(Đã dịch) Linh Thư - Chương 26: Độc trùng?
Vân đã sớm nhận ra căn bệnh này có những điểm kỳ lạ hơn nhiều so với các dịch bệnh thông thường. Rất nhiều câu hỏi đang cần phải được giải đáp kỹ càng. Anh bước theo sau bóng lưng ông già ốm yếu, tiến về phía xóm nhà của tộc Sói. Đường đi hôm nay vắng vẻ hơn hẳn, đa số tộc dân đều trốn trong nhà hoặc dựng lán xa khỏi đây. Lòng anh cay đắng khi nghĩ đến khả năng dân làng sẽ ly tán, bỏ chạy khỏi nơi này vì dịch bệnh. Anh không ngờ mọi công sức của mình lại có thể dễ dàng bị phá hủy đến vậy. – Thủ lĩnh đã đến nơi rồi ạ. – Vào trong thôi. – Ngài... Ngài không sợ ư? – Ông quá coi thường ta rồi.
Vân bước thẳng qua cánh cửa tăm tối. Anh thấy ngay người bệnh đang nằm bệt trên giường. Trông anh ta như già đi cả chục tuổi, cả người gầy gò như thiếu dinh dưỡng. Anh kiểm tra thấy họ không nôn mửa cũng không đi ngoài. Họ cũng không phát ban gì cả, đơn giản cứ như sự sống đang bị rút dần khỏi cơ thể họ vậy. Rốt cuộc nguyên nhân gì khiến họ bị như vậy? Chẳng có lý gì bệnh dịch lại chừa người khác mà chỉ lây nhiễm cho riêng tộc Sói Xám. Anh chỉ biết bệnh từ miệng mà ra, trước hết phải xem họ làm gì, ăn gì trong mười ngày qua. Sau khi kiểm tra từ căn này sang căn khác, anh dần nhận ra họ có một điểm chung. Họ đều đã từng quay lại làng cũ của tộc Sói để thu hoạch lương thực còn sót lại trên những cánh đồng hoang. Vẫn còn một số khoảnh ruộng chưa được thu hoạch, vậy nên họ đã bàn nhau quay lại làng cũ để thu hoạch nốt, bởi với họ, lương thực không thể bị bỏ phí. Nhưng họ lại ích kỷ muốn giữ riêng lương thực mà không nộp lên cho làng. Vì vậy, khi mắc bệnh, họ cũng cố giấu giếm một thời gian. Như vậy, có thể suy đoán là họ đã trúng một loại độc nào đó khi đi về làng cũ hoặc ăn thức ăn mang bệnh độc. Anh cho kiểm tra hết chỗ lương thực tích trữ nhưng không thể phân biệt được bằng mắt thường. Bề ngoài chúng chẳng khác gì những thức ăn bình thường khác. Anh quyết định tự mình ăn thử xem sao. Dù sao bản thân anh đã bất tử rồi mà, sáng mai dậy là khỏe ngay thôi. Khi những hạt lạc bắt đầu trôi xuống bụng, dường như có thứ gì đó đã bắt đầu hấp thu linh khí trong cơ thể anh. Anh vận dụng chân khí ngay lập tức đẩy thức ăn ra ngoài. Trong đống bã thức ăn lúc này bò lổm ngổm vài con bọ đen xì. Một loại ký sinh trùng nào đó đã cấp tốc phát triển sau khi hấp thu linh khí trong cơ thể anh.
– Phệ... Phệ Linh Trùng? – Trưởng lão biết nó ư? – Nó đã tuyệt chủng rồi mà? Sao chúng lại xuất hiện như thế này? – Lão bình tĩnh đi. Kể rõ cho ta xem nào. – Ta chỉ biết trước đây có một siêu bộ tộc chuyên bắt và nuôi dưỡng côn trùng làm vũ khí. Và con Phệ Linh Trùng này là một trong những vũ khí nguy hiểm nhất của họ. Nhưng mà họ bị tận diệt rồi cơ mà? Nó là thứ côn trùng ác độc, không ai biết cách giải đâu, Thủ lĩnh ơi! Anh nhìn con côn trùng chưa kịp hoàn thành tiến hóa, chúng thiếu chân, thiếu cánh khiến chúng cứ quằn quại bò lổm ngổm. Quá nhiều bí ẩn, quá nhiều thắc mắc khiến anh trầm tư suy nghĩ. Mọi nguyên nhân bắt nguồn từ khu vực từng là làng Sói. Nếu có kẻ ác độc nào đó muốn hại làng anh, họ có nhiều cách để khiến nó lây lan nhanh hơn chứ? Hạ độc trùng ở một cánh đồng hoang vắng sao? Cũng có khả năng là trong tự nhiên loài trùng độc này đã tìm thấy nơi phù hợp để sinh sôi và bắt đầu phát triển ở đó. Nhưng tại sao nếu môi trường thích hợp, nó không phát triển từ lúc sớm hơn? Anh nhớ đến một điều là trước đây Phong đã yêu cầu anh di chuyển tất cả mọi người khỏi làng Sói Xám, dù đó là nơi rất thích hợp để làm địa điểm phát triển làng, với nhiều nhà cửa có sẵn, đất ruộng rộng rãi, dễ thủ khó công. Có lẽ lúc trước anh còn thắc mắc, nhưng lúc này anh đã hiểu. Chắc hẳn Phong biết gì đó. ------ Lại theo lối đi cũ, Vân bước theo con đường nhỏ được trải lớp sỏi mỏng, tiến đến căn nhà gỗ của Phong. Anh vẫn thấy Phong thảnh thơi nằm nghỉ trên chiếc võng đó, nhàn nhã ăn quả dại uống thứ rượu tự pha. Chỉ khác là, khoảng sân trống bây giờ có thêm ba, bốn cái cũi lớn và một chiến binh mặc giáp cao lớn đang đứng hầu. – Chúa công! Ngài bắt được yêu thú rồi sao? – Ừ, bọn ta mất đến hai tuần mới bắt được chúng, mãi đến hôm qua mới trở về đây. Xem ra cậu đến rất đúng lúc đó. – Hay quá, thuộc hạ có thể lấy máu chúng không? – Tạm thời chưa cần, ta cũng có mấy bầu đựng yêu huyết sẵn đây rồi, cậu mang về mà nghiên cứu trước. – Tạ ơn Chúa công. – Ừ, phần việc cậu nhờ ta đã làm xong. Thế còn nhiệm vụ của cậu? – Chuyện này xin Chúa công trách phạt. Thuộc hạ đã làm việc tắc trách, gây ảnh hưởng đến kế hoạch của ngài. – Cậu cứ nói rõ ra xem có chuyện gì đã. – Vâng, chuyện là dân làng Đá đang mắc một căn bệnh lạ. Người nhiễm bệnh cứ già yếu dần, da khô, tóc bạc rồi chết dần chết mòn. Thuộc hạ phát hiện nguyên nhân là do một loại côn trùng vốn đã tuyệt chủng từ lâu nay lại hồi sinh ở khu vực cũ của làng Sói Xám. Do điều kiện và dân trí còn thấp, thuộc hạ cũng chỉ biết dùng lá, thảo mộc sắc thuốc để thử thôi nên không dám chắc có thể chữa khỏi bệnh. Mong ngài ra tay giúp thuộc hạ với. – Cậu nói nguyên nhân bắt nguồn từ khu vực cũ của làng Sói Xám? – Đúng thế, thức ăn từ đó đều tiềm ẩn loại ký sinh trùng hấp thu linh khí. Ngài đã biết trước việc này sao? Trước ngài đã yêu cầu mọi người di tản khỏi nơi đó ạ. – Ta chỉ dự đoán thôi. Nơi đó đã bị đánh dấu rồi. Thiên đạo sẽ không dễ dàng bỏ qua cho sinh linh sống ở đó đâu. Có nhiều người mắc bệnh không? – Thuộc hạ đã kiểm tra kỹ khắp làng thì đã có đến sáu mươi người nhiễm bệnh, có hai người đang rất nguy kịch, thuộc hạ sợ rằng họ sẽ không qua khỏi. – Ừm, nhưng trong số chúng ta không ai biết chữa bệnh cả, như vậy chỉ còn cách tạo ra Địa Khôi mới thôi. Bác sĩ, thầy thuốc... nếu không có dụng cụ, thuốc men thì cũng vô dụng thôi. Để ta suy nghĩ xem.
Phong nhắm mắt lại, cơ thể anh bắt đầu tỏa ra một loại khí tức mông lung. Không khí xung quanh dường như cũng trở nên nặng nề. Vân có cảm giác lúc này Phong như biến thành một ngọn núi lớn, hùng vĩ, đồ sộ. Cơ thể anh trở nên nhỏ bé, yếu ớt hẳn đi. Nếu Vân cũng có linh nhãn, chắc hẳn anh sẽ nhìn thấy cơ thể Phong đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời vậy. Cơ thể anh đã tích trữ quá nhiều mệnh khí, khiến cho các sự sống xung quanh chỉ giống như những con đom đóm nhỏ bé. ------ – Phụ hoàng... Mẫu hậu. Sợi linh hồn màu bạc đang lơ lửng trong hồ nước, vô định. Nàng đâu ngờ rằng thế giới sau khi chết lại yên bình đến thế này chứ. Một đại dương rộng lớn, nơi những linh hồn quy tụ về sau khi chết. Nếu vậy thì, cha mẹ của nàng cũng sẽ đến đây đúng không? Những người nàng quen, những người đã hy sinh để bảo vệ cung điện. Nhưng nàng đã tìm kiếm không biết bao lâu rồi mà chưa tìm ra manh mối. Ở một nơi tĩnh mịch như thế này, nàng nào có thể xác định được thời gian? Đã bao ngày, bao năm, hay cả trăm năm trôi qua? Nàng thấy mình thật nhỏ bé ở thế giới này. Cho đến khi nàng thấy một thứ ánh sáng chói lọi ở phía xa. Hàng trăm, hàng ngàn linh hồn đang bơi lượn xung quanh thứ ánh sáng sặc sỡ đó. Đó là một linh hồn mạnh mẽ, thuần khiết nhất nàng từng thấy. Tò mò và thán phục, nàng cũng bơi theo dòng linh hồn đó, hướng về phía ánh sáng. Đây là cơ hội hiếm có để nàng có thể tìm lại cha mẹ và người thân chăng? Mặc dù ở thế giới này, linh hồn không thể nói chuyện, không thể giao lưu. Nhưng chỉ cần nàng bơi đến gần chúng, nàng có thể phân biệt được ai với ai. Mỗi linh hồn đều có một đặc điểm riêng không thể nhầm lẫn được. Và nàng có năng lực đặc biệt là có thể nhận biết linh hồn đó là ai và có thuần khiết hay không. Linh hồn của cha và mẹ thì nàng rõ hơn ai hết. – Ồ?! Bất ngờ khi một âm thanh vang lên từ chính linh hồn mình. Nàng nhận ra không phải chỉ riêng linh hồn của nàng có ý thức tự chủ trong thế giới này. Nàng nhận ra âm thanh đó bắt nguồn từ linh hồn mạnh mẽ kia. – Đến đây đi. – T...h...a...n...? – Ta sẽ giúp cô thực hiện nguyện vọng tìm lại cha mẹ. – T...a... Một luồng ánh sáng sặc sỡ rực sáng lên, kèm theo đó là một sức hút khổng lồ kéo lấy. Nàng bắt đầu cảm thấy mình giống như đang được lôi ra khỏi mặt nước. Và ở trên bờ kia là một thế giới nàng chưa bao giờ đặt chân đến.
Bản văn này, với sự tinh chỉnh cẩn trọng, là tài sản của truyen.free.