Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lạc Tôn - Chương 3: Âm Mưu

Mười tám năm sau, tại sàn đấu võ của Dạ gia. Một nam tử hiên ngang đứng trên võ đài, mũi kiếm lạnh lùng kề vào cổ kẻ bại trận. Chàng trai này mới khoảng mười tám tuổi nhưng tu vi đã đạt tới cảnh giới Luân Chuyển hậu kỳ.

“Ha ha. Ta lại thắng rồi, Phá Thiên huynh. Cây kiếm này là của ta nhé.”

Chàng trai vừa nói chính là Dạ Viêm, con trai của Dạ Long. Từ bé đã phải xa cha mẹ, hắn ít được dạy bảo nên ỷ vào thiên phú hơn người mà xem thường mọi thứ, thường xuyên ngang ngược với các huynh trưởng trong gia tộc.

Dạ Viêm sở hữu thân hình mảnh mai, nét mặt thanh tú và mái tóc lam dài chấm gót. Nếu không phải nghe thấy giọng nói trầm lắng của hắn, hẳn ai nhìn vào cũng sẽ lầm tưởng đây là một thiếu nữ xinh đẹp. Làn da hắn vẫn trắng nõn không tì vết như thuở mới lọt lòng.

Dạ Viêm khoác trên mình bộ trường bào màu lam cao quý, trên đó ẩn hiện những hoa văn kim tuyến hoa lệ. Chỉ cần chăm chú nhìn, người ta sẽ dễ dàng bị dung nhan hắn cuốn hút, đến mức khó lòng kìm nén cảm xúc.

Ngay lúc này, một làn gió nhẹ thoảng qua, mái tóc Dạ Viêm khẽ bay trong gió, càng tô điểm thêm nét xinh đẹp trời phú của y. Kẻ bại trận thấy Dạ Viêm như vậy liền đỏ mặt, ánh mắt đảo đi đảo lại vài lượt rồi vội vàng lắc đầu, tự trấn tĩnh bản thân, uất hận nói:

“Ta, Dạ Phá Thiên, thật không ngờ lại một lần nữa thua một đứa nhóc như ngươi! Đáng ghét! Lần này coi như ngươi được lợi, nhất định lần sau ta sẽ khiến ngươi phải trả giá!”

Dạ Phá Thiên là con trai Dạ Thiên Hằng, đường huynh của Dạ Viêm. Hắn mang trong mình những nét đặc trưng của Dạ gia với mái tóc xanh lam và thân hình vạm vỡ. Đôi mắt sâu thẳm tựa như có thể nhìn thấu hồng trần thế gian. Bộ trường bào trắng tinh của hắn giờ đây đã loang lổ những vệt máu đáng sợ từ trận chiến vừa rồi. Dạ Phá Thiên năm nay đã ngoài ba mươi tuổi, vậy mà lại một lần nữa thua một kẻ chưa đến hai mươi, thậm chí cảnh giới còn cao hơn Dạ Viêm. Đây quả thực là một nỗi sỉ nhục không hề nhỏ đối với hắn cũng như Dạ Thiên Hằng.

“Phá Thiên huynh cứ đi thong thả, ta không tiễn đâu.” Dạ Viêm vừa cười vừa nói, không quên vẫy tay trêu tức Dạ Phá Thiên: “Ôi chao, suýt nữa thì ta quên mất. Lần sau đường huynh nhớ đặt kèo lớn hơn nhé, ta rất biết ơn đấy!”

Dạ Phá Thiên mặt tối sầm lại, hận không thể một chiêu đánh chết Dạ Viêm. Cũng bởi không thể đánh lại y nên hắn đành ngậm đắng nuốt cay. Nhưng chỉ một lát sau, khóe miệng Phá Thiên lại nở ra một nụ cười quái dị, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao nhìn Dạ Viêm rồi lẩm bẩm: “Luân Chuyển cảnh hậu kỳ. Được… Được lắm! Thời điểm cũng sắp tới rồi. Dạ Viêm, ngươi cứ chuẩn bị tinh thần đi. Hừ...”

Thấy Dạ Phá Thiên tức giận như vậy, Dạ Viêm vô cùng khoái chí. Hắn mừng rỡ nhặt thanh bảo kiếm dưới đất lên, trong lòng cảm thấy vô cùng đắc ý, cười thầm: “Muốn thắng bổn thiếu gia, ngươi đừng có mơ!”

“Thiếu gia... Thiếu gia...”

Từ phía dưới đài, một ông lão với khuôn mặt nhợt nhạt bước về phía chàng trai. Lão trạc lục tuần, thân hình gầy guộc. Mỗi bước đi đều không hề vững vàng, lão phải bám chặt vào cây gậy trong tay để bước đi thêm vững vàng.

“Lão Tô... ông đến đây làm gì vậy?” Dạ Viêm vừa hỏi vừa cất kiếm, nụ cười trên môi vẫn chưa tắt hẳn. Hắn vội vàng nhảy xuống đài, hai tay cẩn thận dìu lão già đi từng bước. Nếu không phải họ có quan hệ chủ tớ, người ngoài nhìn vào sẽ lầm tưởng lão chính là gia gia của Dạ Viêm.

“Đấy đấy, ông già rồi mà cứ thích đi đi lại lại thế này, lỡ có chuyện gì thì biết làm sao bây giờ? À phải rồi, hôm nay ta lại kiếm được một chiến lợi phẩm mới đấy, ông xem này...”

Lão Tô nhìn hắn một lượt rồi khẽ lắc đầu, bình thản nói: “Thiếu gia, tôi đã dặn ngài phải thật sự khiêm tốn. Ngài đâu thể lúc nào cũng chiến thắng mãi được. Ngài nên nhớ...”

“Phải che giấu thực lực, như vậy thì lúc gặp nguy hiểm đến tính mạng sẽ còn có thể giành lấy một con đường sống.” Chưa đợi Lão Tô nói hết câu, Dạ Viêm đã cắt ngang lời, vừa nói vừa lắc đầu nguầy nguậy, giọng điệu không chút nghiêm túc: “Lão Tô à... Câu này con nghe ông nói nhiều rồi. Nhưng mà, một thiên tài như con thì cần gì phải che giấu chứ? Bởi vì con mới chính là kẻ được ông trời lựa chọn, thiên tài ngàn năm có một đó!”

“Thiếu gia, ngài nên nhớ, tranh đấu giữa các thế gia rất khốc liệt. Dù sao thì phụ thân cùng gia gia ngài cũng đã giao ngài cho ta...”

“Biết rồi, biết rồi mà! Con sẽ cẩn thận.” Dạ Viêm lại một lần nữa ngắt lời lão. Hắn dắt lão đến một chiếc ghế đá dưới gốc cây liễu cách võ đài không xa, cẩn thận dìu lão ngồi xuống, chăm sóc như với người gia gia của mình: “Lão Tô. Ông yên tâm đi, không ai đánh lại con đâu. Thế nhé, ông ngồi nghỉ đi, con còn phải đi tu luyện rồi.” Nói rồi hắn nhìn về phía ngọn núi xa xăm, vừa khoa tay múa chân nói:

“Ông cứ từ từ hưởng thụ phong cảnh hữu tình đi nhé!”

Ngay lập tức, hắn quay người chạy thẳng đến hỏa táo phòng, tốc độ lao đi vun vút như muốn độc chiếm cả nơi đó. Dù sao hắn vẫn còn đang tuổi lớn, cần phải phát triển thân thể, vậy nên việc ăn uống là không thể thiếu.

Dạ Viêm xoay người, hướng thẳng phía đông nam mà chạy tới một mạch. Các đình viện san sát hiện ra, lầu các chen chúc, đường lát đá xanh, mùi hoa sữa thơm ngát tỏa khắp nơi. Càng đi, tâm trạng Dạ Viêm càng thêm phấn khích, trong lòng rộn ràng mong đợi không biết hôm nay hắn sẽ có gì thú vị ở đó.

Một lát sau, chàng trai mười tám tuổi ấy càng thêm phấn khích. Trước mắt hắn lúc này chính là hỏa táo phòng mà hắn ngày đêm mong chờ. Đây là một tòa lầu các sáu tầng diễm lệ, trên đó còn khảm nạm vô số ngọc bội, quý giá vô cùng. Xung quanh là hai hàng cây đào kéo dài đến cuối con đường.

Chỉ vừa mới đứng ngoài cửa thôi, mùi thức ăn từ hỏa táo phòng đã tỏa ra nghi ngút, thơm lừng khắp trời. Mùi thảo dược trong đó cũng không chịu an phận bên trong mà lan tỏa ra ngoài, khiến cơn thèm ăn của Dạ Viêm lại càng trỗi dậy mạnh mẽ.

Hắn xông thẳng vào trong lầu các, nét hưng phấn trên gương mặt vẫn chẳng hề vơi đi. Ánh mắt Dạ Viêm lúc này như dán chặt vào đĩa bánh bao còn đang nóng hổi trên bàn. Bên trong lầu các này là một nhóm người có thân hình mập mạp, không chỉ là mập mạp bình thường mà là núc ních thịt, như thể chỉ cần xô đẩy một chút là thịt đã có thể rớt ra ngoài. Đặc biệt là kẻ mặc bạch y đứng ở khu trung tâm, hắn có một cơ thể vô cùng to lớn, nói không quá lời thì giống như một tảng thịt yêu thú biết đi vậy.

Phát hiện có người đến, đặc biệt là Dạ Viêm, “tảng thịt yêu thú” kia liền lộ ra vẻ mặt kinh hỉ, chạy vội ra phía Dạ Viêm chào hỏi: “Tiểu thiếu gia, hôm nay cậu lại đến sao? Chỗ bánh bao kia là ta cố tình để lại cho người đó. Tiểu thiếu gia, người thấy sao?”

“Không tệ, không tệ. Một tuần nữa ta sẽ đột phá đến Luân Hồi cảnh, lúc đó nhớ chuẩn bị thật nhiều bánh bao cho ta nhé. Còn chỗ này ta mang về trước.”

Dạ Viêm vừa cố nuốt miếng bánh lớn, vừa ung dung bưng giỏ bánh về môn phòng. Lúc này trời đã về chiều, hắn lại tiếp tục ngắm nhìn cây tiểu cầm trên tay mình như mọi khi. Từ lúc sinh ra, cây đàn này đã cùng hắn trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Nhiều lần hắn tự hỏi rằng gia gia và phụ mẫu hắn liệu có còn sống không? Liệu hắn có thực sự có thể gặp lại họ?

Dạ Viêm chợt chú ý đến hoa văn hình chim tước trên tiểu cầm. Hắn phát hiện mỗi nét vẽ đều là một văn tự đặc biệt, hàng vạn văn tự kết nối với nhau để tạo thành hình chim tước này. Nhưng những ký tự này đều rất mờ nhạt và nhỏ bé, không thể nào nhìn rõ được.

Không phải là trước đây Dạ Viêm không biết đến những ký tự này, mà bởi vì tu vi của hắn vốn không đủ để nhìn thấy chúng. Điểm này sớm đã được Dạ Viêm phát hiện, nhưng hắn không thể ngờ rằng điều kiện để có thể nhìn thấy chúng lại khó khăn đến vậy.

Kiểm tra cây tiểu cầm lại một lượt rồi cẩn thận đeo vào ngực, hắn chậm rãi ngồi xuống bắt đầu tu luyện. Mà Dạ Phá Thiên lúc này đang bày bố một trận pháp quái dị trong nội đình. Trận pháp vừa thành, một đợt cuồng phong liền nổi lên, thời gian và không gian như ngưng đọng. Con yêu thú trong trận phút chốc được nâng lên, hai mắt trắng dã, bốn chân run rẩy kịch liệt.

Cả cơ thể nó dần bành trướng, thất khiếu xuất huyết liên tục. Từng đợt khí huyết cuộn trào rồi tập trung về phía Dạ Phá Thiên. Chỉ thấy hắn khẽ nói: “Đoạt Linh trận, khởi. Diêm Ma đoạt mệnh.”

Ngay lập tức, một con mắt của yêu thú kia bắt đầu tỏa ra luồng sáng u ám. Đồng tử của nó co rút đến cực hạn, cuối cùng không chịu đựng nổi mà văng ra ngoài. Một tiếng gào thét vang vọng, yêu thú càng giãy giụa thì trận pháp càng bùng phát mạnh mẽ. Hàng vạn văn tự xếp chồng chéo lên nhau tạo thành một lưới nhện khổng lồ trói chặt lấy yêu thú, khiến từng thớ thịt của nó dần bị xé toạc, cứ như thể cả cơ thể sắp nổ tung. Chớp một cái, cái lưới nhện kia liền thu nhỏ lại.

Yêu thú dưới tác động của trận pháp bị xé nát ngay lập tức, chỉ còn lại duy nhất con mắt trái còn nguyên vẹn. Một cảnh tượng vô cùng kinh hãi xảy ra, máu thịt yêu thú bay tứ tung, khắp nơi trong trận pháp là những khúc xương yêu thú v���n vỡ, cả vùng cỏ xanh đều đã bị máu tươi nhuộm đỏ, khiến kẻ khác nhìn vào cũng phải rùng mình. Dạ Phá Thiên ung dung đón lấy con mắt, hắn ngắm nghía nhãn cầu này một lát rồi ngửa mặt cười lớn: “Hahaha. Ta thành công rồi! Cuối cùng thì ta cũng đã thành công rồi. Chí Tôn nhãn sẽ là của ta!”

Nói rồi hắn đưa con mắt yêu thú vào thẳng trong miệng, nuốt chửng một cái. Ánh mắt hắn chưa bao giờ thỏa mãn hơn lúc này. Dạ Phá Thiên từ từ ngả người ra sau, nằm vật xuống đống cỏ đã nhuộm đỏ, thong thả cảm nhận thành quả của lần thử nghiệm ngày hôm nay. Cảnh tượng Dạ Viêm trong tương lai bị hắn chiếm đoạt Chí Tôn nhãn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Hắn cười lớn thêm một lần nữa rồi nhanh chóng thiếp đi, chờ đợi ngày Dạ Viêm xuất quan của mình.

Bản quyền của đoạn biên tập này thuộc về truyen.free, xin đừng tự ý sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free