(Đã dịch) Võng Du Chi Phục Cừu Kiếm Sĩ. - Chương 304: Chương 304
Rời khỏi vườn địa đàng, Viêm Phong chỉ cảm thấy toàn thân mát lạnh sảng khoái, lồng ngực không còn cảm giác nóng bức như trước kia, không khỏi rất đỗi kinh ngạc: "Chẳng lẽ Thủy nguyên tố lực cũng là một dạng dị năng?"
Anh vươn mình giãn gân cốt, thầm vận Hỗn Nguyên Công đề khí khuấy nội tức, vẫn không cảm thấy nóng rát, nhất thời vui mừng khôn xiết. Huyết độc này đã giày vò anh suốt hai năm, mấy tháng gần đây mỗi lần phát tác giống như nếm trải cực hình Địa Ngục, ngay cả ngày thường cũng không dám vận khí quá mức, mà hiện tại anh lại cảm thấy hô hấp không hề trở ngại, cứ như thể quay lại trạng thái khỏe mạnh của hai năm trước.
"Nói không chừng Minogue thật sự có thể tìm được phương pháp giải trừ huyết độc."
Hai năm qua lần đầu tiên cảm thấy dễ chịu đến thế, tâm tình anh thoải mái vô cùng, ngay cả thói quen tắm nước lạnh cũng bị vứt ra sau đầu. Anh kéo cửa sổ kính sát đất, bước ra ngoài ban công, nhắm mắt lại hít thở thật sâu, tận hưởng không khí.
"Chào buổi sáng..." Một giọng nói ngượng ngùng, êm ái từ phía bên trái truyền tới.
Viêm Phong đang thư giãn nên không nhận ra hơi thở của Trần Thi Dao. Anh quay đầu nhìn lại mới phát hiện hai phòng của họ dùng chung một sân thượng. Trong lòng chợt hiểu ra, anh cảm thấy kế hoạch của Trần Kiệt vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: "Người này thật là quá sơ suất!"
"Chào buổi sáng."
Trần Thi Dao thấy anh chỉ đáp lại qua loa một tiếng rồi chuẩn bị xoay người về phòng, cô liền lấy hết dũng khí từ trên ghế dài đứng dậy hô: "Viêm Phong..." Nhưng những lời sau đó thì cứ nghẹn lại chẳng thể thốt ra.
"Có chuyện gì không?" Ánh mắt Viêm Phong chạm phải đôi mắt trong veo long lanh mọng nước của cô. Thấy má nàng ửng hồng vì ngượng, anh lúng túng quay đầu đi chỗ khác.
"Em... em..." Trần Thi Dao ấp úng mãi một lúc lâu mới nói được: "Bữa sáng nguội mất rồi, anh xuống ăn đi."
Nhìn Viêm Phong một lần nữa trở lại trong phòng, trên mặt nàng lộ ra một tia buồn bã. Lúc này, Yêu Yêu từ phòng của mình đi ra, kéo cánh tay cô bạn an ủi: "Thất bại một lần thì sao chứ, sau này còn có cơ hội mà, quan trọng là phải có sự khởi đầu."
"Em nào có..." Trần Thi Dao với khuôn mặt đỏ bừng lan đến tận gáy, cúi đầu đi trở về phòng. Đột nhiên nhớ ra điều gì, nàng giận trách trừng mắt nhìn Yêu Yêu một cái: "Sao cậu lại xông vào phòng mình, còn lén lút nhìn chúng mình?"
"Là cậu tự bản thân quá thiếu đề phòng, luôn để cửa phòng mở thì có gì lạ đâu. Mình cũng chẳng nghĩ cậu lại có gan lớn đến thế mà muốn tỏ tình với anh ấy. Hì hì, tỏ tình không thành, chẳng lẽ cậu định trút giận lên đầu mình sao?" Yêu Yêu nghịch ngợm cười nói.
"Mình không có... Chẳng qua là nhắc anh ấy ăn điểm tâm thôi."
"Thật ư? Mình thấy không giống đâu nhé." Yêu Yêu không buông tha mà nhìn chằm chằm cô bạn.
Trần Thi Dao bị nhìn đến mức cả người thấy không tự nhiên, không dám ngẩng đầu nhìn lại. Nàng nằm xuống giường, kéo chăn lên, giọng nói buồn bực hờn dỗi: "Mình mệt lắm, muốn ngủ tiếp đây, cậu đi ra ngoài đi."
Yêu Yêu liền chui vào chăn theo, tiến sát lại gần cô bạn, khuyên nhủ: "Chỉ nghĩ trong lòng thì vô ích thôi, giờ này là thời đại nào rồi. Nếu anh ấy không chủ động, cậu lại không dám mở miệng hỏi, cuối cùng chỉ uổng công bỏ lỡ cơ hội. Cậu cũng đừng quên, còn có Lạc Thần đang rình rập ở đằng xa đó. Mình nghĩ cậu cũng nhìn ra được nàng có ý với Viêm Phong, đúng không?"
Yêu Yêu biết cô bạn có tính cách rụt rè, dịu dàng và kín đáo, nếu không kích thích một chút, tám phần vẫn sẽ tiếp tục như vậy. Trần Thi Dao b��� nói trúng tâm sự, lúc này mới ngượng ngùng nói: "Lạc Thần xuất sắc như vậy, làm sao mà mình so bì được chứ..."
"Ai nói cậu không so được? Nàng mặc dù được mệnh danh là tài nữ hiếm có, nhưng bàn về xinh đẹp cùng trí khôn, cậu cũng không hề thua kém nàng, hơn nữa..." Yêu Yêu hai tay đột nhiên vươn tới nắm lấy hai bầu ngực mềm mại, đầy đặn của cô bạn, khẽ dùng sức vuốt ve: "Nơi đây cũng ẩn chứa sức hút khó cưỡng, mình cũng không tin có người đàn ông nào cưỡng lại được sự hấp dẫn của cậu chứ."
Trần Thi Dao bị xoa đến mức cả người mềm nhũn, không còn sức lực. Bị trêu chọc một hồi lâu vẫn không thoát được vòng tay cô bạn, nàng cầu xin tha thứ nói: "Đừng đùa nữa, mình mệt mỏi thật sự."
Yêu Yêu thấy cô bạn thở hồng hộc, cũng trêu chọc đã đủ rồi, rốt cục buông tay. Nàng vẻ mặt thành thật hỏi: "Thi Dao, nếu anh ấy không thích cậu, cậu có đau khổ không?"
Hai người là bạn bè tri kỷ nhiều năm, quan hệ cực kỳ thân thiết. Trần Thi Dao đối với cô khuê mật mà rất có thể sẽ trở thành chị dâu tương lai này, h���u như không có chuyện gì giấu giếm. Nàng suy nghĩ một chút, khẽ gật đầu một cái, đem ý nghĩ trong lòng nói ra: "Em có một loại cảm giác kỳ lạ, anh ấy mặc dù rất gần em, nhưng dường như lại rất xa cách. Em cảm thấy, cảm thấy anh ấy có rất nhiều bí mật, em không thể đoán được anh ấy đang nghĩ gì."
Nghe cô bạn nói vậy, Yêu Yêu cũng lâm vào trầm tư, hồi lâu mới nói: "Đừng nói là cậu, tất cả chúng ta đều cảm thấy anh ấy thần thần bí bí. Đến hiện tại cũng chỉ biết là anh ấy đến từ Tân Châu, về phần quá khứ của anh ấy, thân nhân hay những người bạn đã quen, cũng không hề nghe anh ấy đề cập tới. Lúc đầu mình từng cho rằng anh ấy có tính cách hướng nội, không thích cùng người thân cận, nhưng trong khoảng thời gian này, cách thức giao thiệp của anh ấy với mấy đại công hội, căn bản cho thấy anh ấy là một nhân tài có tiềm năng lãnh đạo xuất chúng. Đầu óc khôn ngoan, tỉnh táo, xử lý mọi việc quyết đoán, chính xác, ngay cả khí chất cũng khác biệt với người khác, hoàn toàn đáp ứng tiêu chuẩn về mẫu hình hoàn hảo mà các cô gái theo đuổi. Mình đã hỏi A Kiệt, kết quả cái gì cũng không rõ ràng lắm. Anh ấy đúng là một người vô tư, trong đầu chỉ có bạn bè, chỉ cần là người đáng tin thì sẽ chẳng bao giờ động não nghi ngờ. Sống chung hơn nửa tháng mà chưa từng hỏi thêm Viêm Phong một câu nào."
Trần Thi Dao hồi tưởng đến những chi tiết nhỏ trong mấy ngày chung sống, sự quan tâm và dịu dàng của anh ấy dành cho mình. Nàng nghĩ, dù có điều giấu giếm thì mình cũng tình nguyện tin rằng anh ấy có nỗi khổ riêng. Nàng nhẹ nhàng nói: "Có lẽ anh ấy có lý do không thể nói, anh ấy đối xử với mỗi người trong chúng ta đều rất tốt, không có tư tâm, chuyện đấu giá cũng hoàn toàn giao cho chúng ta xử lý. Anh ấy nếu không muốn nói, thôi thì chúng ta về sau cũng không nên hỏi nữa."
Yêu Yêu tiếc hận thở dài, nắm chặt hai tay cô bạn, ôn nhu nói: "Thi Dao, cậu cũng chỉ biết thay anh ấy suy nghĩ, sao không nghĩ cho tương lai của mình một chút? Cũng phải tự mình tranh thủ hạnh phúc cho bản thân chứ. Tiểu thuyết tình yêu nói thật hay, thiên hạ đàn ông đa phần là những kẻ đào hoa, thích cái mới lạ, bẩm sinh đã thích cái đẹp, dễ dàng đứng núi này trông núi nọ, nhất là đối với phụ nữ, ở chung đã lâu thì lại dễ dàng nảy sinh tình cảm nhất. Cậu nếu thích anh ấy, hiện tại lại có điều kiện tốt như vậy, thì đừng có băn khoăn, thẹn thùng nữa, mạnh dạn đến gần anh ấy, hoặc là dứt khoát một chút, giống như mới vừa rồi vậy, nói chuyện thẳng thắn với anh ấy."
Trần Thi Dao từ trong lời nói của cô bạn nghe ra điều gì đó khác lạ, dò hỏi: "Yêu Yêu, ca ca vẫn thầm mến cậu lâu như vậy, chẳng lẽ anh ấy thay lòng?"
Yêu Yêu hừ một tiếng, bực bội nói: "Hắn dám! Gần đây hắn hơi đắc ý, lại bắt đầu trở lại bản tính công tử bột. Mấy cô gái hám tiền không cưỡng lại được sức hấp dẫn liền tìm cách tiếp cận hắn. Ở vườn địa đàng trong, chẳng phải thường xuyên thấy các nữ game thủ tiếp cận hắn sao? Cái tật xấu này của hắn mà không đổi được, xem tôi sau này có thèm ngó ngàng gì đến hắn nữa không!"
"Sẽ không đâu, em biết ca ca không phải loại người như vậy, cho dù có người cố ý thân cận, anh ấy cũng sẽ không thay đổi tâm ý. Em cảm thấy Viêm Phong và ca ca thuộc về cùng một loại người, hơn nữa anh ấy hẳn là càng thêm chung tình..." Trần Thi Dao nói tới đây, sắc mặt dần dần ảm đạm xuống.
"Không đâu, mình cũng nghĩ cậu đa nghi thôi. Viêm Phong đến Đại học Nam đã lâu như vậy, nếu là có bạn gái, A Kiệt dù có ngốc đến mấy cũng phải biết được ít nhiều chứ. Cho dù anh ấy trước kia từng thầm mến một đối tượng, nhưng hôm nay cách trở đôi nơi, nỗi nhớ cũng sẽ phai nhạt thôi. Trên thế giới này đàn ông chung tình quá ít, Viêm Phong trẻ tuổi như vậy, không nên nằm trong số đó." Yêu Yêu an ủi. Trong lòng nàng thật ra thì cũng không chắc chắn, dù sao mình vẫn là thiếu nữ còn chưa trải sự đời. Mặc dù gần đây có gặp gỡ Trần Kiệt, nhưng cũng chỉ là dừng ở mức xã giao, mối quan hệ giữa nàng và Trần Kiệt vẫn đang trong giai đoạn hòa hợp, còn cách xa mức độ thân mật sâu sắc.
Trần Thi Dao khẽ gật đầu, nàng thầm nghĩ: "Chỉ hy vọng là như thế."
Hai cô gái cứ thế ôm nhau nằm trong chăn trò chuyện thật lâu, vừa tâm sự, vừa an ủi nhau, tâm trạng buồn bực cũng vơi đi nhiều.
Viêm Phong đương nhiên không hề hay biết về những suy đoán của các cô gái. Anh thay bộ quần áo tập luyện, đi xuống lầu, rồi lại thấy Nghiêm Mộng Lâm cùng Trần Kiệt và đám người đang ngồi vây quanh trong đại sảnh. Anh hờ hững hỏi:
"Nghiêm đạo sư tới đây có chuyện gì sao?"
Nghiêm M���ng Lâm thấy anh ta tỏ vẻ không vui, nhất thời trong lòng tức giận, không chút khách khí nói: "Sao, cậu thấy tôi liền ngại phiền à? Tôi hôm nay tới không phải tìm cậu, mà là về vấn đề phòng làm việc và nơi ở của các cậu ở Heiyer. Tôi làm đạo sư học viện, có nghĩa vụ giám sát môi trường học tập của học viên. Bản hiệp nghị này phải điền vào đó ý kiến của tất cả các cậu, đến lúc đó còn phải gửi về gia đình các cậu."
"À?"
Trần Kiệt nghe vậy đang vờn cây bút liền khựng lại, vẻ mặt buồn bực nói: "Nghiêm đạo sư, cha mẹ cháu đã biết chuyện chúng cháu ở cùng một chỗ rồi, có thể nào đừng báo cho họ nữa không?"
"Chuyện này là do học viện quyết định, tôi đã cố gắng hết sức để tranh thủ cho các cậu được kết quả này rồi." Nghiêm Mộng Lâm nghiêm túc nói.
"Chẳng phải bởi vì chính cô đã đẩy chuyện này cho học viện gây ra sao." Nhục Hoàn ngồi ở bên cạnh nói thầm một câu.
"Nghiêm đạo sư, bản hiệp nghị này thật sự không thể gửi về nhà cháu được. Cô không biết đâu, ba cháu là người rất coi trọng thể diện, nếu là ông ấy biết học viện đang giải quyết chuyện này, chắc chắn bọn cháu sẽ không còn mặt mũi nào nữa!" Trần Kiệt đặt lòng tự trọng sang một bên mà cầu khẩn.
"Đúng vậy ạ." Chu Tuấn Minh và đám người nhao nhao hưởng ứng.
Nghiêm Mộng Lâm quét nhìn mọi người một cái, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của bọn họ, trong lòng rất là hài lòng, nói: "Không gửi về cũng được thôi, nhưng các cậu phải hoàn toàn phối hợp với tôi, nhất là cậu, Viêm Phong!"
Truyện này thuộc về tác quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.