽ loé lên, liếm liếm mép, gương mặt chó con hiện lên vẻ gì đó rất đỗi quái lạ.

“Ọt ọt!” Cái bụng béo của Trần Thiên Nam chợt réo lên. Hắn đưa tay xoa xoa bụng, dù gì thì hắn cũng đã nhịn đói gần một ngày rồi. Khi còn ở Thăng Long Thành, chuyện ăn uống chẳng cần phải bận tâm, nhưng giờ đây, muốn ăn thì phải tự kiếm lấy. Quả nhiên là bi ai của đời người.

Yên Nhược Tuyết nhìn Trần Thiên Nam đang xoa xoa cái bụng thì không nhịn được cất tiếng cười khanh khách.

“Tiểu đệ đệ đói rồi sao! Ăn cái này đi, đảm bảo đệ no ba ngày.”

Yên Nhược Tuyết đổ một viên đan dược từ trong lọ ra, đưa cho Trần Thiên Nam. Nhận viên đan nhỏ xíu như móng tay, đen sì, tỏa ra mùi linh mễ thơm ngát.

“Thứ này ăn vào là no ư? Tỷ tỷ không lừa đệ đấy chứ?”

Yên Nhược Tuyết chỉ mỉm cười nhìn, không nói gì. Trần Thiên Nam bán tín bán nghi bỏ viên đan nhỏ xíu vào miệng, còn chưa kịp nhai thì nó đã trôi tuột xuống bụng hắn. Kỳ lạ thay, ngay lập tức Trần Thiên Nam cảm thấy bụng mình như đã no căng, cảm giác đói bụng hoàn toàn biến mất. Hắn mắt sáng lên như sao, hỏi ngay:

“Tỷ tỷ, đó là tiên đan sao?”

Yên Nhược Tuyết lắc đầu nói: “Là Tích Cốc Đan, một loại đan dược cấp thấp mà thôi.”

Trần Quốc Hưng với ánh mắt tràn đầy vẻ chờ mong mãnh liệt vào con đường tương lai của mình.

Trời dần tối, Yên Nhược Tuyết nhóm một đống củi lớn. Cả hai im lặng ngồi bên đống lửa bập bùng. Tiểu cẩu vẫn nằm trong ngực Trần Thiên Nam, dù Yên Nhược Tuyết có dụ dỗ bằng mọi cách thì nó cũng chẳng thèm để ý, cứ bám chặt lấy Trần Thiên Nam không rời.

Không kiếm được thịt cho Tiểu Vàng, Trần Thiên Nam liền móc ra cái lọ mà lúc chiều Nhược Tuyết tỷ tỷ đưa, đổ đan dược ra đút cho nó ăn.

Yên Nhược Tuyết bĩu môi nhìn con tiểu cẩu. Dáng vẻ đáng yêu cùng bộ lông vàng óng khiến Yên Nhược Tuyết muốn ôm ngay nó vào lòng mà âu yếm, nhưng tiểu cẩu lại chẳng thèm để ý, thậm chí ánh mắt nhìn cô còn mang rõ vẻ khinh bỉ, làm Yên Nhược Tuyết suýt bật khóc.

Tiếng lửa lép bép vang vọng trong đêm. Trần Thiên Nam nhìn vào đống lửa bập bùng, cảm thấy nhớ bọn Trần Tử vô cùng. Chẳng biết giờ này mấy tên đó ra sao rồi, liệu khi vắng bóng lão đại như hắn, chúng nó có biết đường mà kiếm thức ăn hay không!

Mải suy nghĩ, Trần Thiên Nam từ từ đổ gục sang một bên, ôm lấy tiểu cẩu mà thiếp đi. Yên Nhược Tuyết khẽ cười, lấy mấy bộ quần áo nữ tử từ trong túi nhỏ đeo bên hông ra, đắp cho Trần Thiên Nam, rồi nàng ngồi xếp bằng tu luyện.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Trần Thiên Nam thấy trên người mình có áo của nữ nhân. Hắn khẽ nhổm dậy, gập gọn quần áo lại.

“Tiểu đệ đệ tỉnh rồi, chuẩn bị lên đường thôi.”

Trần Thiên Nam nhìn sang chỗ Yên Nhược Tuyết đang ngồi xếp bằng, gật đầu, rồi mang theo chiếc áo đã gập đưa cho nàng.

“Đa tạ tỷ tỷ.”

Yên Nhược Tuyết khẽ mỉm cười, thu lại rồi nói:

“Lên đường thôi, chúng ta sẽ mất ba ngày mới tới tông môn của tỷ.”

Trần Thiên Nam gật đầu, không tò mò hỏi nhiều. Việc không phải của mình hắn sẽ chẳng hỏi đến, đó là một bài học hắn rút ra từ việc ra tay hành hiệp trượng nghĩa ở Thăng Long Thành. Hành hiệp cái quái gì chứ, giờ hắn còn phải bỏ chạy để giữ lấy mạng đây này!

Lần này, Yên Nhược Tuyết tế ra một thanh phi kiếm. Dần dần, thanh phi kiếm phóng lớn, đến khi gần bằng cả người Trần Thiên Nam mới dừng lại.

Trần Thiên Nam há hốc mồm kinh ngạc, tay sờ sờ lên mặt phi kiếm, ánh mắt hiện lên vẻ thèm khát. Tu luyện quả nhiên có rất nhiều điều thần kỳ, hắn càng thêm chờ mong vào lần đến tông môn của Nhược Tuyết tỷ tỷ.

“Lên đây.”

Yên Nhược Tuyết đứng lên phi kiếm rồi gọi Trần Thiên Nam. Hắn hớn hở nhảy lên mặt phi kiếm. Yên Nhược Tuyết kết một loạt thủ ấn kỳ diệu, rồi khẽ cười nói:

“Trần Thiên Nam đệ đệ bám chắc nhé!”

Trần Thiên Nam vô tư đặt tay ôm lấy chiếc eo nhỏ của Yên Nhược Tuyết, rồi hơi lo lắng hỏi lại:

“Yên Nhược Tuyết tỷ tỷ, không phải là bay thật đấy chứ?”

Hắn còn chưa nói dứt lời, phi kiếm đã lao đi, hoá thành một vệt sáng bay vút lên trời. Trần Thiên Nam há hốc mồm, hai chân run rẩy, mắt đảo lia lịa nhìn núi sông phía dưới, lắp bắp nói:

“Lão thiên ơi, bay thật rồi! Haha, rốt cuộc Trần Thiên Nam ta cũng được bay trên bầu trời rộng lớn!”

Yên Nhược Tuyết mỉm cười, miệng khẽ thì thào: “Hi vọng đệ sẽ luôn mỉm cười giữa cái thế giới tàn khốc này!”

Khi đi ngang qua các thành trì khác của Đại Nam Quốc, Yên Nhược Tuyết đáp xuống một nơi vắng vẻ rồi cùng Trần Thiên Nam vào thành nghỉ ngơi, vui chơi…

Vượt qua sông núi không biết bao nhiêu dặm xa xôi so với Thăng Long Thành, cuối cùng, vào trưa ngày thứ ba, họ cũng đã tới tông môn của Yên Nhược Tuyết tỷ tỷ.

Nhìn những ngọn hùng phong ẩn hiện trong mây, Trần Thiên Nam run rẩy. Một cảm giác to lớn, hùng vĩ từ những ngọn núi tỏa ra khiến hắn cực kỳ kích động. Đây chính là tiên môn hay sao?

Yên Nhược Tuyết tỷ tỷ dừng lại ở trước cổng tông môn. Trần Thiên Nam tò mò nhìn mấy chữ ngoằn ngoèo trên tấm bia đá lớn. Chữ viết ở Thăng Long Thành hắn có biết một ít do lão đầu Lạc Cảnh dạy, nhưng nhìn những nét chữ ở đây hắn lại hoàn toàn không thể hiểu nổi.

“Nhược Tuyết tiểu muội, muội đã về rồi đó ư?”

Một trong hai người đứng ở cổng lên tiếng chào hỏi. Yên Nhược Tuyết chắp tay hành lễ, khuôn mặt lạnh nh���t hoàn toàn không giống với vẻ khi nàng ở cùng Trần Thiên Nam.

“Ta dẫn về một người, huynh xem thử.”

Yên Nhược Tuyết chỉ vào Trần Thiên Nam nói. Trần Thiên Nam cũng học theo Nhược Tuyết tỷ tỷ, chắp tay chào hỏi hai người kia.

“Tiểu sư đệ mới ư? Vừa hay ba ngày sau tông môn sẽ tiến hành khảo thí. Nhược Tuyết sư muội, muội hãy đưa tiểu đệ này xuống núi, tập trung ở Sơ Thí Đường đi.”

Yên Nhược Tuyết khẽ gật đầu, rồi cùng Trần Thiên Nam bay xuống núi. Hắn có chút khó khăn lên tiếng:

“Nhược Tuyết tỷ tỷ, ta không biết chữ.”

Trần Thiên Nam cúi gằm mặt. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy xấu hổ đến thế. Khi còn ở Thăng Long Thành, hắn chỉ biết đánh nhau với đám thiếu niên khác, còn việc học hành thì chẳng mấy khi chú ý. Lúc đó hắn đã nghĩ, học chữ làm gì cho mệt chứ!

Yên Nhược Tuyết nhíu mày một lúc, rồi chợt “à” lên một tiếng. Nàng lấy từ túi nhỏ đeo bên hông ra một thanh ngọc màu xanh lá, to bằng ba ngón tay và dài hai gang tay, đưa cho Trần Thiên Nam.

“Đệ cầm lấy đi, tối về thì đặt ngọc giản lên mi t��m, nhắm mắt lại cảm nhận là được.”

Hắn cầm lấy ngọc giản mà Nhược Tuyết tỷ tỷ đưa, rồi gật đầu nói:

“Cảm tạ tỷ tỷ.”

Đưa Trần Thiên Nam xuống Sơ Thí Đường, Yên Nhược Tuyết giúp hắn làm thủ tục ở chỗ chấp sự, sau đó Trần Thiên Nam được phân vào một căn phòng. Trước khi rời đi, Yên Nhược Tuyết đưa cho Trần Thiên Nam một tờ phù lục, xoa xoa má hắn nói:

“Đây là Truyền Âm Phù. Nếu đệ gặp chuyện khó khăn thì kẹp lấy lá phù, niệm một chữ “Truyền” là tỷ tỷ có thể nghe thấy lời đệ nói. Giữ cẩn thận nhé! Tỷ tỷ về bái kiến sư phụ trước, rảnh ta sẽ xuống thăm đệ.”

Những dòng chữ này được truyen.free biên soạn với tất cả tâm huyết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free