(Đã dịch) Lạc Tôn - Chương 4: Ám Sát
Trong môn phòng của Dạ Viêm tại Dạ phủ, bầu trời bỗng xuất hiện dị tượng: mây đen cuồn cuộn kéo đến ầm ầm. Không chỉ vậy, từng đợt cuồng phong bão tố liên tục nổi lên không ngớt, lôi quang oanh tạc cả một vùng, đồng thời hút lấy hàng vạn tia khí huyết đổ về Dạ phủ.
Ngay tại môn phòng của Dạ Viêm, một luồng ánh sáng kỳ dị màu lam xuất hiện, mang đến c��m giác thoải mái đến lạ thường. Ánh sáng lam không những không yếu đi mà còn ngày càng lan rộng, dần hóa thành hình dáng của một con cự điểu uy vũ.
Cự điểu, ngay khi thấy bầu trời, liền sải rộng đôi cánh, vút bay lên. Nó lượn quanh môn phòng đúng chín vòng rồi vút thẳng lên trời xanh, đôi mắt bạch kim nhìn thẳng vào Dạ Viêm, khiến cơ thể hắn bỗng chốc bành trướng, quanh thân phát ra lam quang kỳ dị.
Giông tố nổi lên, thiên lôi giáng xuống. Lúc này, cơ thể Dạ Viêm đã được bao phủ bởi vạn tia lam hỏa huyền diệu. Một luồng khí lưu trong suốt, kèm theo chút huyết khí, bốc lên. Một cột lam hỏa phóng thẳng lên cao, hòa cùng tiếng ngâm thánh thót của cự điểu. Bầu trời vốn đã đen kịt giờ đây lại tỏa ra lam quang, chiếu sáng toàn bộ thành Vô Linh.
Người dân trong thành đang chuẩn bị ra ngoài thì phát hiện dị tượng, liền vội vàng tập trung, quỳ rạp xuống, hướng mắt về phía Lạc Thần đường.
“Lạc Điểu đại nhân giáng lâm...”
Lạc Điểu chính là thần thú thủ hộ của Vô Linh thành. Đây là sinh vật có sải cánh dài đến vạn dặm, tốc đ�� vượt thời không, mà sức chiến đấu cũng không hề kém cạnh các thần thú thượng cổ khác.
Lạc Điểu vốn chỉ xuất hiện khi Vô Linh thành gặp phải nguy cơ lớn. Sau mỗi lần xuất hiện, ánh sáng của nó lại yếu đi vài phần. Vậy mà lần này Lạc Điểu lại giáng lâm với sự uy vũ trước nay chưa từng có, toàn bộ thành Vô Linh đều nằm trong trạng thái vừa háo hức vừa lo lắng. Chẳng biết Đại Hoang rồi sẽ phải trải qua một đợt sóng gió kinh thiên động địa thế nào?
Thần tước diễm lệ bay lượn trên không trung. Lam hỏa càng lúc càng khuếch tán lên cao rồi dần mờ đi, để lộ ra hình ảnh một Lạc Điểu khổng lồ uy vũ. Từng chiếc lông vũ rực cháy trong lam hỏa, tỏa ra lam quang huyền ảo, một thân thể hoàn mỹ hiện rõ trong thời khắc này. Một hình ảnh sánh ngang Bách Điểu Chi Vương Chu Tước, thậm chí còn uy vũ hơn vài phần.
Dạ Viêm đắc chí bước ra từ trong phòng, hắn nở nụ cười mang vẻ đáng ghét. Dù vậy, mỗi bước chân hắn lại toát lên nét trầm ổn đặc biệt, hơi thở vương giả bộc lộ rõ nét, đúng là hình tượng của một kẻ đứng trên v��n người.
Dần dần, gương mặt Dạ Viêm hiện rõ trong tầm mắt mọi người, đôi mắt hắn đã hoàn toàn chuyển thành lam quang, toàn thân được bao phủ bởi lam kim hỏa diễm. Khí chất Dạ Viêm lúc này không khác Lạc Điểu, tựa như Lạc thần giáng lâm.
Được hỏa diễm bao bọc, cơ thể hắn như bành trướng, uy áp tỏa ra bao trùm khắp môn phòng.
Dạ Viêm cuối cùng đã thành công đột phá Luân Hồi cảnh, huyết khí trong thiên địa lập tức hội tụ về phía hắn, một luồng áp lực bùng nổ. Giữa ngực hắn, một tia sáng tím sẫm dần hiện ra, tất cả pháp tắc chi lực của Vô Linh thành đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Một đường hoa văn in hằn giữa mi tâm Dạ Viêm. Lạc Điểu trên không trung dần mờ đi, dung nhập vào cơ thể hắn, lam kim hỏa diễm cũng theo đó biến mất.
Dạ Viêm khẽ nhắm mắt, hắn cảm nhận được trong người như có một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy. Từng đường khí lưu trong cơ thể vận hành nhanh hơn trước, Đan điền cũng được đổi mới, dường như nó đã nặng hơn, bên trong nó, ngoài khí huyết, còn ẩn chứa một lực lượng đặc biệt, tưởng chừng có thể khống chế cả thiên hạ.
“Thành rồi! Vậy mà lại là Hỗn Độn đan điền. Ta quả nhiên là thiên tài...” nói rồi hắn ngửa mặt cười phá lên, với vẻ mặt vô cùng đắc chí, bước ra ngoài.
Đám người trong Dạ phủ thấy hắn thành công thì rất vui mừng, vội vàng chuẩn bị vũ khí cho hắn xuất thành. Vẫn như mọi khi, cứ sau mỗi lần đột phá, hắn lại một mình rời khỏi thành, tìm kiếm vài con yêu thú để thử sức. Nhưng kỳ lạ thay, trên đường đi hắn lại thuận lợi đến mức không hề thấy bóng dáng một con yêu thú cấp thấp nào. Phải chăng là do chúng sợ hãi hơi thở thiên kiêu của hắn?
Chưa đi được bao lâu, một cỗ uy áp bỗng ập xuống người Dạ Viêm. Cỗ khí thế kia bao trùm cả một vùng rừng rậm, Dạ Viêm lập tức khuỵu xuống, hai tay hắn chống mạnh xuống đất, khiến đám cỏ xung quanh trong phút chốc hóa thành cát bụi.
Cây cối xung quanh đột nhiên rung lắc dữ dội, tán cây liên tục đổ rạp. Cả một vùng cỏ xanh trong phút chốc bị ăn mòn hoàn toàn.
Thần sắc Dạ Viêm từ hưng phấn bỗng tái nhợt, đôi mắt hắn trở nên trắng rã vì hoảng sợ. Dù sao hắn cũng chỉ là một đứa trẻ vừa mới trưởng thành. Khi đối mặt với cái chết, cơ thể vẫn không tự chủ được mà run rẩy: “A… A…”
“Hahaha… Dạ Viêm, cuối cùng ta cũng đợi được ngươi. Cuộc đời thiếu niên thiên tài của ngươi chỉ đi được đến đây thôi…”
Vừa dứt câu, một bóng người từ trong rừng sâu dần hiện lên. Người này cao chừng sáu thước, cơ thể vạm vỡ tựa núi non, tiếng sấm trầm đục khẽ thét lên: “Dạ Viêm. Chịu chết đi!”
Dứt lời, bóng người kia lao thẳng về phía Dạ Viêm. Một tiếng nổ lớn vang lên, lôi đình oanh tạc cả một vùng rừng rậm, hàng ngàn sinh linh trong phạm vi năm dặm đều bị hủy diệt hoàn toàn.
Kẻ này tu vi cũng chỉ ở cảnh giới Luân Hồi cảnh trung kỳ, với hoang thuật vừa rồi, Dạ Viêm hoàn toàn có thể tránh đòn và phản kích dù đang chịu uy áp đi chăng nữa. Vậy mà hắn lại không thể cử động?
“Đáng ghét. Là độc, từ khi nào mà?”
Hắn thở hổn hển một tiếng, miệng vội phun ra ngụm tiên huyết, mắt trợn tròn xoe, kinh ngạc nhìn đợt lôi quang tiếp theo.
“Uỳnh uỳnh uỳnh”
Lần này không chỉ là một đợt, mà là liên tiếp bảy đợt đánh vào cùng lúc, thiểm điện thay phiên nhau cắn xé cơ thể Dạ Viêm. Từng tia lôi điện chém xuống liên hồi, vốn tưởng lần này sẽ là một trận chiến tàn khốc khi hắn định thử thực lực của bản thân. Nhưng lần này thì khác, Dạ Viêm hoàn toàn chịu đòn mà không hề có chút sức lực phản kích nào.
Giữa không trung, thân thể Dạ Viêm như con sâu rơi vào lưới nhện thiên lôi dày đặc. Với hoang thuật có lực công kích như thế này thì dù là Luân Hồi cảnh trung kỳ như gã đàn ông kia cũng phải tan xương nát thịt, thật không dám tưởng tượng nổi khung cảnh đẫm máu của Dạ Viêm lúc này.
Từ bên dưới mặt đất đột nhiên phát ra những tiếng xé gió xèn xẹt tựa ngàn con chim hót líu lo. Bóng người kia hạ cánh tay phải xuống, bàn tay hắn bị hàng ngàn tia sét xoẹt qua liên tục, cả cánh tay sáng rực, huyền khí xung quanh lập tức tụ lại nơi bàn tay hắn.
Dạ Viêm ở trên không lúc này lại được một phen bất ngờ nữa, bởi vì chiêu này hắn đã từng thấy qua rồi. Vốn dĩ hắn nỗ lực tu luyện cũng chỉ là muốn vượt qua người đó. Không ngờ lần này gặp lại, hắn lại rơi vào tình cảnh này.
“Thiên Điểu.”
Cả cánh tay phát ra kim quang rực rỡ, thiểm điện bao trùm lấy chiêu chưởng của hắc y nhân. Không gian xung quanh tựa hồ bị xé rách thành từng mảnh, từng tia huyền khí tràn vào rõ rệt. Ngón tay hắn khẽ chạm xuống mặt đất, lập tức khiến cả một khu vực nứt toác, thực vật xung quanh nhanh chóng bị cháy rụi.
Lúc này, cơ thể Dạ Viêm bắt đầu chuyển động, trong mắt hắn không còn vẻ ngây thơ thường thấy, mà chỉ còn là máu, là tu vi của bản thân được đốt cháy để đánh tan độc dược trong cơ thể. Vốn tưởng hắn có thể thoát khỏi chiêu này của người đàn ông kia nhưng có lẽ hắn đã quá muộn để phá giải sự khống chế này.
“Uỳnh... Aaaa...” Tiếng hét chói tai vang lên giữa không trung, một bóng dáng thon gầy rơi mạnh xuống khu rừng, máu tươi nhuốm đỏ cả vùng cỏ xanh.
Cơ thể Dạ Viêm lúc này tàn tạ đến mức kinh hãi chưa từng có. Một nửa vai phải của hắn hoàn toàn biến mất. Thế nhưng bản thân Dạ Viêm lúc này lại tỉnh táo khác thường. Miệng hắn lại phun ra thêm một ngụm tiên huyết nữa, đồng thời bên eo phải hắn xuất hiện thêm một lỗ hổng lớn.
Tay phải đứt rời, vai phải vỡ nát, thậm chí đến ngay cả vùng bụng cũng bị khoét một lỗ lớn như bàn tay. Lục phủ ngũ tạng cũng vì lỗ hổng đó mà lần lượt trào ra, kéo dài đến vài mét. Máu tanh bốc lên, cảnh tượng cực kỳ kinh hãi, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi buồn nôn. Khi nhìn vào lỗ hổng đó, người ta hoàn toàn có thể nhìn rõ từng đợt co bóp của dạ dày, thậm chí còn có thể nghe rõ từng tiếng tim đập của hắn vang vọng liên hồi.
Thần trí Dạ Viêm lúc này như biến mất hoàn toàn, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước. Từ phần nội tạng bị rơi ra ngoài truyền đến cho hắn một cảm giác thống khổ cùng cực. Cảm giác tê dại truyền khắp cơ thể, tựa hồ thứ cơ thể này giờ đây đã không còn là của hắn nữa.
Từng đoạn nội tạng liên tục nhấp nhô, cố gắng hoạt động hết công suất để cứu lấy cơ thể đang hấp hối của Dạ Viêm. Chúng nhầy nhụa, mỗi lần co bóp, liền trào ra ngoài một chút, máu cùng nội tạng của hắn trộn lẫn vào nhau, tạo nên cảnh tượng kinh tởm vô cùng.
Không chỉ vậy, vì đòn vừa rồi có sức xuyên thấu cực lớn nên nội tạng hắn cũng chịu rất nhiều tổn thất. Nếu nhìn kỹ, thậm chí có thể thấy từng đợt dịch vị còn sót lại từ bữa ăn rỉ ra, điểm thêm một chút kim sắc vào vũng máu tr��n thềm cỏ.
“Hự... Phá... Thiên huynh?”
Không sai, kẻ này chính là Dạ Phá Thiên, hắn từ từ tháo chiếc mũ xuống, để lộ khuôn mặt góc cạnh, anh tuấn.
Dạ Phá Thiên rút ra cây đao nặng chừng năm trăm cân, vác đao lên vai, lực lưỡng bước đến chỗ Dạ Viêm.
“Tại sao ư? Đó là vì...” Hắn khẽ lắc đầu rồi ngửa mặt cười phá lên: “Hahaha. Vì đệ là đệ đệ yêu dấu của ta mà.”
Hắn lại cười thêm lần nữa, nhưng lần này mang vài phần quỷ dị và âm hiểm. Dạ Phá Thiên từ từ cúi mặt xuống, chất vấn: “Tại sao chứ? Tại sao một kẻ như ngươi lại có Chí Tôn nhãn chứ? Người có Chí Tôn nhãn phải là ta, ngươi hiểu chưa hả?”
“Một tên ngạo mạn như ngươi thì có tư cách gì chứ? Lúc nào cũng tỏ ra giỏi giang. Chí Tôn nhãn không nên thuộc về ngươi.”
Nghe những lời này, Dạ Viêm không khỏi kinh hãi thất sắc, thật không ngờ người hắn hâm mộ bấy lâu nay lại chính là kẻ muốn chiếm đoạt Chí Tôn nhãn. Trạng thái của hắn dần trở nên kích động, cả cơ thể đẫm máu bắt đầu tỏa ra huyền khí dày đặc. Nội tạng cũng được hắn d��ng huyền khí kéo trở lại bên trong cơ thể. Vùng bị thương liền được Dạ Viêm bịt kín bằng huyền khí của mình.
Tại thời điểm này, tu vi Dạ Viêm chỉ còn ở Huyết Khí cảnh đỉnh phong. Việc đốt cháy tu vi của hắn đã khiến hắn giảm hẳn một đại cảnh giới. Thế nhưng, những gì hắn có được khi tấn cấp thì vẫn còn đó. Hỗn Độn đan điền.
Truyen.free nắm giữ bản quyền của tác phẩm dịch này.