Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 22: Tỉnh lại

Cả đám tạp sự đang thấp thỏm ngóng tin tức về kết quả cuối cùng. Mặc dù không có quan hệ thân thiết với Dạ Vũ, nhưng họ đều là đồng bang, huống hồ hắn còn vì bảo vệ Linh Linh mà bước lên chiến đài, nên ai nấy đều mong Dạ Vũ thắng.

“Trác sư thúc….” Không biết ai cất tiếng, cả đám tạp sự đồng loạt đứng dậy định hỏi kết quả. Nhưng khi nhìn thấy Dạ Vũ bất động, mọi người đều lặng đi.

“Các ngươi đưa tiểu thư đến phòng nghỉ ngơi, nàng vừa trải qua cú sốc tâm lý nên cần được nghỉ ngơi để ổn định tinh thần. Còn tiểu tử này, chín phần mười là đã chết rồi.” Trác Dĩnh mệt mỏi phân phó, sau đó đưa Dạ Vũ vào phòng điều trị.

Khi kiểm tra cơ thể Dạ Vũ, Trác Dĩnh không khỏi tuyệt vọng. Thằng nhóc này đã trúng độc Tử Xà. Tử Xà là một loại yêu thú có thể đạt tới tu vi Họa Thú; độc tính của nó tùy thuộc vào cấp bậc của yêu thú, khiến các tu sĩ từ Huyền Cơ đến Huyền Đan nếu trúng phải mà không chữa trị kịp thời thì chắc chắn sẽ mất mạng. Chỉ khi nhanh chóng tiêu hao nguyên khí để hóa giải độc tố, kết hợp với thuốc giải tức thời, mới có khả năng giữ được mạng sống. Nhưng Dạ Vũ mới chỉ có tu vi Huyền Khí ngũ giai, hơn nữa, lúc đó hắn cũng không được dùng thuốc giải ngay, e rằng đã chết rồi.

Thế nhưng điều kỳ lạ là khi Trác Dĩnh xem xét cơ thể Dạ Vũ, hắn vẫn mơ hồ cảm nhận được một sự sống yếu ớt. Hơn nữa, cơ thể hắn cũng không thối rữa như những người bình thường trúng độc Tử Xà. Dù vậy, Trác Dĩnh cũng không còn hy vọng nhiều, chỉ thở dài rồi rời đi.

Dạ Vũ lúc này đang ở giữa ranh giới sinh tử. Ngay khi trúng ám khí, hắn đã cảm thấy không ổn; cơ thể nhanh chóng mất đi cảm giác, độc tố lan nhanh ra khắp người. Hắn đã cố gắng dùng nguyên khí để ngăn chặn, tiêu trừ độc tố nhưng không hiệu quả, nguyên lực của hắn nhanh chóng cạn kiệt. Trong lúc đường cùng, suy nghĩ duy nhất của hắn là vận chuyển Huyền Pháp, giống như khi hấp thụ yêu đan ngũ hành, may ra có thể giúp tiêu hóa chất độc hay không. Không ngờ, thật may mắn, nó lại có hiệu quả.

Lúc này, nhìn bề ngoài hắn đã chết, nhưng thực chất ý thức vẫn còn tồn tại. Chỉ có điều, cơ thể đã bị tổn thương và ăn mòn quá lớn, đang dần phục hồi từng tế bào một. Với kinh nghiệm tu luyện Huyền Pháp, Dạ Vũ nhận ra một điều: lúc mới bắt đầu sau khi hấp thụ yêu đan, hắn phải dùng quyền cước để tiêu hao nguồn nguyên khí quá dồi dào từ yêu đan, nhờ vậy cơ thể hắn mới có thể chịu đựng được. Tuy nhiên, bằng cách đó, cơ thể không thể bồi dưỡng được bao nhiêu, nguyên khí gần như thoát ra hết, chỉ giữ lại được một phần nhỏ.

Tuy nhiên, sau này khi cơ thể đã cứng cáp, hắn không cần dùng quyền pháp nữa. Chỉ cần ngồi xuống hấp thụ và vận hành Huyền Pháp, nguyên lực từ yêu đan được bảo toàn, nhục thân được cường hóa đến mức không tưởng.

Dạ Vũ lúc này cũng đang ở trong tình trạng tương tự. Hắn cảm nhận được nguồn nguyên lực dồi dào từ độc tố của Tử Xà, dùng nó chuyển hóa để tái tạo cơ thể. Đúng là trong họa có phúc, chỉ e sau lần này, tu vi và nhục thân của hắn sẽ tăng trưởng vượt bậc.

Mấy canh giờ sau, Linh Linh mới tỉnh dậy. Nàng lập tức đi tìm Dạ Vũ, bởi trong linh cảm của nàng, vẫn không tin hắn thực sự đã chết.

“Dạ huynh, ta biết huynh vẫn còn nghe được ta nói, huynh phải gắng lên, đừng bỏ ta lại..”

Từ hôm đó trở đi, Linh Linh luôn túc trực bên cạnh hắn, không rời nửa bước. Trác Dĩnh cùng mọi người đều xót ruột vô cùng, họ tin rằng Dạ Vũ đã chết không còn nghi ngờ gì nữa, cảm thấy đáng thương cho Linh Linh khi không chấp nhận hiện thực này mà sinh ra cố chấp. Mọi lời khuyên ngăn đều không có tác dụng, thậm chí còn khiến nàng tức giận mà đuổi hết mọi người đi. Suy nghĩ thấu đáo, mọi người đành để nàng tự nhận ra và chấp nhận sự thật, cứ mặc kệ nàng một thời gian để nguôi ngoai.

Mấy hôm sau, Phúc Lão cũng tới đây, mục đích chính là tiếp quản Mộc Quán này, việc thăm Dạ Vũ chỉ là thứ yếu. Lão đã nghe tình hình của hắn trước đó, khẳng định chắc chắn đã chết không còn nghi ngờ gì. Chỉ có điều, khi lão quan sát thân thể hắn, rõ ràng hơi tàn vẫn còn duy trì được, hơn nữa, sinh mệnh khí ngày càng lớn lên, nhưng để sống lại hoàn toàn vẫn cần một thời gian dài.

“Linh Linh, ta không biết vì sao hắn vẫn còn sống, nhưng cơ hội phục hồi như trước rất mỏng manh. Rất có thể hắn sẽ cứ như vậy đến già, nha đầu con cũng nên chuẩn bị tâm lý trước đi.”

Phúc Lão khuyên nhủ cô tiểu thư nhỏ rồi rời đi, dù Dạ Vũ cũng có chút thiên phú nhưng lão không thể mạo hiểm cả tương lai cho một người không biết có sống nổi hay không. Tuy thế, nàng vẫn tin vào trực giác của mình, rằng hắn chắc chắn sẽ có thể phục hồi.

Dạ Vũ mặc dù như người đã chết, nhưng vẫn có thể nhận thức được mọi chuyện xảy ra xung quanh. Tâm trạng hắn lúc này hết sức khổ sở, giống như cảm giác bị bóng đè vậy: rõ ràng biết mình đang ngủ mê nhưng không cách nào tỉnh dậy, không cách nào điều khiển thân thể. Người ta như vậy vài phút đã mệt mỏi, tưởng tượng cảnh mình phải nằm bất động vài tháng, vài năm, thậm chí cả đời, nghĩ đến đây hắn càng thêm tuyệt vọng.

Không biết bản thân mình bao giờ mới có thể tỉnh lại, nhưng suy nghĩ cho cùng, tuyệt vọng cũng không phải là cách giải quyết. Hắn lại chuyên tâm vào vận hành Huyền Pháp.

Không biết đã bao lâu hắn cố gắng như vậy. Hằng ngày cảm nhận sự chăm sóc của Linh Linh, ý chí muốn tỉnh lại của hắn cuối cùng cũng được đền đáp. Dạ Vũ mở bừng đôi mắt, xúc động tới muốn khóc, muốn bật dậy thật nhanh nhưng không được. Cơ thể đã vô lực, sau một hồi điều chỉnh, hắn mới gắng gượng ngồi dậy được.

Linh Linh lúc này cũng đang ngủ bên cạnh hắn, hai tay nắm chặt cánh tay Dạ Vũ, ngồi bên giường ngủ gục. Chứng kiến cảnh này, trong lòng Dạ Vũ không khỏi dâng lên sự biết ơn. Từ bé, dù có sự chăm sóc của cha hắn nhưng tình cảm của người mẹ hắn chưa từng được cảm nhận. Lúc này, hắn mới thấu hiểu đôi chút hơi ấm của người phụ nữ là như thế nào. Hắn không khỏi tự cười mình, hóa ra mình cũng đáng thương đến vậy.

Dạ Vũ vén nhẹ mái tóc Linh Linh, khuôn mặt có chút đầy đặn phúng phính của nàng khiến hắn không khỏi bật cười. Hắn nhớ lại, lần đầu tiên gặp, hắn đã chẳng để nàng vào mắt, cho đến khi hai người trở nên thân thiết.

“Haizz… ta quả thực không ngờ một ngày lại yêu thích nổi khuôn mặt đáng ghét này.”

Linh Linh có vẻ cả ngày luyện dược, đến đêm lại chăm sóc hắn nên mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, không hề hay biết hắn đã tỉnh lại. Hắn nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống giường cạnh mình, sau đó tự quan sát thân thể mình một chút.

“Thật không ngờ ta đã đạt Huyền Khí lục giai đỉnh phong, chẳng mấy chốc sẽ tới thất giai… quả thật trong họa có phúc… chỉ có điều….”

Thân thể hắn đúng là có vấn đề. Trước đây, hắn tu luyện Huyền Pháp từ nhỏ, cơ thể rắn chắc vượt xa đám võ giả cùng trang lứa, nhưng lúc này lại yếu ớt không tưởng. Cũng không hẳn là yếu ớt, mà là cơ bắp đã biến mất, không khác gì một thư sinh đọc sách. Chỉ có điều, khi hắn vận chuyển nguyên khí thì mới cảm nhận được sự khác biệt: thành vách kinh mạch dẻo dai không tưởng, rõ ràng gấp nhiều lần so với trước. Hay là do tác dụng của độc Tử Xà? Bản thân hắn cũng không rõ, nhưng đây rõ ràng là việc tốt. Cơ bắp mất chút thời gian có thể lấy lại được, nhưng sự dẻo dai của thân thể cũng như kinh mạch không phải luyện tập là có được, điều đó liên quan tới phẩm chất bẩm sinh.

Nhưng lúc này, Dạ Vũ lại phát hiện một điểm bất thường: làn da của hắn vậy mà hơi lờ mờ chuyển sang màu ngọc bích xanh pha lẫn trắng, và càng về sau, dường như sẽ chuyển hẳn sang màu trắng sữa mỗi khi vận chuyển nguyên khí.

“Chết tiệt, ta đây là bị làm sao thế này…..”

Dạ Vũ quan sát một hồi thấy cũng không có tác hại gì, tạm thời hắn cũng không bận tâm. Chỉ cần tu vi và nhục thân tăng lên, còn màu sắc chỉ là vẻ bề ngoài. Hắn chỉ sợ không biết liệu Linh Linh có chấp nhận mình như vậy không. Còn bây giờ, hắn chỉ muốn Linh Linh trong vòng tay mình, cảm nhận sự ấm áp từ nàng.

Mấy canh giờ sau, Linh Linh cũng tỉnh dậy. Nàng giật nảy mình vì xấu hổ, không hiểu sao mình lại nằm trên giường Dạ Vũ trong vòng tay hắn. Mặc dù tình cảm hai người đã ngầm xác định nhưng vẫn chưa có lời nói chính thức, để người khác nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa.

“Nàng tỉnh rồi hả?”

“A..aaaaaaaaaaa….có ma!”

Dạ Vũ bất ngờ mở mắt cất lời, khiến Linh Linh không kịp phản ứng. Trong tâm trí nàng, hắn còn lâu mới tỉnh lại, sợ hãi quá liền đạp một cái vào bụng hắn, làm hắn bay ra khỏi giường.

“A… Vết thương của ta… khụ.. khụ.” Dạ Vũ giả vờ tỏ ra đau đớn, hắn thực chất chẳng có cảm giác gì, nhưng là muốn nhận được sự quan tâm từ nàng.

Linh Linh hoàn hồn, mới định thần lại mình vừa làm gì. Nàng bò đến chỗ hắn, ân cần xem xét cơ thể ở chỗ nàng vừa đạp phải, gấp gáp hối lỗi nói:

“Huynh không sao chứ… ta.. ta tưởng là … ta là không cố ý.”

Dạ Vũ nhìn biểu cảm đó, không nhịn được phá lên cười, hóa ra khi người đẹp lúng túng lại có bộ dạng như thế này. Linh Linh nhận ra mình bị lừa, liền giận dỗi trở lại.

“Hừ… đồ đáng ghét… huynh tỉnh lại t��� lúc nào mà không gọi ta dậy… còn… còn làm cái trò xấu xa kia… hu hu hu.” Linh Linh tự dưng nhớ lại quãng thời gian chăm sóc hắn, lo lắng hắn không thể tỉnh dậy, lại cảm thấy tủi thân mà òa lên khóc.

Dạ Vũ lại tưởng nàng giận vì đã đưa nàng lên giường, liền nhanh chóng giải thích:

“Ta thấy nàng ngồi đó ngủ thiếp đi nên đặt nàng nằm xuống cho đàng hoàng, không muốn đánh thức giấc ngủ của nàng… sau đó ta cũng mệt quá nên ngủ thiếp đi… ta thật sự không có ý gì khác.”

“Uhm… Huynh tỉnh dậy là tốt rồi.”

“À mà ta đã ngủ bao lâu rồi?”

“Nửa năm rồi.”

Dạ Vũ trở nên trầm ngâm, vậy mà đã nửa năm, tính ra cũng không phải quá dài mà cũng chẳng phải quá ngắn. Hắn quay ra ôm Linh Linh vào lòng. Nàng nhất thời đơ người ra, không biết phải phản ứng thế nào, tim đập thình thịch nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác ấm áp. Nàng cũng không chống cự lại mà ôn nhu vùi đầu vào ngực hắn.

“Cảm ơn nàng.”

Hai người trò chuyện tới tận sáng. Linh Linh muốn ở cùng hắn thêm một thời gian, nhưng Dạ Vũ lại muốn nhanh chóng khôi phục lại cơ thể. Hắn qua thăm hỏi Phúc Lão, nhân tiện xin lão một chiếc đan đỉnh và một số đan phương để luyện tập thêm trong quá trình tu luyện, sau đó chào hỏi mọi người một chút rồi rời đi.

Phúc Lão thì kinh ngạc không thôi. Lão thực ra đã từng xác định hắn có khả năng tỉnh lại, thân thể ngày càng hồi phục, nhưng mặc dù nghĩ vậy, đến hôm nay lão vẫn ngỡ đó là mơ. Người trúng độc Tử Xà mà dưới Huyền Cơ thì mười phần mười là chết, quả là kỳ tích! Thằng nhóc này mạng lớn, sau đại họa không chết ắt hẳn vận may ập tới.

Dạ Vũ tìm quanh những nơi bán đan dược như Mộc Quán ở Tiêu Dao thành, cuối cùng cũng tìm được chỗ bán độc của Tử Xà.

“Cái gì, mười linh thạch, chỉ một cây kim tẩm độc này, ăn cướp sao!”

“Tiểu tử, ngươi tưởng độc của Tử Xà là nước lã hả?”

Hóa ra độc của Tử Xà khó kiếm đến vậy. Cái khó nằm ở chỗ Tử Xà là yêu thú quá khó chiến đấu, tu vi của nó ít nhất cũng đạt Nhật Thú, thậm chí Họa Thú, lại còn sống theo đàn từ ba tới năm con. Tức là tương đương với việc phải chi���n đấu với ba tới năm tu sĩ cảnh giới Huyền Cơ. Ở quanh khu vực này chưa thấy có thế lực nào bỏ ra được lực lượng như vậy chỉ để liều mạng với chúng. Đa phần đều phải chờ Tử Xà chết đi, rồi tranh thủ lấy ít độc từ nọc của chúng, nhưng nhu cầu của các luyện đan sư với độc Tử Xà lại rất lớn.

Dạ Vũ cũng đành cắn răng bỏ tiền ra, sau đó mua thêm yêu đan ngũ hành để luyện Huyền Pháp và một chút nguyên liệu luyện đan. Xong xuôi, hắn thẳng tiến vào Sâm Lâm.

Hắn lựa chọn một hang động bỏ hoang trong Sâm Lâm, bố trí một chút bẫy ám hiệu, nếu có kẻ nào xâm nhập sẽ báo động, rồi chuyên tâm tu luyện. Huyền Pháp yêu cầu phải có yêu đan ngũ hành mới tu luyện được, mà yêu thú ít nhất phải đạt Sơ Thú ngũ giai mới sinh ra yêu đan. Đó là lý do khi mới tu luyện, hắn mới cần dùng quyền pháp để đánh tan nguồn nguyên lực quá dồi dào từ năm khối yêu đan, bởi lúc đó cơ thể hắn không chịu đựng nổi. Sau này khi tu vi càng lên, yêu cầu với yêu đan càng tăng, chẳng hạn như hắn hiện tại đã là Huyền Khí lục giai, cho nên cũng cần tối thiểu năm khối yêu đan lục giai. Nhìn lại chút nguyên thạch còn sót lại, Dạ Vũ thở dài, cứ tình hình tu luyện như thế này hắn sợ tài sản không đủ để gắng gượng lên tới Huyền Cơ mất. Dự định sau khi đột phá thất giai và củng cố cơ thể một chút sẽ đi kiếm thêm nguyên thạch, vì tiêu xài mà không có tiền núi cũng sạt nghiệp.

Năm khối yêu đan nhanh chóng bay vào miệng hắn, nguồn nguyên lực dồi dào từ đó truyền khắp thân thể. Chỉ có điều, áp lực lên kinh mạch không lớn như hắn tưởng, hay đúng hơn là kinh mạch của hắn đã rắn chắc lên đáng kể. Dạ Vũ không khỏi mừng thầm, đúng là trong họa có phúc. Nhưng nghĩ lại bản thân mình lúc đó quá sức kích động, không nhất thiết phải lên chiến đài với Thế Đan; tu vi ngang nhau nhưng trang bị của tên kia đúng là đại gia. Chỉ có điều Dạ Vũ cũng không hối hận, bản thân mình mà người thương còn không dám đứng ra bảo vệ thì còn làm được gì sau này, cả đời sẽ chỉ là một con rùa rụt cổ. Có những việc dù biết chắc phải chết vẫn phải làm.

Suy nghĩ lại trận chiến với Thế Đan, thứ hắn thiếu chính là khí cụ và công pháp. Nhưng hai thứ này quá sức tốn kém, phải bỏ tiền núi mới có thể có được.

Trong túi trữ vật của hắn còn hai quyển công pháp của Liễu Lục để lại, có điều phải là tu tiên giả mới luyện được. Trong khi đó, hắn lại đi theo con đường hấp thụ huyết mạch của yêu thú, thông qua huyết mạch để lĩnh hội thú kỹ. Đây chính là sự khác biệt giữa tu tiên và thể tu: với công pháp tu tiên, ngươi xác định rõ ràng kỹ năng mình đạt được, nhưng với thú kỹ thì lại hoàn toàn dựa vào may rủi. Thậm chí có những yêu thú sau khi hấp thụ huyết mạch xong còn gây ra tổn thương cho võ giả, hoàn toàn dựa vào nhân phẩm.

Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua thêm nửa năm nữa. Hắn một mình ở trong Sâm Lâm rèn luyện. Tu vi của Dạ Vũ lúc này đã tiến giai Huyền Khí thất giai, Phá của hắn thậm chí đã đạt tới ba vòng 72 huyệt vị một lượt. Kinh mạch vững chắc lên đáng kể, thành ra với Phá trợ giúp, việc tu luyện trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn vung đao lên, thực hiện ba vòng Phá một lượt rồi chém xuống tảng đá bên cạnh. ��Xoẹt!” Tảng đá tách làm đôi và bay ra xa một khoảng. Nhìn vào vết cắt khiến hắn hết sức hài lòng, rõ ràng sức mạnh đã tập trung lại một khu vực chứ không phân tán như trước, thành ra vết cắt đã sắc bén như lưỡi đao chứ không vỡ ra thành mảng tròn như trước. Theo tính toán của hắn, chỉ cần đạt đủ mười vòng Phá, thậm chí cắt đá làm đôi sẽ dễ như cắt đậu phụ mà không gây ra một tiếng động nào.

Hắn quay trở lại động phủ, lấy ra cây kim tẩm độc Tử Xà trước đó mua, chuẩn bị trạng thái cơ thể tốt nhất rồi châm vào lòng bàn tay. Chất độc nhanh chóng lan ra xung quanh, nhưng đúng như hắn nghĩ, cơ thể Dạ Vũ đã có thể kháng lại độc này. Sau đó hắn vận chuyển Huyền Pháp chuyển hóa chất độc, nhưng tu vi lại không tăng lên, cơ thể mơ hồ sinh ra sự bài xích với độc này.

“Quả nhiên không có việc đơn giản như vậy. Nếu độc của Tử Xà mà giúp tăng tu vi thì ta trực tiếp bỏ ra khoản tiền lớn mua về uống là đã lên Huyền Cơ rồi. Trên đời làm gì có việc dễ dàng như vậy.”

Dạ Vũ bỏ đi ý định này, mất mười nguyên thạch nhưng cũng đáng, vì đã có kết quả thử nghiệm. Lúc này bản thân đã đạt trạng thái tốt nhất, cơ bắp đã khôi phục được kha khá. Hắn dự định tham gia vào đoàn lính đánh thuê nào đó để đi săn yêu thú, tăng cường kinh nghiệm chiến đấu. Bản thân đã là Huyền Khí thất giai, hơn nữa Phá của hắn đã tiến bộ cũng cần thử nghiệm thực chiến.

Bản chuyển ngữ của đoạn truyện này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free