(Đã dịch) Nam Đế - Chương 19: Bắt Linh Thử
Sáng hôm sau, Trần Thiên Nam vừa mở mắt đã ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc khiến hắn không khỏi nhăn mặt. Đường Sơn, Tiêu Thiên và Mã Nghị cũng cùng lúc cau mày nhìn sang.
“Thiên Nam huynh, mùi này nặng thật đấy.”
Tiêu Thiên bịt mũi, kêu oai oái. Trần Thiên Nam cười ngượng, vội vàng chạy ra Suối Lung Linh, cởi bỏ y phục rồi nhảy ùm xuống hồ nước tắm rửa. Hôm đó, để đề phòng các sư tỷ nhìn trộm, Trần Thiên Nam tắm rửa thật nhanh rồi vội vàng trở về.
“Thiên Nam ca đã đột phá Nhị Phẩm rồi sao?”
Đường Sơn nhìn Trần Thiên Nam với ánh mắt đầy vẻ hâm mộ: “Thiên Nam ca đã đột phá Nhị Phẩm rồi sao?” Trần Thiên Nam gật đầu. Tiêu Thiên ôm trán thở dài thườn thượt, thốt lên: “Sao người với người lại khác nhau đến thế này?”
“Các ngươi cứ cố gắng tu luyện đi, ta đến Ngoại Môn Đường nhận nhiệm vụ tìm kiếm tài nguyên tu luyện đây.”
Theo quy định của tông môn, đệ tử sau khi đột phá Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ có thể nhận nhiệm vụ để đổi lấy điểm cống hiến. Trần Thiên Nam đến Ngoại Môn Đường và tiến về phía quầy nơi có hai người đang đứng.
“Sư huynh, ta muốn nhận nhiệm vụ.”
Vị sư huynh chấp sự nhìn Trần Thiên Nam, ánh mắt khẽ lóe lên rồi mỉm cười nói.
“Sư đệ, ngươi là người đầu tiên ở Ngoại Môn đột phá Nhị Phẩm đấy. Chúc mừng ngươi!”
Trần Thiên Nam gãi gãi đầu, không ngờ mình lại là người đầu tiên đột phá. Tiểu Vàng đang ngồi trên vai hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên, thầm nghĩ: “Tiểu đệ của bổn cẩu mà, đương nhiên phải tu luyện nhanh hơn rồi!”
Sư huynh chấp sự vung tay, một quả cầu thủy tinh phía sau phát ra những luồng văn tự ngưng tụ lơ lửng trên không trung. Trần Thiên Nam bắt đầu đọc danh sách nhiệm vụ.
“Chăm sóc yêu thú Dã Trư: 10 điểm cống hiến.”
“Bắt Linh Thử ở Linh Điền: 50 điểm cống hiến.”
…
Sau khi đọc lướt qua một hồi, Trần Thiên Nam quyết định nhận nhiệm vụ bắt linh thử. Sư huynh chấp sự bắn một đạo ánh sáng vào lệnh bài thân phận đeo bên hông hắn.
“Trong vòng ba ngày, đệ phải bắt được năm mươi con linh thử. Hoàn thành nhiệm vụ, đệ đến chỗ trưởng lão trông coi linh điền để nhận điểm cống hiến. Ngoài ra, linh thử bắt được đệ cũng có thể đem đến Linh Thực Đường bán lấy tiền.”
Trần Thiên Nam gật đầu chắp tay.
“Đa tạ sư huynh.”
Trần Thiên Nam mò mẫm đi ra phía ngoài Nam Thiên Tông. Nơi đây là một cánh đồng bằng phẳng rộng lớn, trồng rất nhiều linh mễ, dược liệu… Muốn đạt đến cảnh giới Ích Cốc (bỏ ăn) mà không suy yếu, tu sĩ phải đột phá đến Tam Phẩm Trúc Cơ Kỳ. Các tu sĩ cấp thấp đều phải dựa vào Ích Cốc Đan, mà nguyên liệu chính để luyện chế đan dược này chính là linh mễ.
Vừa bước vào căn nhà canh gác ngay cổng Linh Điền, Trần Thiên Nam thấy một lão giả đang nằm dài trên chiếc ghế gỗ. Hắn liền chắp tay nói.
“Đệ tử bái kiến trưởng l��o.”
Vị lão giả mở mắt nhìn Trần Thiên Nam, rồi liếc sang Tiểu Vàng và bật cười nói.
“Là đến làm nhiệm vụ bắt linh thử sao? Mà lại còn mang theo cả một con tiểu cẩu bình thường thế này. Ngươi cẩn thận đấy, không khéo linh thử lại thịt mất con cún con của ngươi bây giờ.”
Tiểu Vàng khẽ phất tai, ánh mắt lóe lên vẻ khinh bỉ. Trần Thiên Nam nhận một chiếc túi lưới từ trưởng lão trông coi linh điền. Ngay khi hắn vừa rời đi, vị trưởng lão đang ngồi lim dim trên ghế gỗ đột nhiên nghe thấy tiếng “rầm” vang lên. Chiếc ghế vỡ vụn tan tành thành nhiều mảnh, còn trưởng lão thì ngã sõng soài trên đất, la lên oai oái…
Trần Thiên Nam đi sâu vào trong linh điền. Nơi đây là một cánh đồng linh mễ rộng mấy dặm, có không ít các sư huynh sư tỷ nội môn khác đang làm nhiệm vụ: người tưới nước, người bắt sâu trùng. Hắn nhớ lại hồi còn ở Thăng Long Thành, những tháng nóng nực, hắn cùng đám bạn cũng ra ngoại thành, đào bới đổ nước vào hang để bắt chuột đồng. Thế nhưng ở đây thì không thể dùng cách đó được, bởi lũ linh thử ở ��ây thông minh hơn chuột bình thường rất nhiều.
Trần Thiên Nam tìm một góc linh điền có rất nhiều hang nhỏ. Hắn khẽ vận dụng thần thức, thứ vừa mới hình thành sau khi đột phá Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ. Một cảm giác kỳ diệu hiện lên trong đầu, hắn cảm thấy như có những sợi tơ vô hình tỏa ra trong phạm vi năm mét xung quanh bản thân. Dù nhắm mắt, hắn vẫn có thể ‘thấy’ rõ một vòng quanh người, thậm chí cả những sợi lông tơ nhỏ bé trên cây linh mễ...
Hắn thu lại thần thức vì đầu bắt đầu có cảm giác đau nhẹ. Thần thức hiện tại vẫn còn quá yếu, chưa thể duy trì lâu. Lúc trước, Trần Thiên Nam đã thử dùng thần thức kiểm tra những hang nhỏ của lũ linh thử, chúng đâm sâu xuống lòng đất, nhưng thần thức của hắn không thể dò xét sâu hơn nên đành phải thu lại.
“Làm sao để bắt chúng lên bây giờ?”
Tiểu Vàng khẽ liếm mép, rồi truyền âm vào tâm trí Trần Thiên Nam.
“Ta chui xuống đó tóm hết chúng lên. Lát nữa ngươi đem đến Linh Thực Đường nướng một mẻ mang về, ăn thịt yêu thú cũng sẽ giúp ngươi tăng cường thể chất đấy.”
Trần Thiên Nam trợn mắt nhìn Tiểu Vàng nhảy xuống. Thân thể nó từ từ thu nhỏ lại, rồi chui tọt vào những cái hang do linh thử đào. Hắn lẩm bẩm.
“Như vậy cũng được sao?”
Trần Thiên Nam không biết làm gì hơn là đặt miệng túi lưới vào các hang rồi kiên nhẫn chờ đợi. Nửa canh giờ sau, tiếng kêu “chít chít” vang lên từ dưới lòng đất, mang theo vẻ sợ hãi tột độ. Những con linh thử cuống cuồng chạy lên mặt đất qua các lỗ nhỏ, chui tọt vào trong chiếc túi lưới mà Trần Thiên Nam đã giăng sẵn. Hắn nhìn những con linh thử to bằng cổ tay, bộ lông vàng óng, đặc biệt là những chiếc răng cửa nhọn hoắt lóe lên ánh bạc.
“Không cần làm mà vẫn có linh thử, quả nhiên Tiểu Vàng quá đỉnh mà!”
Trần Thiên Nam ban đầu còn vẻ mặt vui vẻ, nhưng sau đó biểu cảm hắn càng ngày càng trở nên quái dị. Số lượng linh thử đã gần đầy kín chiếc túi lưới mà trưởng lão canh gác linh điền đã đưa cho. Đếm sơ sơ cũng phải được hơn hai trăm con. “Tiểu Vàng không định một lần bắt hết lũ linh thử ở đây đấy chứ?” Hắn thầm nghĩ.
“Đầy rồi! Hừm, cái lão già trông coi kia sao lại đưa cái túi bé tí thế này chứ? Thôi được rồi, mai chúng ta lại đến vậy.”
Trần Thiên Nam buộc chặt miệng túi lại, mặc kệ những con linh thử khác đang chạy loạn. Một lúc sau, Tiểu Vàng xuất hiện. Biểu cảm trên mặt Trần Thiên Nam lại càng thêm kỳ lạ, bởi Tiểu Vàng đang được bốn con linh thử có bộ lông vàng rực, kích cỡ to hơn hẳn những con khác một vòng, khiêng ra.
Tiểu Vàng dáng vẻ lười biếng, hưởng thụ để bốn con linh thử khiêng đi. Thấy Trần Thiên Nam đang há hốc mồm kinh ngạc, nó nhếch mép chó lên cười, rồi nhảy vắt vẻo lên vai hắn. Bốn con linh thử cấp hai, những con đã đột phá thành Yêu Quái, lúc này ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi tột độ, cả người run rẩy đứng cứng đờ.
“Tiểu Vàng, bốn con này là linh thử cấp hai sao?” Trần Thiên Nam kinh ngạc hỏi.
Tiểu Vàng gật gật đầu, rồi nói gì đó với bốn con linh thử. Ngay sau đó, cả bốn con linh thử như được tha chết, vội vàng chạy xuống mấy cái hang và biến mất dạng.
“Tha cho chúng sao?”
Thấy Tiểu Vàng thả bốn con yêu thú cấp hai ��i, Trần Thiên Nam không khỏi tiếc nuối.
“Cứ để chúng còn tiếp tục sinh sôi linh thử, thỉnh thoảng ta lại đến bắt một ít về làm thức ăn.”
Trần Thiên Nam chợt cảm thấy bi ai thay cho bốn con linh thử, phải quay về cố gắng sinh sôi nảy nở để Tiểu Vàng thỉnh thoảng đến bắt về ăn thịt. Quả nhiên là bi ai của kiếp chuột mà! Hắn vác chiếc túi lưới lên vai, một bên vai cõng Tiểu Vàng, bên còn lại vác cả một túi linh thử đầy ắp. Cảnh tượng đó khiến không ít các vị sư huynh sư tỷ trong linh điền phải ngã lăn ra đất vì kinh ngạc.
“Sư muội, ta có phải hoa mắt không vậy? Cái tiểu đệ ngoại môn kia lại bắt được cả một túi linh thử sao?”
…
Tất cả các bản dịch từ tài liệu gốc này đều thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.