(Đã dịch) Nam Đế - Chương 18: Tụ Linh Đột Phá
Trần Thiên Nam lộ rõ vẻ mơ hồ trên mặt, hắn đã bất tỉnh từ lúc nào mà chính mình cũng không hay biết.
"Ngươi tỉnh rồi."
Đỗ Như Nguyệt từ ngoài bước vào. Thấy là Đỗ trưởng lão, Trần Thiên Nam vội vàng nhảy xuống giường, xỏ giày rồi chắp tay hành lễ.
"Đỗ trưởng lão."
Đỗ Như Nguyệt khẽ gật đầu. Sau khi trò chuyện một lúc, Trần Thiên Nam cảm tạ Đỗ trư��ng lão đã cứu mạng mình rồi cùng Tiểu Vàng trở về Ngoại Môn.
Dò dẫm một hồi, Trần Thiên Nam mới về tới Ngoại Môn. Trên đường đi, không ít đệ tử khi thấy hắn đều lộ rõ vẻ ganh tị. Trong ba ngày gần đây, tông môn đang xôn xao bởi một tin tức chấn động: một nam đệ tử ngoại môn lại được Đỗ trưởng lão đích thân đưa về nơi ở của bà. Đỗ trưởng lão nổi tiếng lạnh lùng, hiếm khi quan tâm đến người khác giới, ngay cả nói chuyện cũng rất kiệm lời.
Cảm nhận những ánh mắt đổ dồn về mình, Trần Thiên Nam xoa xoa đầu, nhìn sang Tiểu Vàng đang ngồi vắt vẻo trên vai, khẽ nói.
"Tiểu Vàng, trên mặt ta dính gì sao? Sao ta cảm thấy ánh mắt của các sư huynh nhìn ta rất kỳ quái!"
Tiểu Vàng ngồi lắc lư trên vai Trần Thiên Nam, khóe miệng khẽ nhếch, âm thanh vang lên trong đầu Trần Thiên Nam.
"Mấy tiểu tử đó đang ghen tị với ngươi đấy."
"Ghen tị với ta? Ta thấy có gì đâu cơ chứ, lạ thật."
Trần Thiên Nam vẫn xoa xoa đầu cho đến khi trở về phòng. Vừa mở cửa ra, ba người với ba cặp mắt sáng quắc đầy vẻ hâm mộ đã chờ sẵn.
"Trời ơi, Thiên Nam huynh, ngươi thật trâu bò!"
Tiêu Thiên chạy tới quàng vai Trần Thiên Nam, cười ha hả nói. Đường Sơn và Mã Nghị cũng hớn hở gật đầu lia lịa.
"Thiên Nam ca ca, huynh làm gì với Đỗ trưởng lão mà tận ba ngày thế?"
"Ba ngày?"
Đến lượt Trần Thiên Nam ngẩn người. Hắn không ngờ mình đã ngất xỉu suốt ba ngày. Trần Thiên Nam xoa xoa cằm nói.
"Ta bị một tia thiên kiếp của Nhược Tuyết tỷ tỷ đánh trúng, trọng thương, nên Đỗ trưởng lão mới đưa ta về chữa trị."
Đường Sơn vẻ mặt quái dị, bĩu môi nói.
"Thiên Nam ca quả nhiên là vận khí nghịch thiên, ngay cả thiên kiếp cũng chọn huynh mà đánh."
Trần Thiên Nam đen mặt lại. Vận khí nghịch thiên cái quái gì chứ! Cái tư vị thiên kiếp chạy loạn trong cơ thể đó khiến hắn đến giờ vẫn còn ám ảnh.
"Đúng vậy, Thiên Nam huynh quả nhiên là vận khí nghịch thiên mới bị thiên lôi đánh trúng. Tại sao lúc đó người bị đánh không phải là ta cơ chứ!"
Tiêu Thiên vẻ mặt ước ao nói. Trần Thiên Nam khóe miệng khẽ nhếch, thầm nghĩ nếu có cơ hội, hắn sẽ bảo Tiểu Vàng d���n lôi kiếp đánh tên Tiêu Thiên một trận, để hắn biết mùi vị thiên kiếp ra sao. Mã Nghị vỗ vỗ vai Tiêu Thiên, buông lời đả kích.
"Nếu người trúng thiên kiếp là ngươi, ta nghĩ Đỗ trưởng lão còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chứ đừng nói chi đến việc được bà đưa về nơi ở."
Vẻ mặt đang mơ mộng của Tiêu Thiên liền thay đổi đột ngột, xìu xuống trông thấy.
"Mã Nghị, ngươi không cần phải dập tắt hy vọng nhỏ bé của ta như vậy chứ."
Mã Nghị và Đường Sơn cười phá lên trêu chọc Tiêu Thiên. Trần Thiên Nam xoa xoa trán, thầm nghĩ hắn mới rời đi ba ngày mà hình như ba kẻ này bị bệnh thần kinh lây lan sang nhau thì phải.
"Ta muốn tụ linh đột phá Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ, các ngươi đừng quấy rầy ta."
Rồi hắn lên giường, đặt lệnh bài thân phận để kích hoạt trận pháp cách âm, sau đó ngồi khoanh chân xếp bằng tĩnh tọa. Tiểu Vàng thì cuộn tròn bên cạnh nằm ngủ. Ba người Tiêu Thiên, Đường Sơn, Mã Nghị đang cười nói chợt khựng lại, vẻ mặt cứng đờ nhìn nhau ngơ ngác.
"Ta là Luyện Huyết Đỉnh Phong, hai người các ngươi tu vi là gì?"
Tiêu Thiên vẻ mặt ngơ ngác hỏi. Đường Sơn và Mã Nghị đồng thanh đáp.
"Luyện Huyết Đỉnh Phong."
"Vậy tư chất của chúng ta đều là Trung Phẩm Linh Căn đúng không?"
Tiêu Thiên vẻ mặt hiện lên vẻ quái dị, nói. Đường Sơn và Mã Nghị đều gật đầu lia lịa, sau đó cả ba đồng loạt quay đầu nhìn về phía Trần Thiên Nam đang ngồi xếp bằng trên giường.
"Ta vừa nghe Thiên Nam huynh nói là hắn tụ linh thì phải? Chắc tai ta có vấn đề rồi."
Tiêu Thiên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc, nói. Mã Nghị cũng gật đầu xác nhận.
"Ta cũng nghe thấy."
Đường Sơn miệng há hốc ra nói.
"Thiên Nam ca ca quả nhiên là trâu bò!"
Ba người Tiêu Thiên, Đường Sơn, Mã Nghị ngơ ngác nhìn Trần Thiên Nam. Cùng có tư chất như nhau vậy mà Trần Thiên Nam lại đang đột phá Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ, trong khi ba người bọn họ thì vẫn chỉ đang ở Luyện Huyết Đỉnh Phong.
"Ta nghĩ mình nên cố gắng tu luyện, nếu không Thiên Nam huynh sẽ bỏ xa cả vạn dặm mất."
Tiêu Thiên nói xong thì chạy về giường, kích hoạt trận pháp rồi bắt đầu tu luyện. Mã Nghị và Đường Sơn cũng nhanh chóng chạy về giường mình tu luyện, họ bị tốc độ tu luyện vượt trội của Trần Thiên Nam đả kích mạnh mẽ.
Sau một lúc ổn định tâm trạng, Trần Thiên Nam bắt đầu vận chuyển Thôn Thiên Huyền Công, điên cuồng cướp đoạt linh khí thiên địa. Vòng xoáy linh khí trên đỉnh đầu hắn càng ngày càng lớn, linh khí trong vài dặm quanh đây đều lũ lượt bị hút vào cơ thể Trần Thiên Nam. Hắn nhắm mắt cảm nhận vùng bụng phía dưới, ý thức dẫn dắt linh khí tụ tập về huyệt đan điền.
Cảm giác huyệt đan điền ngày càng nóng lên, Trần Thiên Nam lộ rõ vẻ vui mừng. Một canh giờ sau, Trần Thiên Nam hét lớn trong đầu một tiếng "Mở!" Linh khí dưới sự dẫn dắt của ý thức hắn, hóa thành một mũi khoan, đâm thẳng vào huyệt đan điền. Một cảm giác đau tức từ phần bụng truyền lên não hải khiến Trần Thiên Nam nhăn mặt. Mũi khoan linh khí, được bổ sung thêm linh khí từ bên ngoài, cứ thế như chẻ tre, chỉ vài hơi thở đã đâm xuyên huyệt đan điền, tràn vào bên trong. Trần Thiên Nam lông mày nhíu chặt, mồ hôi trên trán bắt đầu nhỏ xuống. T�� linh khí phá huyệt đan điền quả thực không hề dễ chịu chút nào. Đan điền lúc này giống như một quả bóng bị đâm thủng vậy. Linh khí ồ ạt tràn vào trong. Việc tiếp theo là phải vá lỗ thủng đó lại để linh khí không thoát ra ngoài. Trần Thiên Nam liền kết ấn, định ngưng tụ Linh Căn để hình thành một đạo ấn vá lại vết thủng. Nhưng chợt hắn khựng lại, bản thân làm gì có Linh Căn!
Linh Căn giống như một bộ phận chuyển hóa linh khí thành linh lực. Khi linh khí đi qua đạo ấn Linh Căn, nó sẽ được chuyển hóa thành linh lực bên trong đan điền. Đồng thời, nó cũng ngăn không cho linh lực tự động thất thoát ra khỏi đan điền khi không được điều khiển.
"Tiểu Vàng, ta không có tư chất thì làm sao có thể ngưng tụ đạo ấn vá lại đan điền đây?"
Trần Thiên Nam gọi Tiểu Vàng trong ý thức. Tiểu Vàng mở mắt nhìn Trần Thiên Nam, giọng nói vang lên trong đầu hắn.
"Ngươi nhớ hết Thôn Thiên Huyền Công chưa vậy? Bên trong có phương pháp ngưng tụ Thôn Thiên Ấn đấy."
Trần Thiên Nam ngẩn người. Quả nhiên, Thôn Thiên Huyền Công có ghi lại phương pháp ngưng tụ đạo ấn. Hắn lại chỉ nhớ đến phương pháp thông thường mà quên mất phương pháp được ghi trong Thôn Thiên Huyền Công. Trong đầu, hắn cố gắng nhớ lại một lát. Rồi hai tay hắn kết một loạt thủ ấn. Dần dần, dưới giường, một vòng tròn màu đen như ẩn như hiện, bên trong có những đường hoa văn kỳ diệu lập lòe ánh sáng đủ màu sắc. Khi hấp thu đủ lượng linh khí, một đạo ấn nguyên vẹn hình thành. Lập tức, vòng đạo ấn chui vào trong cơ thể Trần Thiên Nam. Đạo ấn vá lại lỗ thủng ở đan điền, đồng thời, linh khí còn sót lại bên trong đan điền lập tức bị hút ra bên ngoài.
"Thành công!"
Trần Thiên Nam khẽ nói, sau đó tiếp tục cướp đoạt linh khí thiên địa. Linh khí hướng về đan điền, khi đi qua đạo ấn lập lòe ánh sáng màu sắc, liền được chuyển hóa thành những tia linh lực, tụ lại thành một vòng xoáy nhỏ ở giữa đan điền. Một cảm giác thoải mái lan tỏa khắp cơ thể, khiến Trần Thiên Nam vui vẻ. Hắn biết đây chính là dấu hiệu của việc đã đột phá Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ. Không dừng lại, Trần Thiên Nam tiếp tục tu luyện để củng cố cảnh giới.
Văn bản này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.