Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 27: Lynl

Thân thể Phong bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đến mức ánh mặt trời cũng phải lu mờ. Xung quanh dần chìm vào bóng tối, chỉ còn Phong là nguồn sáng chính chiếu rọi vạn vật.

Anh xòe hai tay, nâng lên ngang ngực. Dần dần, ánh sáng bắt đầu biến đổi: ánh hào quang từ thân thể anh nhạt dần đi, nhường chỗ cho một vầng thái dương mới đang hình thành giữa đôi bàn tay. Vân chưa từng được chứng kiến một Địa Khôi ra đời như thế nào. Nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi tuyệt mỹ, khiến anh ngỡ ngàng đến mức không dám cử động. Khi quả cầu ánh sáng đạt đến một kích thước nhất định, từ ngực Phong, một dòng chất lỏng màu bạc tuôn chảy, bao phủ lấy nó. Lúc này, quả cầu ánh sáng đã hóa thành một cái kén bạc khổng lồ. Sinh thể bên trong dần lớn lên, thành hình hài một con người.

Lần triệu hồi này khó khăn hơn anh nghĩ. Cơn mệt mỏi lần đầu tiên xuất hiện, đó là sự mệt mỏi từ sâu trong linh hồn. Linh hồn này quá thuần khiết, do đó chỉ riêng việc anh đưa thêm ngôn ngữ vào đã vô cùng khó khăn, chứ đừng nói đến việc thêm thắt ký ức khác. Lúc này, anh chỉ còn cách chờ đợi sự xuất hiện của Địa Khôi mới.

Sau một lúc, cái kén lớn bắt đầu thu hẹp rồi từ từ vỡ ra. Một cơ thể hoàn mỹ, tuyệt đẹp dần được hé lộ. Mái tóc dài đen bóng cùng làn da trắng sáng tạo nên sự tương phản đen trắng hoàn mỹ. Ngũ quan cân đối càng làm tôn lên vẻ đẹp đạt tỷ lệ vàng.

Vân chưa từng thấy ai đẹp hơn nàng. Một cảm giác ham muốn chiếm hữu làm của riêng dâng lên trong lòng hắn. Nàng quá đẹp, hắn biết rằng ngoài quyền lực, cô gái này sẽ là mục đích tiếp theo trong đời hắn. Hắn phải sở hữu cô ta cả về thân xác lẫn linh hồn. Tất cả những mỹ nhân đẹp nhất gã từng gặp có lẽ cũng phải ganh tị với sắc đẹp của nàng.

Cũng giống như những Địa Khôi khác khi được sinh ra, cơ thể nàng lúc này trần trụi, thiếu đi thứ che thân. Vốn dĩ Phong chưa từng nghĩ đến chuyện này, từ trước đến giờ anh cũng chưa tạo ra một nữ Địa Khôi nào. Anh kéo chiếc áo choàng cũ ra, giúp nàng che lại cơ thể.

- Cô tên là gì? Nàng sợ hãi, theo bản năng kéo tấm áo che kín cơ thể khỏi ánh mắt mọi người. Dần dần, lý trí trở về, nàng nhận ra mình đã sống lại.

- Ngài...? Ngài đã hồi sinh tôi ư? Mặc dù đã lấy lại được cơ thể máu thịt, năng lực nhìn thấu linh hồn của nàng vẫn còn nguyên vẹn. Trong mắt nàng, Phong đang tỏa ra ánh sáng mãnh liệt cùng vầng hào quang chói lọi. Cô nhận ra người trước mặt chính là vị thần mình đã gặp ở thế giới linh hồn.

- Ngài là thần ư? Ngài đã hứa giúp tôi đúng không? Chuyện này khó khăn hơn anh nghĩ. Các Địa Khôi khác đều đã có một phần ký ức về những thường thức cơ bản, nên việc giao tiếp cũng bớt đi nhiều phần bỡ ngỡ. Riêng cô gái này lại cứ như một tờ giấy trắng.

- Thôi được rồi, cô cứ bình tĩnh, ta sẽ giải thích cho cô rõ mọi chuyện.

Anh đành quay sang dặn Vân trở lại sau, anh không thể để cậu ta cứ chờ như vậy được, ở ngôi làng có lẽ cũng có nhiều việc quan trọng phải làm. - Vân! Cậu trở về trước đi, ta cần dạy cho cô gái này vài điều trước đã. Đen, cậu mang mấy cái chuồng thú ra phía sau rồi canh gác nhé.

- Vâng x2. Vân đành quay đầu trở về làng, hắn biết lần này không đến lượt mình rồi. Chẳng hiểu sao hắn cứ thấy bực bội, khó chịu, trong ngực nặng trĩu như đeo đá.

Phong nhìn cô gái ngây thơ nhỏ bé ngồi trước mặt mình. Anh hỏi lại lần nữa. - Tôi là Phong, cô tên là gì? - Tôi là Lynl, tiểu công chúa của Thần Mộc Tiên Tộc. - Ừm, cô biết mình đã chết rồi đúng không? - Có lẽ vậy. Lúc Thần tộc và Ma tộc cùng đánh vào Tiên Thành, Tiểu Lỗi Lỗi đã chết, phụ hoàng chết, mẫu hậu cũng chết, các ca ca, tỷ tỷ cũng đều tự vẫn. Tôi cũng đã tự tay kết thúc chính mình. - Ta xin lỗi. – Phong nhìn cô bật khóc khi nhớ lại những ký ức đau buồn, trong lòng anh cũng thấy nặng trĩu. - Thực ra ta không thể hồi sinh cho cha mẹ cô được. - Nhưng ngài là thần linh cơ mà? Thần linh có thể làm được mọi thứ mà, đúng không? Ngài đã hồi sinh được tôi, thì tại sao không thể làm thế với cha mẹ tôi được chứ?

- Cô bình tĩnh đã. Thực ra giữa tôi và cô có một liên kết đặc biệt. Chúng ta đều được tách ra từ một linh hồn... Anh cố gắng giải thích cho cô hiểu về Linh Thư và nguyên nhân anh gọi cô đến thế giới này. Càng giải thích, anh càng thấy sự tuyệt vọng của cô. - Vậy ra, nơi đó đều là những linh hồn được tách ra từ Linh Thư? Vậy cha mẹ tôi có ở đó không? - Không biết được, vẫn còn rất nhiều mảnh linh hồn mới đang dần được triệu hồi trở về. Chỉ cần Linh Thư ngày càng mạnh hơn, sẽ càng có nhiều linh hồn trở về. Biết đâu đó, cha mẹ cô cũng là một phần của chúng ta. - Không đâu, tôi có thể cảm nhận được. Họ khác chúng ta. Lynl bật khóc, cô càng cảm thấy tuyệt vọng hơn. Bởi dù bản thân được sống lại, người thân và bạn bè của cô có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

- Cô biết Ba biển lớn không? - Ba biển lớn? - Thế Giới Hải, Luân Hồi Hải và cuối cùng là Đạo Hải. Nếu cô muốn tìm linh hồn của người thân, có lẽ cô phải đến được Luân Hồi Hải. Mọi sinh mạng chết đi đều trở về đó. - Luân Hồi Hải? Làm sao để đến được đó? - Luân Hồi Hải là dễ đến nhất, người bình thường chỉ cần chết là sẽ đến đó ngay. Chờ đã... Riêng chúng ta thì không được. Linh hồn của chúng ta bị trói buộc với Linh Thư rồi, nên nếu chúng ta chết, chúng ta không đến được đó đâu. - Vậy phải làm thế nào?

- Phải mạnh lên! Phải đủ sức lấy thân làm thuyền để Độ Hải. Phải có sức mạnh ngăn cản được sức ép của biển Luân Hồi mới mong đi lại ở đó và tìm kiếm cha mẹ cô. - Mạnh lên sao? Được, tôi sẽ tu luyện mỗi ngày, tôi sẽ cố gắng chăm chỉ nhất. Nàng không kịp chờ đợi, ngồi xếp bằng ngay dưới đất, hai tay kết ấn, miệng nhẩm theo tiên pháp. Chỉ là... - Tiên lực của tôi?! Tại sao không có tiên lực? Mọi Tiên tộc sinh ra vốn đã có sẵn tiên lực, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại không có chút tiên lực nào. - Đừng vội bỏ cuộc. Chúng ta bất hạnh, nhưng chúng ta cũng may mắn. Cơ thể chúng ta được gọi là Đạo Thể. Có thể cô không nhận ra, nhưng năng lượng của chúng ta là cội nguồn của mọi sự sống. Cô cần không ngừng tìm hiểu, khám phá nó mới mong mạnh lên được. Cô thử tìm kiếm năng lượng trong cơ thể mình trước xem. - Vâng. Lynl cảm thấy ấm áp, cô vẫn cảm nhận được năng lượng linh hồn mạnh mẽ đang tỏa ra từ trong cơ thể Phong. Cô vẫn nghĩ anh là một vị thần, mặc dù cô đã biết mình và Phong là một phần của Linh Thư. Cô thấy biết ơn anh khi cho cô cơ hội sống lại lần nữa. Cô biết mình không nên dễ dàng bỏ cuộc, cô sẽ tìm mọi cách để tìm lại được cha mẹ.

Cô tập trung hơn, gạt bỏ những suy nghĩ không cần thiết. Ngay lập tức cô nhận ra phần năng lượng đã bao trùm toàn bộ cơ thể. Nó thật thuần khiết. Nhưng cô cũng nhận ra một điều, dù cơ thể cô cũng có máu thịt, có tiếng tim đập, nhưng nó lại giống một vật chết trong mắt cô. Nó chẳng khác nào một khối gỗ, một cục đá, một cái cây. Phần linh hồn và cơ thể dường như vẫn bị tách rời bởi một lớp màng mỏng. Nếu vậy, cô không thể tạo ra chút tiên lực nào. Tiên lực vốn được sinh ra từ sự kết hợp của linh hồn và năng lượng sinh mệnh trong cơ thể. Nhưng lúc này, hai thứ đó bị tách rời thì làm sao có thể tạo ra được tiên lực?

Nhưng cô có cảm giác mình vẫn có thể vận dụng tiên thuật dù không có chút tiên lực nào. Cô thử vận dụng một phép thuật đơn giản. Ngay lập tức bông hoa trước mặt nàng nở rộ, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Thật thần kỳ! - Linh hồn và cơ thể không hợp nhất nên tôi không thể tạo ra tiên lực. Nhưng năng lượng trong cơ thể tôi thực sự rất thuần khiết, giống như năng lượng tự nhiên vậy. Tiên thuật vẫn có thể sử dụng được, nhưng uy lực hơi yếu và tỉ lệ tiêu hao cũng lớn hơn. - Đó là linh khí. Thực ra các loại năng lượng trong tự nhiên đều được sinh ra hoặc chuyển hóa từ nó. Ví dụ như hỏa khí, thủy khí, ma khí, sát khí, sinh khí, chân khí, vân vân. Nó là duy nhất, nhưng cũng có thể biến hóa vạn hình vạn dạng. - Đạo Thể chúng ta, bản chất vẫn là một loại đạo cụ, giống như các loại pháp bảo, do đó phần hồn và phần thịt vẫn khó mà hoàn toàn kết hợp lại được. Nhưng nhờ vậy mà nếu chúng ta bị phá hủy phần xác, chúng ta vẫn có thể sống lại ở một thân xác khác. Ngoài ra, chúng ta trời sinh cũng biết cách sử dụng Ấn Pháp. Trước mắt, chúng ta có thể vận dụng Nội Ấn để cường hóa tự thân, cô thử xem. Chẳng mấy chốc, sân trống trước nhà Phong đã in đầy những dấu chân xinh xắn của Lynl. Cơ thể nàng vô cùng nhanh nhẹn và linh hoạt, liên tục vung ra những chiếc roi dài được bện bằng dây leo và vỏ cây. Anh thấy sự nỗ lực của cô, vì cô coi gia đình là mục tiêu sống của mình. Cô làm anh nghĩ đến cha anh – người đã hy sinh nhiều cho anh, mặc dù anh đã khiến ông thất vọng.

Anh nhớ gương mặt cha, lúc ông tự hào mỗi khi anh đứng trên bục nhận giải. Nhưng nghiệp kỳ thủ bạc bẽo lắm, chẳng mấy ai đứng mãi trên bục cao nhất! Người ta nào có ai nhớ đến kẻ đứng thứ hai trở xuống? Anh đã trượt ngã vì sợ hãi mỗi khi thua giải. Anh đã làm cha thất vọng. Dù rằng, mãi sau này khi anh thi đấu trở lại, cha anh đâu còn có thể đứng đó cổ vũ cho anh nữa, đâu còn có thể thấy đứa con mình đứng lên bục vinh quang được nữa. Anh đâu thể lấy lại được sự tự hào đó cho cha. Sự tiếc nuối đó từng ám ảnh anh một thời gian rất dài.

Xin mời độc giả cùng thưởng thức tác phẩm này tại truyen.free, nơi mọi ý tưởng được chắp cánh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free