(Đã dịch) Võng Du Chi Thiên Trận - Chương 107: A, vì cái gì ta sẽ có nhiều như vậy tiền?
Lúc chạng vạng tối.
Chu Linh cuối cùng cũng đăng xuất, món ăn Thu Phong Đê Ngữ đặc biệt chuẩn bị cho hắn cuối cùng cũng có người thưởng thức.
Ăn xong, hắn buột miệng nói một câu khiến Thu Phong Đê Ngữ không dám nhận đó là món mình nấu.
"Vân Hải à, hôm nay tâm trạng không tốt à? Tay nghề tụt dốc không phanh thế này, hơi khó ăn."
Vân Hải chỉ mỉm cười không nói, còn Thu Phong Đê Ngữ im lặng thu dọn bát đũa.
Những người khác phần lớn cũng cười mà không nói gì, chỉ có Tịch Bắc Phong vốn thật thà lên tiếng: "Đó là đồ Thu Phong Đê Ngữ cố ý làm cho cậu đấy. Làm từ sáng sớm, đến trưa cũng không cho chúng tôi động đũa, chiều lại thêm hai món nữa. Tôi thấy vẫn ổn mà."
Chu Linh: "..."
Dạ Ảnh: "Được rồi, vào game đi, mang phí đi đường ra cửa đông đón tôi."
Vân Hải đứng dậy hỏi: "Không cần tôi bay vào à?"
Dạ Ảnh đã đi vào phòng mình: "Không cần." Rồi tiện tay đóng sập cửa.
Không vào thành thì tốt quá, Vân Hải mừng rỡ ra mặt, cũng trở về phòng.
Thế nhưng, vừa bước vào chưa đầy hai giây, hắn lại mở cửa ra hỏi Chu Linh: "Đầu heo, tình hình của các cậu thế nào rồi?"
Chu Linh cười khổ nói: "Vẫn chưa thoát được đâu."
Vân Hải hiếu kỳ hỏi: "Vậy sao cậu vẫn trực tuyến lâu như vậy? Chẳng lẽ định chờ chết sao?"
"Đương nhiên sẽ không ngồi chờ chết rồi, chúng tôi đã cố gắng thử mấy chục lần rồi nhưng không một lần nào thành công. Khó chịu nhất là Chương Càn lại không giết chúng tôi, cứ đánh cho gần chết rồi lại cho người đến cứu, tức điên người! À, chúng tôi đã không còn ở đế đô nữa rồi. Chương Càn muốn đến Thiên Kiếm Sơn Trang, bốn người chúng tôi cũng bị mang theo, đi cùng đoàn sứ giả Thiên Lang nước. Các cậu sẽ hội hợp ở Thiên Kiếm Sơn Trang à?"
"Không!" Vân Hải kiên định lắc đầu, "Tôi và Dạ tỷ quyết định tiêu diệt tất cả người chơi chính đạo."
"Không phải chứ? Việc này khó khăn quá."
"Bởi vì nhân vật chính quá mạnh."
"..."
"Các cậu có thể thử làm chủ tuyến, hoặc chia hai đường cũng được."
"Được thôi. Vậy cậu đi đi, tôi lát nữa sẽ vào."
Vân Hải quay lại phòng, mở máy chơi game nhưng không vào ngay mà kiểm tra xem có lông chó không.
Ừm, tốt rồi, lần này không có lông chó nên có thể vào game rồi.
...
Trong trò chơi.
Bên dưới vách núi.
Vân Hải từ chỗ ẩn thân leo ra, phát hiện trời đã tối.
Cũng đúng thôi, thời gian trong game và ngoài đời bằng nhau, ngoài đời là ban đêm thì trong game tự nhiên cũng đã vào đêm.
Thế nhưng, trong trò chơi trời l���i mưa, mưa phùn lất phất.
Hệ thống còn hữu nghị nhắc nhở rằng: Trời mưa sẽ ảnh hưởng đến tốc độ bay và tiêu hao thể lực, mời người chơi gia tăng chú ý.
Chơi mấy ngày game rồi, hôm nay lại là lần đầu tiên trải nghiệm sự thay đổi thời tiết trong game.
Nói sao nhỉ... Thật quá đỗi chân thực, giọt mưa rơi vào da thịt, mang theo cảm giác thanh mát, không khí dường như cũng trở nên tươi mát lạ thường.
Kiểm tra kênh đội ngũ, tất cả đồng đội đều đang ở trạng thái ẩn danh, không thể liên lạc được.
Lúc đầu cũng không ôm hy vọng gì, nên cũng chẳng thất vọng.
Vân Hải vươn vai giãn gân cốt. Đôi cánh đã mọc lại, vết thương ngoài cũng cơ bản hồi phục, nhưng xương sườn bị gãy thì không tự động nối liền lại, nên cú vươn vai thư giãn này suýt chút nữa khiến vết thương cũ chảy máu.
Đau quá!
Ôm chặt lấy chỗ đau không dám cử động mạnh, phải một phút sau mới cảm thấy đỡ hơn một chút.
Cười khổ, chỉ còn biết cười khổ.
"Xem ra chẳng làm được gì cả."
Nhìn lên vách núi cao mấy chục mét sừng sững trước mặt, Vân Hải quả quyết từ bỏ ý định bay lên.
Nếu xương sườn không gãy, nhất định có thể bay lên, còn bây giờ thì... chỉ riêng cơn đau thôi đã khiến hắn không dám cất cánh.
Không thể bay, chỉ có thể đi bộ thôi.
Hắn đi dọc theo vách đá xuống phía dưới sườn núi, còn lý do chọn hướng này thì là chọn bừa.
Đang đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng đá va chạm, nhìn quanh hai bên một lượt nhưng chẳng phát hiện ra gì.
Đột nhiên, hắn nghĩ đến một khả năng, bèn ngẩng đầu lên xem.
Một khối bóng đen ập thẳng xuống đầu...
Đông!
Chỉ nghe thấy một tiếng động trầm đục, một trận đau nhức kịch liệt, sau đó hắn liền thấy mình đã xuất hiện trong không gian đăng nhập, trên mặt vẫn còn hiện rõ vẻ sợ hãi.
Mẹ nó, lại là đá lớn từ trên trời rơi xuống, đoán chừng là do trời mưa nên đá lớn trượt xuống.
Sau vài phút ngây người, hắn mới thoát khỏi cơn ám ảnh tảng đá khổng lồ mà lấy lại tinh thần, cười khổ rời khỏi không gian đăng nhập, đi đến nhà trưởng thôn. Bởi vì sau khi chết phục sinh, tất cả vết thương đều biến mất s��ch sẽ, di chuyển rất thuận tiện, rất nhanh đã gặp được sư phụ mình ở nhà trưởng thôn.
Hồn Toái Vân tò mò nhìn hắn, hắn chỉ nói một câu: "Bị tảng đá từ trên trời rơi xuống đập chết."
Hồn Toái Vân: "... Cho nên, đổi nhiệm vụ à?"
Vân Hải gật đầu lia lịa.
"Được." Hồn Toái Vân vung tay lên, hủy bỏ nhiệm vụ đã giao trước đó cho Vân Hải — đánh giết ít nhất hai mươi người chơi chính đạo trong phó bản dã ngoại "Thiên Kiếm Sơn Trang" — rồi lại vung tay lên, giao thêm một nhiệm vụ khác cho Vân Hải.
【 Trong vòng mười hai tiếng giành được danh hiệu "Tiểu Ác Nhân"! 】
Lại là nhiệm vụ giết người.
Vân Hải quả quyết nhận, cam đoan chắc nịch: "Sư phụ yên tâm, lần này con nhất định hoàn thành được."
Hồn Toái Vân hừ lạnh nói: "Ta chỉ xem kết quả! Đi thôi!"
"Vâng, sư phụ tạm biệt."
Vân Hải vui vẻ chạy đi, sau đó chưa đầy ba giây lại chạy trở lại: "Sư phụ, người có thể cho con vài bình thuốc không? Con không có tiền, thuốc cũng sắp hết rồi..."
"Cút!"
Trong phòng sóng khí cuộn trào, Vân Hải liền bị h��t văng ra ngoài, ngã văng ra ba bốn mét.
Thế nhưng trên mặt hắn lại đầy ý cười, hướng về phía căn phòng hét lên: "Tạ ơn sư phụ."
Thì ra là vậy, Hồn Toái Vân mặc dù giận đệ tử không nên thân, nhưng vẫn đưa cho Vân Hải mười bình huyết dược cấp thấp và một bộ dược tề giải trừ dị thường.
Số thuốc này hẳn là đủ để h���n hoàn thành nhiệm vụ.
Thế nhưng hắn không đi ngay đến địa bàn chính đạo, mà đi đến môn phái trước, xem có thể tiện đường hoàn thành nhiệm vụ nào không.
Đáng tiếc, không có nhiệm vụ này.
Hắn lại chạy đi tìm đủ loại NPC, hy vọng có thể nhận thêm nhiệm vụ.
Đáng tiếc, nhiệm vụ đều đã giao cho người chơi khác rồi.
Cuối cùng, hắn thậm chí còn chạy đến khu dân cư của trưởng lão, đến chỗ Nhị Trưởng Lão Tuyết Nguyệt Tình thử vận may, nhưng vận may tuyệt nhiên không thuộc về hắn.
Khi sắp rời khỏi khu dân cư của trưởng lão, một Ảnh Ma tuấn lãng bất phàm chặn đường hắn lại.
Đây không phải người chơi, là NPC.
"Ngài khỏe chứ, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho ngài?" Vân Hải theo thói quen buột miệng nói câu này không dưới hai mươi lần.
"Ừm, quả thật có." Ảnh Ma đẹp trai nhìn chằm chằm hắn, hai mắt hơi sáng lên.
Không biết có phải ảo giác không, Vân Hải tựa hồ thấy được những đốm sáng lấp lánh trong đôi mắt ấy.
Ảnh Ma đẹp trai không biết từ đâu lôi ra hai quyển sách, nhìn hai quyển sách cổ kính cũ nát mà nói: "Quyển này là cơ sở thuật thu nhặt, còn quyển kia là cơ sở dã Luyện Thuật. Chỉ cần ngươi cho ta hai kim tệ, ta sẽ tặng chúng cho ngươi."
Khóe miệng Vân Hải giật giật: "À, cái đó, ngươi là người bán sách à?"
Ảnh Ma đẹp trai lắc đầu: "Không phải."
"Ngươi xác định hai quyển sách này thực sự đáng giá hai kim tệ?"
"Xác định!"
"Còn có ai khác mua sao?"
"Bản độc nhất vô nhị! Với lại những người kia không biết nhìn hàng."
"..." Vân Hải có thể chắc chắn đây là hai quyển sách ế.
Hắn đang định từ chối thì trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói: "Mua!"
Là giọng của Tuyết Nguyệt Tình.
Vân Hải rất nghi ngờ, nhưng vẫn lấy ra hai kim tệ.
"Ơ, sao mình lại có nhiều tiền vậy?" Vân Hải thật lòng kinh ngạc.
Truyện được biên tập lại từ nguyên bản và thuộc bản quyền của truyen.free.