Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 21: Thế Đan

Sau khi xác định được nơi Hắc Bắc dưỡng thương, Dạ Vũ lập tức quay sang hướng Ẩm Vân Quán. Đây là lần đầu tiên hắn hẹn hò với Linh Linh, nên không muốn để nàng phải chờ đợi lâu.

Tọa lạc ngay giữa trung tâm thành, Ẩm Vân Quán chiếm trọn một ngã tư, chia thành bốn lầu riêng biệt ở bốn phía. Mỗi lầu phục vụ một đối tượng khách hàng khác nhau, được ghi rõ trên bảng hiệu: “Vương, Vũ, Phong, Trần”.

“Trần ắt hẳn là nơi dành cho kẻ trần tục, những người ít tiền lui tới... Linh Linh lại hẹn mình ở đây... Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ đường hoàng dẫn nàng đến Vương Lầu để thưởng thức những thứ tốt nhất.”

Dạ Vũ bước vào, lên thẳng lầu hai. Vừa nhìn thấy Linh Linh đang đợi mình, nhưng cảnh tượng sau đó đã khiến lòng hắn chùng xuống.

Thế Đan, con trai thứ ba của Thành chủ Tiêu Dao Thế Dân, năm nay đã mười bảy tuổi. Hắn ta không có chút thiên phú nào về luyện khí hay luyện võ, nhưng tài năng ăn chơi thì không ai sánh bằng. Trước đây, ở Khí Gia Thành, hắn từng gây ra không ít tai ương, cưỡng hiếp con gái nhà lành, tiếng xấu vang xa khắp vùng. Giờ đây, có cha làm thành chủ Tiêu Dao, hắn càng thêm phách lối, chẳng coi ai ra gì, hễ ưng cô nương nào là bắt người đó phải phục vụ mình.

Ban đầu, Thế Đan có tiệc ở Vương Lầu, nhưng chợt đổi ý xuống Trần Lầu tìm "của lạ" thì bất ngờ gặp Linh Linh. Các cô gái khác bình thường chỉ cần hắn chú ý một chút là đã sướng rơn, nguyện quỳ dưới chân hắn không thôi, bởi lẽ, dù mang tiếng con trai thành chủ nhưng tài năng chẳng ra gì, họ vẫn mong một bước đổi đời. Linh Linh thì khác. Vẻ đẹp trong trắng của nàng vừa lọt vào mắt, hắn đã không kìm được dục vọng. Dù nàng còn hơi non nớt, nhưng hắn vẫn thấy "dùng được".

Thế nhưng, bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, bao nhiêu thủ đoạn được hắn giở ra từ nãy đến giờ, Linh Linh vẫn một mực coi thường. Bị từ chối thẳng thừng giữa chốn đông người khiến Thế Đan vô cùng mất mặt. Hắn đã quyết định sẽ bắt cóc nàng vào lúc khác, xem đến khi nàng bị trói tay trói chân, mặc hắn hành sự, liệu còn giữ được vẻ cao ngạo đó không.

“Thế Đan ta từ trước tới nay muốn người con gái nào chưa ai thoát khỏi tay ta.”

“Vậy thì lần này sẽ là một ngoại lệ,” Dạ Vũ lạnh lùng lên tiếng, bước tới đẩy Thế Đan ra xa. Hắn đứng chắn trước mặt Linh Linh, bảo vệ nàng. Khi Dạ Vũ quay lại, Linh Linh thở phào nhẹ nhõm, vui mừng khôn xiết. Nàng đã sợ hãi tột độ vì bị tên dâm tặc quấy rầy và buông lời thô tục từ nãy đến giờ. “Thật tốt quá, huynh đã trở lại!”

Thế Đan thấy hành động của Dạ Vũ thì không khỏi bật cười mỉa mai.

“Ta cứ tưởng nàng có chỗ dựa vững chắc lắm nên mới dám cự tuyệt ta, không ngờ lại là một tên vô danh tiểu tốt như ngươi... ha ha ha!”

“Hừ, dù là vô danh tiểu tốt, ta cũng có thể bóp chết ngươi dễ như bóp một con kiến!” Dạ Vũ mặt lạnh như băng. Nếu không phải ở nơi đông người này, hắn đã vung đao chém chết tên kia rồi.

“Cái gì?... Ngươi nói lại xem nào? Bóp chết ta như một con kiến ư? Ha ha ha!”

Đám thuộc hạ của Thế Đan phía sau nghe những lời Dạ Vũ nói, cứ như vừa nghe được chuyện nực cười nhất trên đời, cả bọn phá lên cười điên dại.

“Bóp chết con trai thành chủ như con kiến, các ngươi có nghe thấy hắn nói gì không?”

“Ha ha!”

Đó là đám thuộc hạ của hắn. Còn những người đang ăn uống ở đây thì thầm thương cảm cho Dạ Vũ và Linh Linh. Tên Thế Đan này, hôm nay bị mất mặt, chắc chắn sẽ tìm cách trả thù, nên họ cũng im lặng, không dám ho he gì.

“Đến chiến đài!” Dạ Vũ khẽ thốt ra ba từ. Lời này vừa dứt, c��� đám liền im bặt, không khí nhất thời trở nên căng thẳng. Ai cũng hiểu “Chiến đài” là nơi sinh tử, sống chết do thực lực quyết định. Ngay cả con trai Thành chủ, nếu không có đủ bản lĩnh, cũng có thể bỏ mạng tại đó.

Thế Đan lúc này trong lòng chùng xuống. Hắn không biết thực lực của Dạ Vũ ra sao, dù nhìn tiểu tử này tuổi còn trẻ, tu vi chắc cũng không cao, nhưng không ai nói trước được điều gì. Hơn nữa, bản thân hắn chiến lực vốn đã phế vật, thời gian chỉ biết ăn chơi xa đọa thì lấy đâu ra mà tu luyện. Mặc dù đã mười bảy tuổi, hắn mới chỉ tiến tới Ngưng Khí ngũ giai không lâu, mà chủ yếu là nhờ nốc đan dược tăng cấp. Kinh nghiệm chiến đấu thì nghèo nàn, hoàn toàn không thể sánh với Dạ Vũ, người ngày ngày chém giết mà trưởng thành.

Dạ Vũ nhìn khuôn mặt ái ngại của Thế Đan, liền đoán ra tâm tình hắn. Trong lòng đã có sợ hãi, thì chiến đấu thực tế càng không thể chiếm thế thượng phong.

“Sao? Ngươi sợ ư? Hừ... Con trai thành chủ cũng chỉ là loại phế vật thôi, chỉ biết dùng sức đi bắt nạt mấy tiểu cô nương. Loại như ngươi đúng là không bằng cả cặn bã!”

Nghe lời khích tướng của Dạ Vũ, Thế Đan tức giận đến cực điểm, hai mắt đỏ ngầu long sòng sọc. Đối phương đã nói trúng tim đen của hắn, lại còn là trước mặt thuộc hạ và bao nhiêu người khác, đặc biệt là trước mặt Linh Linh. Hắn thẹn quá hóa giận, mất hết lý trí.

“Con mẹ nó, tao mà sợ thằng chó rách áo ôm như mày sao? Chiến thì chiến!”

Linh Linh nghe vậy cũng lo lắng trong lòng. Mặc dù nàng tin tưởng Dạ Vũ, nhưng không ai dám chắc điều gì. Nhỡ như hắn có mệnh hệ gì...

“Dạ Vũ, hay là bỏ đi thôi, chúng ta tìm nơi khác cũng được...”

“Nàng không cần lo nghĩ, ta tự biết mình ở đâu.”

Hai người nhanh chóng kéo nhau tới chiến đài, hẹn hai canh giờ sau sẽ chiến đấu. Tin tức con trai thành chủ lên chiến đài lan ra nhanh chóng, tạo nên một làn sóng chấn động khắp Tiêu Dao thành. Mọi người lại càng tò mò kẻ chiến đấu với Thế Đan là ai, và Dạ Vũ cũng vì thế mà được biết đến nhiều hơn.

“Dạ Vũ là tiểu tử nhà nào thế? Hình như trong các thế lực lớn chưa có họ Vũ nào thì phải.”

“Ta nghe đâu là tranh giành nữ nhân, haizz, đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.”

“Tiểu tử Thế Đan này cuồng dâm phách lối, hôm nay cũng là giấy lên tai họa.”

Mọi người xôn xao bàn tán khắp nơi. Tin này cuối cùng cũng đến tai Thế Dân. Hắn nghe được thì giận tím người. Uỳnh! Chiếc bàn hắn đang ngồi lập tức nát vụn dưới một chưởng. Chiếc chén trà trên tay cũng bị hắn ném phăng đi. Chẳng được tích sự gì, chỉ giỏi phá hoại! Thế Dân thừa biết con trai mình phế vật đến mức nào nên đứng ngồi không yên. Tuy nhiên, khi biết Dạ Vũ cũng chỉ mới Huyền Khí ngũ giai, lòng hắn bình tĩnh hơn một chút. “Thằng con đốn mạt! Coi như hôm nay là bài học cho nó. Tạo nghiệp nhiều thì ắt có ngày gặp họa... Hừ! Xong việc này, ta sẽ phải dạy dỗ hắn cẩn thận hơn mới được!”

Lúc này, Trác Dĩnh đang ở Mộc Bang Dược Quán. Một tạp dịch hớt hải chạy vào: “Trác thúc... tiểu thư Linh Linh gặp chuyện... à không, là Dạ Vũ gặp chuyện!” “Ngươi gấp gáp cái gì, nói rõ đầu đuôi mọi chuyện xem nào!” Tạp dịch nhanh chóng kể hết những gì hắn nghe được. Trác Dĩnh lúc này không khỏi trầm tư. Tên Dạ Vũ chết hay sống cũng chẳng liên quan gì đến hắn, nhưng việc này lại dính dáng đến Linh tiểu thư. Hắn quyết định vẫn nên đến xem một chút. “Ngươi ở lại trông coi cửa tiệm, ta đi một lát.” Trác Dĩnh phân công xong thì rời đi. Linh Linh dính líu đến Thế Đan chẳng hay ho chút nào. Nếu không cẩn thận, Mộc Bang mà có quan hệ không tốt với Thế Gia thì việc làm ăn ở Tiêu Dao thành sẽ chẳng thuận lợi. Trong suy nghĩ của hắn, mơ hồ có mong muốn Dạ Vũ chết đi cho mọi chuyện êm thấm. Còn nếu chẳng may Thế Đan tử vong, Mộc Bang chắc chắn sẽ bị liên lụy, và điều đó sẽ gây nên một cơn sóng gió lớn.

Chiến Đài hôm nay náo nhiệt hơn thường ngày. Thậm chí, các thế lực lớn vô hình chung cũng có mặt ở đây. Khu vực dành cho khách đặc biệt vốn vắng vẻ mọi ngày bỗng dưng đông đủ lạ thường. Trong đó có hai huynh đệ Vương Cang và Vương Nhạc thuộc Vương Gia. Ngưu Thiết của Ngưu Bang đã ba mươi tuổi mới đạt Huyền Cơ, trong khi Vương Cang năm nay mới hai mươi tuổi đã Huyền Cơ được vài tháng. Còn đệ đệ của hắn, Vương Nhạc, mười bảy tuổi với tu vi Huyền Khí bát giai, hứa hẹn sẽ nối tiếp sư huynh mình trong vài năm nữa.

“Sư huynh, theo huynh thì tiểu tử Dạ Vũ kia có khả năng chiến thắng không?” Vương Nhạc rất tò mò ánh mắt của sư huynh mình. Trước giờ hắn thấy sư huynh Vương Cang của mình nói đâu đúng đó, hết sức thiên tài, nhưng hắn không tin một người có thể đúng mãi được.

“Không thể.” Vương Cang lãnh đạm trả lời.

“Sao huynh lại chắc chắn như vậy?”

“Thứ nhất, có thể thấy tiểu tử Dạ Vũ này là kẻ vô danh, không có thế lực nào chống đỡ. Bằng không, hắn sẽ không ngu dốt đến mức động vào Thế Gia. Dù bề ngoài nói Chiến Đài công bằng, nhưng ra khỏi đó thì chưa chắc đã thoát khỏi sự trả thù. Tiểu tử này suy nghĩ nông cạn, vì một người đàn bà mà liều mạng chém giết, quả thật là ngu xuẩn. Thứ hai, hắn mới chỉ ở Huyền Khí ngũ giai, ngang bằng với Thế Đan. Thế nhưng, Thế Đan dù sao cũng là con trai Thế Gia ở Khí Gia thành, ắt hẳn có rất nhiều hậu chiêu và bảo vật phòng thân. Muốn giết Thế Đan, dù vượt hơn vài tiểu cảnh giới cũng đã khó, chứ đừng nói đến việc ngang cấp.”

Vương Cang nói ra suy đoán của mình chắc như đinh đóng cột. Vương Nhạc cũng thấy có lý hết sức, nhưng hắn mơ hồ vẫn muốn sư huynh mình sai. Nếu không phải như thế, hắn cũng đâu có đặt cược số lớn nguyên thạch cho Dạ Vũ.

“Dạ Vũ, tuy ta chưa gặp ngươi lần nào nhưng đừng làm cho ta thất vọng... có dũng cảm thách đấu mong rằng cũng có nắm chắc đi.”

Thế Dân lúc này cũng có mặt trên khán đài. Từ nãy đến giờ hắn bị mấy thế lực khác mỉa mai cười cợt đã tức đến tận họng. Tuy là Thành chủ Tiêu Bang, nhưng chức thành chủ là do các thế lực bầu lên dựa trên số đông. Một số thế lực đối đầu cũng chẳng coi địa vị Thế Dân ra gì. Nhưng hắn vẫn nhịn, hắn có niềm tin tuyệt đối con trai mình sẽ thắng.

Linh Linh trên khán đài bây giờ đang hối hận tự trách mình. Giá mà nàng không muốn tới Ẩm Vân Quán thì mọi sự không đến nông nỗi này. Nàng thật không dám tưởng tượng cảnh Dạ Vũ thất bại. Dạ Vũ mà có mệnh hệ gì chắc bản thân sẽ ân hận suốt đời.

Hai người đang chuẩn bị lên chiến đài. Trước đó, phải ký vào hiệp ước sinh tử. Thế Đan tim đập thình thịch. Hắn lúc này không còn lo lắng như trước nữa. Dù sao thì hắn cũng là con trai Thành chủ Tiêu Dao thành. Hắn tự nhận thấy bản thân đã hù dọa mình quá mức, nhưng đứng trước cái chết có mấy ai bình tĩnh nổi.

Dạ V�� lúc này cũng hơi chùng lòng, không phải hắn sợ chết, mà cảm thấy bản thân quá kích động. Lẽ ra có thể bỏ đi là xong. Nhưng nghĩ kỹ lại, việc gì gặp khó cũng lùi bước, ngay cả người mình thương yêu cũng không đủ can đảm đứng ra bảo vệ, thì sống cũng chẳng khác gì kẻ hèn nhát rụt cổ. Nếu có phải chết, thì cứ coi đó là một sự dũng cảm trong tâm trí, để kiếp sau đầu thai vẫn còn khí thế mà tiến bước.

Hai người ký hiệp ước sinh tử xong thì bước lên chiến đài, cơ hồ cả hai lên cùng lúc. Vừa xuất hiện một cái, cả khán đài ầm ầm tiếng hét. Những trận đấu bình thường sẽ không có người dẫn dắt đám đông, nhưng lần này thì khác. Tên chủ trì trận chiến thuyết trình sôi nổi từ lúc Dạ Vũ và Thế Đan còn chưa ra.

“Thế Đan, con trai của Thành chủ Thế Dân, và tiểu anh hùng Dạ Vũ, bước lên khán đài!”

Lời của hắn vừa dứt, đám đông vô thức chia làm hai phe: một bên hô vang Thế Đan, bên còn lại là Dạ Vũ. Nhưng những người kêu tên Dạ Vũ đông hơn thì phải. Nghĩ đến lý do, Dạ Vũ cười nhạt trong lòng. Có thể bình thường mọi người đều ghen ghét kẻ mạnh, có địa vị nhưng ẩn giấu trong lòng. Hôm nay thấy một trong những kẻ đó có nguy cơ sa chân, nên trong vô thức họ quay ra ủng hộ hắn.

“Hừ... Đúng là chửi quan tham nhưng bản thân lại muốn được làm quan.”

Một hồi tiếng trống vang lên, sau đó là luật "sinh tử mặc người thực lực". “Tùng... tùng... tùng!”

“Chiến!... Giết!... Đánh hắn!...”

Đám đông điên cuồng hò hét nhưng Dạ Vũ và Thế Đan vẫn đứng yên bất động. Thế Đan là vì thăm dò đối thủ. Hắn kinh nghiệm thực chiến không nhiều nên cũng không dám manh động. Dạ Vũ cũng đang thăm dò đối thủ. Thần thức hắn phóng tới, tất cả tập trung toàn bộ vào đối thủ, nhất cử nhất động đều tỉ mỉ quan sát. Cứ dường như thế giới chỉ có hắn và đối thủ, tất cả xung quanh cứ như vô hình trong một không gian tĩnh mịch.

“Ồ, nhất tâm định!”

Không biết ai đó trong khu vực dành cho các thế lực lớn nhận định.

“Nhất tâm định là gì?”

“Đó là một trạng thái tinh thần cực kỳ tập trung vào một mục tiêu, dồn tất cả tinh thần và sức lực v��� phía đối thủ. Dù ngoại cảnh có thế nào cũng không thể ảnh hưởng. Để đạt được trạng thái này có hai khả năng: một là cảnh giới tinh thần rất cao, hai là người đã trải qua nhiều khoảnh khắc sinh tử cận kề cái chết mà ngộ ra. Bản thân ta khi chiến đấu cũng hiếm khi đạt được trạng thái này. Thành chủ à, con trai ngài gặp phải đối thủ rồi... ha ha, thú vị, thú vị thật!” Vương Cang không kiêng nể Thế Dân, vừa thưởng trà vừa phá lên cười lớn.

Thế Dân trong lòng không khỏi chùng xuống. Hắn biết cái gọi là "nhất tâm định" ý nghĩa như thế nào. Thậm chí cảnh giới cao có thể phán đoán trước hành động của đối thủ, đối phương chỉ cần nảy ra suy nghĩ là đã bị nắm bắt. Chiến đấu với loại người như thế, ngươi cơ bản không có cơ hội chiến thắng nếu cùng tu vi. Ngay cả chính hắn cũng chỉ mơ hồ cảm nhận trạng thái này thôi, ấy vậy mà con trai mình lại đụng phải tên tiểu tử Dạ Vũ này, người đã đạt đến nhất tâm định.

Mọi người còn đang hò hét thì bất ngờ, Thế Đan đã ném thứ gì đó từ tay mình về phía Dạ Vũ. Gần như ngay khoảnh khắc Thế Đan vừa cử động tay, Dạ Vũ cũng đã hành động. Hắn vung đao về phía trước, đồng thời nhanh chóng nhảy lùi về sau. Chỉ thấy một tiếng "uỳnh" ngay trước chỗ Dạ Vũ vừa đứng, một hố sâu xuất hiện. Một quả cầu lửa bùng lên rồi nhanh chóng biến mất, nhưng sóng xung kích cực mạnh khiến những người trên khán đài cũng cảm thấy khó thở, chứ đừng nói đến cự ly gần như Dạ Vũ.

“Là Bạo Liệt Đan!”

“Con mẹ nó, đúng là nhà giàu cái gì cũng có!”

“Thằng khốn Thế Đan kia, chơi vậy ai chơi lại ngươi? Chém giết đàng hoàng coi!”

Dạ Vũ bị bắn ngược ra sau, lưng đập mạnh xuống đất, miệng phun ra từng ngụm máu. Sắc mặt hắn tái nhợt, gắng gượng đứng dậy.

“Vậy mà không chết!” Thế Đan kinh hãi suy nghĩ. Bạo Liệt Đan giá trị kinh người, một quả nếu ở cự ly gần, tu sĩ Huyền Cơ cũng phải chết không nghi ngờ, vậy mà tên Dạ Vũ vẫn còn đứng dậy được. Không khỏi quá sức quái vật đi! Tên này là gián hay sao mà sống dai vậy? Nhưng khổ nỗi hắn chỉ có một quả phòng thân thôi.

Linh Linh được một màn lặng người đi, cả người nàng như chết lặng, nước mắt tự dưng tuôn rơi. Nàng đột nhiên nhớ tới khi xưa khinh miệt hắn vì dở thủ đoạn không đẹp. Nhưng hôm nay nàng mới thấy lúc đó mình ngu xuẩn cỡ nào. Trước cái chết, cái gọi là chính nghĩa, ác nghĩa chẳng nghĩa lý gì. Còn sống chính là còn chính nghĩa, chết rồi nói gì cũng vô dụng.

Linh Linh trong vô thức chẳng biết phải làm sao, khóc nức nở: “Dạ huynh cố gắng lên... nếu huynh mà có mệnh hệ gì... hu hu hu!” Tiếng khóc của nàng chìm nghỉm giữa biển người và những âm thanh hò hét, nhưng không hiểu sao Dạ Vũ vẫn nghe thấy được. Hắn càng trở nên bình tĩnh hơn. Nếu hôm nay bỏ mạng, tất cả sẽ trở nên vô nghĩa.

Không chỉ có Thế Đan kinh hãi việc Dạ Vũ đứng dậy được, mà những thế lực lớn đại diện cũng hít một hơi lạnh, không hình dung ra làm cách nào Dạ Vũ sống sót được sau vụ nổ đó. Sở dĩ Dạ Vũ sống sót được là vì hắn đã tinh ý nhận ra nguy hiểm. Đối phương đột ngột ném thứ gì đó về phía mình, mười phần mười chắc chắn là vật nguy hiểm, nên tránh né là ưu tiên hàng đầu. Ngay sau khi đối thủ động thủ, hắn đã đưa Sát Đao ra phía trước để che chắn. Một mặt lùi lại phía sau, đồng thời dùng nguyên khí tạo thành một lớp lá chắn vô hình phía trước thân. Sát Đao đã đỡ phần lớn lực sát thương, cộng thêm khoảng cách đã được kéo xa hơn Bạo Liệt Đan khoảng năm bước chân, nên phản lực tác động không quá lớn. Tuy nhiên, Dạ Vũ vẫn phải nếm chịu đòn đau, lục phủ ngũ tạng mơ hồ đảo lộn hết cả. Y phục phần trước ngực và cánh tay tan tác, áp lực xé rách da thịt. Máu từ những vết thương đang rỉ ra khiến người ta không khỏi kinh hãi. Dạ Vũ tuy không chết, nhưng cũng bị trọng thương.

Thế Đan thấy màn này tuy bất ngờ nhưng ngay lập tức phản ứng, không cho đối phương cơ hội thở dốc, rút đoản kiếm tiến thẳng tới chỗ Dạ Vũ.

“Lại là sát kiếm... Con mẹ nó, mấy thằng có tiền đúng là xài toàn đồ tốt! Đến bao giờ lão tử mới có một món vũ khí làm từ Sát Thiết đây!”

Dạ Vũ vung đao lên đỡ. Sát Đao của hắn lúc này đen kịt vì bụi vụ nổ, không ai nhận ra đó là Sát Thiết. Hắn lựa ch���n phòng thủ trước đòn tấn công của đối phương, đợi cơ thể hồi phục đôi chút. Thế Đan đúng là phế vật. Đòn tấn công không có chút phá cách nào, chỉ dùng nguyên lực vào đôi tay chém xuống lấy sức. Hơn nữa, kinh nghiệm chiến đấu cũng không nhiều, chiêu thức chẳng hiểm hóc. Dạ Vũ nhìn bề ngoài tuy vất vả chống đỡ, nhưng thực chất không khó khăn đến vậy. Vấn đề chính là hắn đã bị trọng thương, mỗi cử động đều đau đớn không thôi.

“Phải nhanh giải quyết tên này!”

Đây chính là quyết định của hắn. Nếu để trận chiến kéo dài, Dạ Vũ cơ bản là không chịu nổi. Cơn đau mãnh liệt từ toàn thân ập xuống đại não. Nếu không phải vì hắn tinh thần cường đại, đã là ngất đi rồi. Dạ Vũ dùng hết sức lực còn lại để đáp trả, điên cuồng công kích. Sự vùng lên bất ngờ này của hắn làm Thế Đan đâm ra lúng túng.

Thế Đan với kinh nghiệm chiến đấu ít ỏi, nhanh chóng rơi vào thế hạ phong. Dạ Vũ cúi mình, một đao chém xuống nhắm vào cẳng chân đối thủ. Thế Đan nhanh chóng cắm kiếm xuống đất để cản, nhưng lực bạo liệt quá mạnh khiến kiếm văng ra khỏi sàn đấu. Hắn kinh hãi, đôi mắt trợn tròn, không biết phải làm gì tiếp theo thì nhát đao tiếp theo của Dạ Vũ đã chém tới trước ngực.

“Thế Đan chết chắc rồi!”

Đấy là tất cả suy nghĩ của mọi người, nhưng cảnh tượng tiếp theo lại không như vậy. Hắn chỉ bay ngược ra sau, thổ huyết, sắc mặt kinh hãi tới cực điểm như từ cõi chết trở về.

“Lại còn có áo giáp nữa... Tên này sao mà đồ chơi nhiều thế!”

“Dạ Vũ e là hôm nay phải chết thật rồi!”

Thế Đan sợ quá hóa giận, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Dạ Vũ, sủa lên như điên dại: “Dạ Vũ, ngươi không giết được ta đâu! Đây là Hoàng Thủ Giáp, có thể chịu được cả đòn công kích của Huyền Cơ tu sĩ. Ngươi căn bản không giết được ta... ha ha ha!”

“Còn nữa, đây mới là sát chiêu, chịu chết đi!”

Trong tay hắn không biết từ đâu xuất hiện một quả cầu kim loại màu xám. Thế Đan ấn vào ngực mình một cái, một tầng sáng mờ ảo hiện ra bao quanh cơ thể hắn. Sau đó, hắn như liều mạng lao tới chỗ Dạ Vũ, ném quả cầu này đi. Chỉ thấy quả cầu vỡ tung tóe nhưng không hề gây ra tiếng nổ. Thay vào đó, hàng loạt cây kim nhỏ li ti từ đó phóng ra tám phương tứ hướng với tốc độ kinh người. Khi gặp lớp sáng bảo vệ trên người Thế Đan thì chúng dừng lại, rơi xuống đất. Phía bên kia, Dạ Vũ không may mắn như vậy. Hắn không kịp tránh né, bị một số cây kim đâm vào người. Hắn nhanh chóng dùng nguyên lực đẩy chúng ra nhưng đã không còn kịp nữa.

Những chỗ kim đâm vào da thịt bắt đầu đen sậm lại, nhanh chóng lan ra khắp người. Cơ thể hắn lúc này trông như một xác chết đang phân hủy.

“Dạ Vũ chết rồi!”

Vương Nhạc ngồi cạnh sư huynh, nhận định: "Dạ Vũ chết chắc rồi." Một cảm giác tiếc nuối dâng lên trong lòng hắn. Sau cùng, sư huynh hắn vẫn đoán đúng. Lớp bảo vệ trên chiến đài lúc này biến mất, các thế lực lớn cũng rục rịch bỏ về. Khán đài chia làm hai phe: một bên tung hô Thế Đan, chửi rủa Dạ Vũ không biết thân biết phận; một bên tiếc nuối cho Dạ Vũ vì đã gặp phải một "đại gia" sẵn sàng bỏ ra món đồ chơi có thể giết chết tu sĩ Huyền Cơ.

Linh Linh từ trên khán đài chạy xuống sân, khóc nức nở:

“Dạ huynh... là tại ta, tại ta mà huynh mới... hu hu hu!”

“Không phải tại nàng đâu, là tại hắn không biết trời cao đất dày là gì, dám động đến bổn thiếu gia đây! Ha ha ha!” Thế Đan một bên cười lớn mỉa mai đắc ý.

“Thế Đan, tên khốn kiếp! Ta liều mạng với ngươi!” Linh Linh giận quá mất khôn, rút kiếm định xông tới liều mạng với hắn. Nhưng đúng lúc đó, Trác Dĩnh đã xuất hiện phía sau, điểm một chỉ vào gáy làm nàng ngất đi, rồi mang cả nàng và Dạ Vũ về Mộc Quán.

Mọi bản quyền nội dung được đăng tải trên đây đều thuộc về trang truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free