(Đã dịch) Vũ Giới Đại Chủ Tể - Chương 220: Đến Quyết Đấu
Đây là một đoàn thương đội bình thường, chuyên vận chuyển dược liệu các loại, không có gì gọi là trân quý. Hầu hết đều là loại phổ biến, dược liệu tốt nhất cũng chỉ dừng ở tam phẩm linh dược mà thôi. Dù dược liệu không mấy đặc biệt nhưng số lượng lớn vẫn giúp họ kiếm được không ít lợi nhuận. Có thể nói đoàn thương đội này chỉ kiếm được đồng tiền công sức khó nhọc mà thôi.
Sau mấy ngày chung đụng, Hàn Phi nhận thấy những người này vô cùng chất phác. Hắn không khỏi cảm khái, đôi khi, thứ dục vọng thật sự sẽ thay đổi một con người. Những thương nhân này, thành thật kinh doanh, sống cuộc đời bình dị, đơn giản, há chẳng phải là một loại hạnh phúc sao?
“Chị ơi, vì sao các chị lại xinh đẹp như thế?” Một cô bé mũm mĩm, má hồng hào kéo ống tay áo Tiểu Thất, ngẩng khuôn mặt bé nhỏ lên hỏi. Cô bé tên Tiểu Bảo, vô cùng đáng yêu, đối với cái gì cũng rất hiếu kì, là niềm vui của cả đoàn người.
“Chị thật sự rất xinh đẹp sao?” Tiểu Thất nghe vậy cười tủm tỉm, nàng vô cùng yêu thích Tiểu Bảo.
“Thật sự rất xinh đẹp, cả hai chị đều xinh đẹp lắm. Tiểu Bảo cũng muốn lớn lên thật xinh đẹp như vậy, được không chị?” Tiểu Bảo ngẩng cái đầu nhỏ, khờ dại hỏi.
Tam Sương mỉm cười, xoa đầu Tiểu Bảo và nói: “Tiểu Bảo đáng yêu như vậy, lớn lên nhất định sẽ còn xinh đẹp hơn cả các chị nữa!”
“Tốt a, chị nói cháu lớn lên sẽ rất xinh đẹp!” Tiểu Bảo vui vẻ nh��y nhót, chạy lăng xăng đến chỗ một ông lão: “Ông ơi ông! Cháu lớn lên sẽ rất xinh đẹp! Mấy chị xinh đẹp nói đó, các chị xinh đẹp không nói dối đâu.”
“Ha ha!” Mọi người xung quanh đều bật cười. Cô bé này quá đỗi đơn thuần và đáng yêu, ai nấy đều yêu mến con bé.
“Đúng đúng, Tiểu Bảo nhà chúng ta sau này sẽ thành đại mỹ nhân!” Ông lão bế Tiểu Bảo lên, cười vang nói.
“Vậy bây giờ thì sao, bây giờ thì sao ạ?” Tiểu Bảo hỏi, giọng nói ngọt ngào vô cùng đáng yêu.
“Bây giờ là tiểu mỹ nữ!” Ông lão véo mũi Tiểu Bảo, cười nói.
“Lão Vũ Văn, ông đúng là có phước sinh được đứa cháu gái khéo léo. Nếu sau này ai cưới được Tiểu Bảo nhà ông, ắt hẳn là phúc khí tu tám đời mới có!” Một người lên tiếng trêu chọc.
“Nói bậy nói bạ! Con nít con nôi còn nhỏ, đừng có mà nói lung tung.” Lão Vũ Văn xua tay, nói, nhưng nét đắc ý trên mặt thì không sao che giấu nổi.
“Trẻ con thật là sướng, vô ưu vô lo.” Hàn Phi cảm khái nói, chợt nhớ về tuổi thơ của mình. Đáng tiếc, tuổi thơ của Hàn Phi lại quá ngắn ngủi.
Trong ��oàn thương đội có mấy thanh niên, thấy Tiểu Thất và Tam Sương xinh đẹp tựa tiên nữ giáng trần, liền vội vàng đến bắt chuyện, thăm hỏi ân cần hòng lấy lòng hai nàng. Tuy nhiên, hai cô gái này ngoài việc xã giao vài câu khách sáo, cơ bản không thèm để ý đến bọn họ.
“Haizz, tiên nữ đẹp đến vậy, đáng tiếc lại chẳng thèm liếc nhìn chúng ta.” Một thanh niên ủ rũ, thất vọng ngồi bệt trên một tảng đá xanh bên cạnh.
“Tóm lại vẫn là tại cái tên họ Hàn đó. Hai vị tiên tử cứ xoay quanh Hàn Phi mà thôi, nếu không có hắn, hai vị tiên tử làm sao có thể không đoái hoài gì đến chúng ta chứ?” Một người khác lên tiếng, giọng đầy bất mãn.
“Hàn Phi kia trông yếu ớt thế, có bản lĩnh gì mà lại chiếm được trái tim của hai vị tiên tử chứ?” Một người khác tỏ vẻ cực kỳ bất bình, ánh mắt thiếu thiện cảm nhìn về phía Hàn Phi.
“Bọn ta thì thôi đi, vốn dĩ cũng chẳng có bản lĩnh gì ghê gớm, không thể so với Hàn Phi kia cho khéo được. Nhưng Bì Cửu Chương ngươi thì có hơi đáng tiếc, với bản lĩnh của ngươi, hoàn toàn có thể xứng đôi với hai vị tiên tử, thật đáng tiếc biết bao!” Một người lắc đầu thở dài nói.
Chàng trai tên Bì Cửu Chương nắm chặt nắm đấm, nhìn về phía Hàn Phi: “Hạnh phúc của hai vị tiên tử, làm sao có thể đặt lên một kẻ như thế này được? Với bản lĩnh của hắn, làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho hai vị tiên tử chứ? Ta muốn khiêu chiến Hàn Phi, đánh bại hắn, để hai vị tiên tử biết, một kẻ bản lĩnh thế này căn bản không đáng để các nàng phải khuynh tâm!”
Nói rồi, Bì Cửu Chương sải bước đi về phía Hàn Phi. Mấy thanh niên phía sau hắn nhìn nhau cười thầm, nháy mắt ra hiệu, sau đó thu lại vẻ tươi cười, bước theo Bì Cửu Chương về phía Hàn Phi.
“Các hạ có chuyện gì sao?” Hàn Phi đang mải suy tư, bỗng nhận thấy có người đứng trước mặt mình, cao ngạo nhìn xuống. Hắn không khỏi nhíu mày, từ trước đến nay mình luôn giữ thái độ khiêm tốn, chắc hẳn không đắc tội với ai mới phải. Nhưng nhìn vẻ mặt của người này, rõ ràng là có ý gây sự.
“Bì Cửu Chương, ngươi đang làm cái gì vậy?” Tiểu Thất nhíu mày. Trong số những người này, Bì Cửu Chương là người trung thực nhất, không có dã tâm. Trước đó nàng vốn có ấn tượng tốt với hắn, nhưng giờ phút này, thấy hắn ta mặt mày khó chịu nhìn chằm chằm Hàn Phi, nàng liền vô cùng không vui.
“Tiểu Thất tiên tử.” Nghe tiếng Tiểu Thất cất lời, Bì Cửu Chương vừa nãy còn “sát khí đằng đằng” lập tức yếu đi mấy phần khí thế.
“Bì Cửu Chương, Tiểu Thất tiên tử bây giờ chưa rõ bản chất thật của Hàn Phi, nên dĩ nhiên sẽ bênh vực hắn. Ngươi đừng sợ chọc Tiểu Thất tiên tử không vui, chỉ cần ngươi cho các nàng biết Hàn Phi này là một tên lừa đảo, căn bản chẳng có bản lĩnh gì, vậy thì các nàng còn phải cảm ơn ngươi rối rít ấy chứ.” Người đứng sau Bì Cửu Chương truyền âm nói.
Bì Cửu Chương nghe vậy gật đầu, thấy có lý, liền không khỏi ưỡn ngực. “Hàn Phi, ta muốn giao đấu với ngươi. Nếu là nam nhân, thì hãy ra đây so tài với ta một trận!”
Tất cả những người phía sau Bì Cửu Chương đều mừng thầm trong bụng. “Cái tên Hàn Phi này trông yếu ớt thế, dĩ nhiên không xứng với hai vị tiên tử rồi. Nhưng Bì Cửu Chương này đúng là đồ ngốc, còn thật sự cho rằng hắn lợi hại hơn chúng ta. Cứ để hắn ta làm kẻ ác đi. Cho dù hai vị tiên tử có nổi giận, cũng sẽ không trút lên đầu chúng ta đâu.”
“Phải đó, tuy Bì Cửu Chương hắn năm nay mới mười chín tuổi đã bước vào Phi Thiên Cảnh, nhưng bọn ta đã sớm đạt tới cảnh giới này rồi, sao có thể so với hắn được. Cái tên này đúng là chỉ cần được tâng bốc một chút là vênh váo như lên trời vậy.”
“Cứ để Bì Cửu Chương tên ngốc này làm kẻ ác. Hắn đánh bại Hàn Phi, hai vị tiên tử dĩ nhiên sẽ không vui, thế là hắn hết cơ hội. Còn nếu không đánh bại được, thì lại càng hết cửa.”
“Bì Cửu Chương, ngươi lên cơn gì vậy? Vô duyên vô cớ, công tử nhà chúng ta hà cớ gì phải giao đấu với ngươi?” Tam Sương cất giọng trong trẻo nói. Nàng cảm thấy Bì Cửu Chương cũng không phải người xấu, nên lời nói còn giữ lại chút tình. Nếu là người khác, có lẽ nàng đã sớm ra tay dạy dỗ đối phương rồi.
“Tam Sương tiên tử, chuyện này nàng đừng quản nữa, đây là chuyện giữa những nam nhân chúng ta.” Bì Cửu Chương liếc nhìn Tam Sương, rồi lại dời ánh mắt sang Hàn Phi: “Hàn Phi, rốt cuộc ngươi có dám ứng chiến không? Nếu là nam nhân thì hãy quyết đấu với ta đi, đừng núp sau lưng phụ nữ!”
Hàn Phi quét mắt nhìn mấy người trước mặt. Ánh mắt bọn họ không ngừng lướt qua Tiểu Thất và Tam Sương, rồi lại dán vào Bì Cửu Chương, Hàn Phi trong nháy mắt đã hiểu rõ tất cả. Dù mấy người phía sau Bì Cửu Chương che giấu cảm xúc khá tốt, nhưng vẫn không thoát khỏi đôi mắt của Hàn Phi. Hắn lập tức hiểu ra, Bì Cửu Chương đây chính là bị người khác lợi dụng làm con cờ.
“Bì Cửu Chương, ngươi đừng có mà làm càn! Nếu ngươi muốn ăn đòn, ta có thể chiều ngươi đó.” Tiểu Thất hầm hầm nói. Nàng thật sự cảm thấy bất bình thay cho Hàn Phi, vô duyên vô cớ lại bị người ta đến kiếm chuyện. Cô bé đơn thuần lại không hề hay biết, chuyện này hoàn toàn là do nàng và Tam Sương mà ra.
Hàn Phi mỉm cười. Cảnh giới của những người này không cao, thực lực cũng chẳng đáng là bao. Nhưng Hàn Phi vẫn quyết định ra tay cảnh cáo một trận, nếu không sau này sẽ có thêm không ít phiền phức không đáng có. “Tiểu Thất, Tam Sương, không sao đâu. Cứ để ta xem xem, vị huynh đệ Bì Cửu Chương này, rốt cuộc có bản lĩnh gì.” Hàn Phi cười nói.
“Công tử, những kẻ này người hoàn toàn không cần phải…”
“Thôi được Tiểu Thất, luận bàn một chút, sẽ không có chuyện gì đâu.” Hàn Phi khoát tay, ngắt lời Tiểu Thất.
“Được rồi.” Tiểu Thất bất mãn liếc Bì Cửu Chương một cái. Dù nàng không lo Hàn Phi đánh không lại hắn, nhưng nàng không muốn Hàn Phi phải đối mặt với loại phiền phức không cần thiết này.
Tam Sương há miệng muốn nói gì đó, nhưng ngay lập tức dường như đã hiểu ra điều gì, liền im lặng. So ra, Tiểu Thất có phần vô tư hơn, còn Tam Sương thì lại tinh tế hơn nhiều. Lúc này, Tam Sương đã nhìn thấu mọi chuyện, cũng đã hiểu dụng ý của Hàn Phi.
“Coi như ngươi còn có chút can đảm, không đến nỗi khiến ta quá xem thường.” Bì Cửu Chương nói, rồi bước ra một khoảng đất trống, rút cây đại đao mang bên mình ra. “Ta nhắc nhở ngươi trước, sức của ta rất lớn, có khi không kìm lại được. Nếu lỡ không cẩn thận làm ngươi bị thương, đừng trách ta ra tay vô tình.”
Lúc này, rất nhiều người trong đoàn thương đội đều tụ tập lại, tò mò nhìn chằm chằm hai người giữa sân, không hiểu vì sao họ lại muốn so tài.
“Đừng nói nhiều lời thừa thãi, ta đâu phải bù nhìn, ngươi cứ vi��c tấn công đi.” Hàn Phi chìa một tay ra, vẫy vẫy về phía Bì Cửu Chương. Thái độ khinh miệt này lập tức chọc Bì Cửu Chương tức giận. Hắn vung đại đao, bổ thẳng vào đầu Hàn Phi.
Tiếng phá không rầm rập vang lên. Nhát đao này quả thực không hề đơn giản. Cùng cảnh giới, thực lực của người này quả thật mạnh hơn những người ở Thiên Lộc Đế quốc rất nhiều.
“A!” Bỗng nhiên, trong đám người vang lên một tiếng kinh hô.
Keng một tiếng, đại đao đứt lìa. Cùng lúc đó, máu tươi văng tung tóe.
Bản văn này là thành quả lao động của đội ngũ biên tập tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.