(Đã dịch) Mộng Ma - Chương 4: Lại chạy
Cuộc chiến sức mạnh giữa Hình Tròn diễn ra chớp nhoáng, nhanh đến mức bầu trời chỉ kịp sầm tối rồi lại trở về trạng thái vốn có.
Thế nhưng, dưới con mắt của Hình Tròn, những sinh vật ở thế giới bên dưới dường như đang lâm vào hoảng loạn.
Và trên cao, nơi Bóng Người và Hình Tròn đối mặt.
Khi nghe được câu nói của kẻ đứng đối diện, Hình Tròn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Sự ngạc nhiên hiện tại, cùng nỗi hồi hộp và sợ hãi vừa rồi, tất cả đều là những cảm xúc hiếm hoi nó từng trải qua.
Nó là Thiên Đạo. Bóng Người kia nói vậy cũng không sai, nhưng khi nhắc đến tên của nó là “Sơ” thì mọi chuyện lại hoàn toàn không như nó nghĩ.
Trong không gian tăm tối rộng lớn vô tận này, chỉ có duy nhất một kẻ đồng cấp mới biết được tên của nó.
Thế nhưng giờ đây, lại có một kẻ khác mà ngay cả nó cũng không rõ là thứ gì, là ai, lại gọi thẳng tên nó. Làm sao nó không kinh ngạc cho được?
Thiên Đạo dù vô tình nhưng cũng hữu tình.
Sự hữu tình ấy chỉ thể hiện khi nó sáng thế.
Sáng tạo một thứ, nếu nó ưng ý thì sẽ cho phép nó tồn tại. Còn nếu không, nó sẽ tiếp tục tạo ra cho đến khi nào vừa lòng mới thôi.
Nó là quy tắc và thờ ơ trước mọi thứ tuân theo quy tắc. Những kẻ tuân theo quy tắc ấy sẽ coi đó là công bằng.
Nói nó vô tình, vô tâm, vô ưu lại càng sai.
Nó vẫn có trong mình những cảm xúc thường có, nhưng lại ít khi thể hiện. Vả lại, nó còn ôm ấp một tham vọng, m��t tham vọng đã ăn sâu vào trong bản thể nó.
“Ngươi biết ta?” Hình Tròn vô cảm hỏi lại.
Bóng Người nhìn Hình Tròn, lắc đầu nói: “Không biết.”
“Nhưng cũng có thể nói là biết, dù sao thì đó có phải là ngươi không, ta cũng không chắc.” Y nói thêm.
Hình Tròn lại lần nữa chìm vào im lặng.
Lúc này, nó đã đoán ra được một vài khả năng.
Một loạt khả năng mà đến chính nó cũng bất ngờ, nhưng là khả năng nào trong số đó thì nó lại không chắc chắn.
“Vậy, ngươi muốn gì?” Hình Tròn trầm ngâm hỏi.
“Ta muốn ngươi giúp một việc.” Bóng Người đáp.
Nghe được câu nói ấy, Hình Tròn lập tức bất ngờ.
Một kẻ sở hữu sức mạnh đến mức ngay cả nó cũng không thể gây tổn hại, lại đi nhờ nó giúp.
Quá vô lý, trừ khi...
Theo sự quan sát của nó về kẻ này, việc nhờ vả có hơn chín phần liên quan đến thế giới bên dưới.
Dị biến mà kẻ này mang lại đã sớm vượt tầm với của nó rồi.
Vậy nên, Hình Tròn dù đã biết nhưng vẫn hỏi vấn đề cốt lõi:
“Việc gì?”
“Để cho bọn chúng thỏa sức lớn mạnh.” Bóng Ngư���i nhanh chóng trả lời.
“Lớn mạnh?” Hình Tròn hỏi lại, giọng pha chút cười cợt:
“Vậy ngươi được gì? Còn ta thì sao?”
“Ta cược một ván lớn. Còn với ngươi…” Bóng Người đưa mắt nhìn xuống thế giới bên dưới, rồi quay sang nói với Hình Tròn:
“Có khả năng kiểm soát rất nhiều thế giới khác hoặc là… tùy ý.”
Nghe đến đây, Hình Tròn như có như không khẽ run lên.
Bóng Người cá cược cái gì thì nó cũng không muốn tìm hiểu nhiều. Chuyện nó để ý hơn cả là quyền kiểm soát thêm càng nhiều thế giới.
“Kiểm soát thêm nhiều thế giới nữa sao? Khá lắm, với sức mạnh của ta cũng chỉ có thể tạo ra một thế giới mà thôi.”
“Haizz! Nhưng ngoài thế giới của ta cùng thế giới của kẻ kia thì lấy đâu ra thế giới thứ ba vậy nhỉ?” Dưới đáy lòng Hình Tròn không ngừng lẩm bẩm.
Nó không biết mình sinh ra với mục đích gì, kẻ nào là kẻ tạo ra nó hoặc là nó bắt nguồn từ đâu, nhưng dù sao thì kiểm soát mọi thứ chính là bản năng ưa thích của nó rồi.
Nghe đến đây, Hình Tròn đã có chút động lòng, nhưng nó vẫn hơi nghi ngờ tính thực tế.
“Tùy ý sao? Ý ngươi là ta muốn gì ở ngươi cũng được?”
“Mà thôi, tùy ý thì không cần nhưng cái chuyện kiểm soát ngươi vừa nói, ta thật sự muốn biết thêm về điều này.” Hình Tròn lướt nhẹ trên không trung, vừa bay vừa nói.
“Nhưng…” Nó áp sát vào Bóng Người rồi trầm giọng:
“Ngay đến cả kiểm soát thế giới này ta còn bị ngươi làm cho khốn đốn, nếu mà thêm càng nhiều, thì…”
Không nói đến việc tìm kiếm và thu phục các thế giới khác như thế nào, nếu Bóng Người hư ảo này nói vậy thì chắc chắn y đã sớm có cách rồi.
Hình Tròn lúc này chỉ quan tâm những trọng điểm mà nó cho là cần thiết nhất.
Nhìn Thiên Đạo trước mặt nói như vậy, Bóng Người khẽ nở nụ cười. Y sao lại không hiểu ý của Thiên Đạo này? Đây chẳng phải là vừa không tin, vừa nghi ngờ, vừa e ngại trước sức mạnh của hắn?
Suy cho cùng, trong lòng y nghĩ gì thì cũng chỉ có một mình y biết. Sự khó đoán cũng giống như trạng thái hiện tại của y vậy, đều mù mịt và hư ảo.
“Kiểm soát nhiều thế giới khó, vậy thì kiểm soát các Thiên Đạo khác. Nếu Thiên Đạo khác không có, vậy thì tự tạo ra các tân Thiên Đạo.” Bóng Người nhẹ nhàng mở lời.
Tay của y nhẹ đưa lên, con hồ điệp tuyệt mỹ cũng vì thế mà rời đi.
Nó nhẹ nhàng đập đôi cánh mỏng, bay lượn vô định xung quanh như một thứ vô hại.
Xuy!
Một phần nhỏ mây trắng bị y thu lại một chỗ, một giọt nước trong suốt hiện ra ngay giữa lòng bàn tay.
Dưới sự chú ý của Hình Tròn, giọt nước này lại một lần nữa bị Bóng Người phân thành nhiều hạt nước nhỏ hơn.
Nhìn đến đây, Hình Tròn vẫn ngờ ngợ ý tứ của Bóng Người, nhưng nó không hỏi mà tiếp tục quan sát.
Chỉ thấy Bóng Người đưa tay đẩy nhẹ một cái, từng hạt nước bay ra xa, xuyên qua đám mây trắng gần đấy.
Những hạt nước nhỏ bé lướt qua, cuốn theo đó là rất nhiều hơi nước. Rất nhanh, từng hạt nước một lần nữa hóa trở thành giọt nước.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, theo giọt nước bay xa, những hơi nước cũng chịu chút tác động mà nhẹ nhàng bay theo, lâu dần, chúng dần hợp lại với nhau thành hạt nước, rồi lại tiếp tục trở thành giọt nư���c.
Và đến một thời điểm nhất định, giọt nước đã căng đầy sức nặng của mình, dưới tác động của trọng lực mà rơi xuống, hóa thành những giọt mưa.
Những giọt mưa chưa rơi được xa, đã bị Bóng Người dẫn dắt quay trở về chỗ y, hợp lại thành một quả cầu nước lớn.
…
Hình Tròn nhìn chăm chú từng sự biến hóa mặc dù nó không hề thực sự có mắt.
Qua hồi lâu, nó cũng đã hiểu phần nào ý định của Bóng Người.
Sau một hồi suy nghĩ, nó đã đưa ra quyết định của chính mình.
“Được! Nói đi, ngươi cần ta làm gì?”
Bóng Người nhìn Hình Tròn nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Ngươi chẳng cần làm gì, chỉ cần vô cảm nhìn xuống thế giới kia, theo dõi diễn biến của thế giới này.”
Hình Tròn nghe thế “ồ” một tiếng.
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Đúng! Chỉ cần làm như vậy.”
Chính lúc này, âm thanh cắt gọt theo đôi cánh con hồ điệp lại vang lên lần nữa:
Đinh!
Cạnh Hình Tròn, một vết cắt xé mở không gian thẳng tắp xuất hiện ngay bên cạnh.
Dưới cái nhìn của nó, hàng tỷ tỷ Hình Tròn khác ở ngoài hư không, cách nơi này rất xa, rất xa đang bay nhanh về mọi hướng để ẩn nấp.
Có Hình Tròn thu nhỏ lại đến nỗi không thể nhỏ hơn, hóa thành loại vật chất nhỏ nhất.
Có Hình Tròn lại trở nên trong suốt rồi biến mất tại chỗ, không biết là trở thành vô hình hay hóa thành hư vô.
Nhưng… tất cả đều có điểm chung là đều ẩn mình tại một nơi nào đó.
Các Hình Tròn từ mọi phía đều truyền tin tức tương tự qua lại cho nhau, chỉ là không hiểu sao, cách không xa những Hình Tròn đang chạy trốn, ẩn nấp ấy đều có bóng dáng một con hồ điệp nhỏ sặc sỡ bay lượn.
Cạnh Bóng Người, Hình Tròn giật mình thốt lên một tiếng: “Ngươi… !”
“Đinh!” Đáp lại nó là một tiếng chém vang dội.
Xuyên qua rất nhiều lớp phòng thủ, từ đơn giản đến phức tạp, tất cả Hình Tròn thế thân nó không ngoại lệ đều bị chém vụn, không có một Hình Tròn nào trốn thoát.
Mà trên thân Hình Tròn chỗ Bóng Người cũng xuất hiện một vệt quang mờ nhạt.
Hình Tròn! Cũng bị chém làm đôi.
Toàn thế giới như tấm gương bị đập vụn, rồi từ trạng thái nát vụn lại gây dựng trở về như cũ.
Hình Tròn lúc này vẫn hoàn hảo như ban đầu.
Hình Tròn thấy mình đã bị chém đôi nhưng lần nữa lại hoàn hảo liền sững sờ.
“Quay ngược thời gian?! Không đúng, dòng chảy thời gian không biểu hiện, chỉ có thể…”
“Ảo cảnh!”
“Rốt cuộc ta bị dính đòn này từ bao giờ?”
Nhưng sự sững sờ chỉ diễn ra trong tích tắc, sau đó nó lại có một ý tưởng chạy qua.
Ầm!
Không gian tựa quyển sách đang mở gập lại mà không hề báo trước, Hình Tròn lại một lần nữa bỏ chạy.
Nói đùa, Bóng Người hư ảo có hứa hẹn nghe có vẻ có lợi cho nó lắm nhưng nó không tin có chuyện tốt như vậy.
Một kẻ xa lạ và mạnh mẽ như thế lại chẳng lẽ không biết sáng thế, cần nó giúp làm cái quái gì?
Hình Tròn dù chưa từng trải qua sự lừa gạt bao giờ vẫn còn cảm thấy có gì đó không ổn.
Âm mưu, có mùi âm mưu!
Vì vậy, Hình Tròn không dám nghĩ ngợi gì nhiều mà tiếp tục trốn. Dù gì, ảo cảnh kia cũng quá lợi hại.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tốc độ Hình Tròn quá nhanh đã không thể dùng thời gian mà đo đếm. Sau khi xuyên qua rất nhiều không gian, cuối cùng phía trước nó liền mở ra một cái lỗ đen rồi chui vào trong đấy.
“Hóa!”
Hình Tròn lại tiếp tục hóa thành nhiều Hình Tròn khác bay rải rác về mọi hướng.
Cuối cùng, phía trước một Hình Tròn nào đó có một dòng sông xuất hiện. Một dòng sông mờ mờ ảo ảo chảy trong không gian vô định.
Không chút chần chừ, H��nh Tròn ấy đã lách mình biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Bạn đang đọc bản biên tập đặc biệt dành riêng cho truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ.