Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 730:

Trước tảng đá khắc hai chữ "Cấm địa", hai người dừng chân.

Thiên Phúc nói đây là cấm địa của đạo quan, chỉ có quan chủ và mấy vị trưởng lão là được vào. Lâm Nhất gật đầu, thần sắc trở nên ngưng trọng.

Cạnh đầm nước, trong khe núi có một gian lều cỏ, mấy phần mộ. Bốn phía hoa cỏ theo gió bay bay.

Mộ của Huyền Nguyên tổ sư, mộ của Thanh Vân Tử, mộ của Hoằng An, còn cả mộ của Nguyên Phong!

Khi tới trước mộ của sư phụ Thanh Vân Tử, Lâm Nhất chậm rãi quỳ xuống, hô khẽ:

- Sư phụ, tiểu Nhất tới thăm người.

Cuối cùng dập đầu một cái, mãi lâu sau vẫn không đứng dậy, mặc cho nước mắt tràn mi.

Lâm Nhất Kiên nhẫn mấy chục năm, lúc này đã thả lỏng. Hắn có rất nhiều ủy khuất không kể với ai, hắn có rất nhiều thống khổ chỉ có thể cố nén nhịn, hắn muốn có người để chia xẻ tất cả những cái đó.

Thiên Phúc quỳ ở sau người, thấy bộ dạng bi thương đầu vai run run của sư phụ, hắn lệ già chứa chan, há miệng định nói những lời an nủi, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể thở dài một tiếng.

Một nén nhang qua đi, Lâm Nhất ngồi thẳng dậy, trong thần sắc có thêm mấy phần thoải mái. Hắn dập dầu mấy cái với mộ phần của Huyền Nguyên tổ sư, khi đứng dậy thì dã khôi phục thái độ bình thường.

Tháo hồ lô bên hông xuống, rải một vòng rượu trước mộ phần, Lâm Nhất đi trước mộ phần của Hoằng An, vỗ vỗ mộ bia lắc đầu không nói gì. Hắn ngồi xuống trước mộ phần Nguyên Phong, hỏi:

- Nguyên Phong qua đời lúc nào?

Khi ở sơn môn, trong thần thức Lâm Nhất đã thấy mộ biacủa Nguyên Phong, cảm thấy tiếc nuối.

- Nguyên sư huynh qua đời đã hai mươi năm rồi, với tu vi của hắn, vốn không nên....

Thiên Phúc nói tới đây liền ngực lại.

Trong mấy chục năm này, biên giới phía bắc nhiều lần có ngoại tộc phạm biên, lại thêm các bộ lạc thảo nguyên trước nay không phục quản giáo, biên cương Đại Thương là một mảng hỗn loạn. Hoằng thái hoàng đế tất nhiên không chịu bỏ qua, liền hưng binh thảo phạt, nhưng lại liên tục chiến bại. Bất đắc dĩ, triều đình chiêu binh mãi mã, lại triệu tập giang hồ hào kiệt chống đỡ ngoại địch. Không nói đến dụng ý như thế nào, chỉ dụ truyền tới Huyền Nguyên quan thanh danh đang lên, Nguyên Phong liền nhận ra chỗ không đúng.

Ở thảo nguyên từng kiến thức chém giết đối trận của binh mã, cao thủ giang hồ căn bản không nên ra trận. Nguyên Phong thấy đây là kế một hòn đá ném hai chim của triều đình, nhưng cũng đành bất lực. Mà Hoằng An thì sợ, cho rằng đây là mưu kế hoàng đế đại ca nhằm vào hắn, chỉ có thể năn nỉ Nguyên Phong thay đạo quan xuất một phần lực để tránh người ta lấy cớ mình phản bội triều đình.

Có được thì phải có mất. Huyền Nguyên quan từ trong tay triều đình có được không ít lợi ích, đây chính là lúc phải trả ơn!

Biên cương ác chiến mười năm, vô số người giang hồ máu rải chiến trường. Nguy Tình của Đại Thương có được để hóa giải, rất nhiều giang hồ môn phái thuận theo, Nguyên Phong cũng dẫn theo một thân thương thế trở lại.

Huyền Nguyên quan có công với nước, khiến cho Hoằng An thật sự yên lòng. Mà Nguyên Phong bị thương nhiều năm khó có thể chữa khỏi, khi bảy mươi tuổi thì qua đời.

Thấy thần sắc sư phụ ảm đạm, Thiên Phúc lại nói:

- Nếu sư cô của ta biết ngài đã trở lại, không biết sẽ vui mừng tới thế nào!

Ngẩn ra, Lâm Nhất hỏi:

- Sư cô của ngươi?

- Ha ha! Là Thúy nhi sư cô! Nàng ta sau khi người đi mấy ngày thì tìm tới Huyền Nguyên quan, cũng bắt nạt ta không ít. Hiện giờ đã lớn tuổi, đi lại cũng khó khăn.

Thiên Phúc nói.

Thúy nhi có tu vi Tiên Thiên, gân cốt mạch khác với người thường. Chỉ cần không có gì bất trắc, nàng ta chắc vẫn còn sống. Khi thấy Thiên Phúc, Lâm Nhất cho rằnglà như vậy, hiện giờ có thể nghe Thiên Phúc chính miệng chứng thực, tâm thần đang buồn bực của hắn cũng vui vẻ hơn nhiều.

Đứng dậy quan sát xung quanh, Huyền Nguyên quan đã thay đổi không ít, chỉ có nơi này là vẫn hình dáng xưa. Thấy Thiên Phúc râu tóc bạc phơ cung kính đứng bên cạnh, Lâm Nhất khẽ thở dài hỏi

- Không biết lăng tẩm của Ngô đạo trưởng ở đâu?

Đối phương đáp:

- Gia phụ cả đời nghiên cứu y đạo, có được chút thanh danh, sau khi qua đời được gia tộc đón về quê cũ an táng rồi.

- Đại thiện!

Lâm Nhất gật gật đầu, bước về phía lều cỏ, khoanh chân ngồi xuống. Hắn giơ tay lên lấy Thanh Vân kiếm xuống, trường kiếm ra khỏi vỏ, hàn quang chớp động, vẫn sắc bén như trước.

- Sư phụ, thanh bảo kiếm này được Huyền Nguyên quan xem như bảo vật trấn quan, cũng là tín vật của quan chủ, lúc trước Nguyên Phong sư huynh muốn thưởng thức một phen, ta cũng không cho.

Thiên Phúc ở bên cạnh cười nói.

Trường kiếm vào lại vỏ, Lâm Nhất mỉm cười ôn hòa,

- Lần này ta sẽ lưu lại một chi bảo vật trấn quan chân cho Huyền Nguyên quan.

- Sư phụ vẫn muốn đi à.

Trong thần sắc Thiên Phúc lộ ra vẻ không nỡ. Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng, nói:

- Luôn có một chuyện phải tự tay chấm dứt mới được. Có điều ta sẽ ở thêm một đoạn thời gian, có lẽ là vài ba năm cũng chưa biết chừng.

- Sư phụ, đệ tử có một chuyện muốn nhờ.

Thiên Phúc sau khi vui mừng thì vội vàng khẩn cầu

- Đệ tử thọ nguyên không còn nhiều, chỉ muốn trước lúc lâm chung theo hầu hạ sư phụ, xin sư phụ thành toàn.

Nói xong, hắn quỳ xuống, rất có không đứng dậy không đáp ứng thì không đứng dậy.

Nghĩ nghĩ, Lâm Nhất hỏi:

- Nếu ngươi không ở đạo quan.

Hắn chưa nói hết, Thiên Phúc đã thầm thở phào nói:

- Sư phụ yên tâm, đồ tử đồ tôn của ngài đều đã lớn rồi.

- Sư phụ, các đệ tử có việc muốn bẩm báo.

Xa xa có người cao giọng gọi sư phụ, Thiên Phúc không để ý, chỉ quỳ gối nhìn chằm chằm Lâm Nhất.

- Đứng dậy đi,

Lâm Nhất phất tay áo, Thiên Phúc không thể không đứng dậy. Hắn chắp tay lui về phía sau một bước, lập tức xoay người lại, có chút tức giận trách mắng:

- Cút đi cho ta.

Thiên Phúc thấy Lâm Nhất đã động lòng, đang nghĩ cầu xin thêm không khéo sẽ được như ước nguyện, ai ngờ lại người người làm gián đoạn. Hắn trừng mắt, uy nghiêm lập tức được thể hiện ra, khiến cho bảy đạo sĩ vừa chạy vào sợ tới mức vội vàng dừng bước, từ rất xa đã khom mình hành lễ, miệng nói, bái kiến sư phụ! Bái kiến sư thúc!

Bảy người này đều là lão giả đã sáu, bảy mươi tuổi, ở trước mặt Thiên Phúc lại như trẻ con, thở mạnh cũng không dám. Nhưng có người không lĩnh tình, tức giận giậm chân, há miệng mắng:

- Bọn nhóc, sư tổ các ngươi ở đây, còn không mau lễ bái.

Thiên Phúc mắng xong lại sợ thất lễ, vội vàng xoay người nhất thần sắc xấu hổ nói:

- Sư phụ, năm người này là đám đệ tử không nên thân của ta, hai người đó là đệ tử của Nguyên Phong sư huynh, đều là hạng bất tài, xin lão nhân gia đừng trách.

Bảy vị này đã một đống tuổi rồi, bị như vậy quở trách như vậy lại cũng không để ý, đồng loạt nhìn về phía lều cỏ.

Có đệ tử bẩm báo, nói là tổ sư Huyền Nguyên quan hồi sơn, lại do lão quan chủ Thiên Nguyên Tử đạo trưởng tự mình quỳ nghênh đón trước sơn môn. Việc này đã truyền khắp Tiên Nhân đỉnh, bảy đại trưởng lão của đạo quan sao còn có thể ngồi yên, có hai người đang bế quan cũng bị kinh động, vội vàng cùng nhau tới cầu kiến để phân biệt thật giả.

Trong lều cỏ, một người trẻ tuổi mặc đạo bào màu xám đang ngồi ngay ngắn, bộ dạng hai mươi tuổi, tóc dài áo choàng, lại giữ một cái đạo kế (búi tóc) quái dị, bên trên còn cắm một cây trâm rồng, thắt lưng giắt một hồ lô rượu cả người lộ ra vẻ phiêu dật mà tùy ý. Hai hàng lông mày như đao, ánh mắt sáng rực, trong thần sắc mang theo nụ cười khó hiểu, đang quan sát đám người.

- Ha ha, để người ở ngoài cấm địa vào! Hắn không phải các ngươi gửi lời vào sao.

Lâm Nhất cười nói, bảy người này chắc là trung kiên của Huyền Nguyên quan, đều là người quyền cao chức trọng, cho dù là có lòng muốn bái, nhưng lòng vẫn mang nghi vấn. Nói không chừng còn có thể nghi ngờ lai lịch của Lâm Nhất hắn!

Có điều, uy vọng của Thiên Phúc rất cao, những lão giả này vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống. Chỉlà trong lòng vẫn nghi ngờ. Sư tổ sao lại trẻ tuổi thế?

- Đạo Hanh, ngươi điếc à, không nghe sư tổ phân phó sao?

Thiên Phúc lại tức giận quát một tiếng, một lão giả râu tóc năm mươi tuổi vội vàng đứng lên quay đầu rời đi, chỉ lát sau liền dẫn một lão giả khác vào, chính là Mai đại thiện nhân ở trước sơn môn.

- Ta chính là Mai Thiện của Thái Bình trấn Mai gia tửu lâu, khi còn bé từng được đạo trưởng cứu.

Lão giả chắp tay thi lễ, chưa nói xong liền nghe có người hỏi:

- Mai Trung Văn là gì của ngươi?

- Chính là gia phụ!

- Ngươi chính là đứa bé trong tã lót đó à.

Sau khi một người hỏi một người đáp, tin chắc suy đoán trong lòng, lão giả kinh hỉ nói:

- Gia phụ có nói, ơn cứu mạng không dám quên! Dâng hương mấy chục năm ở Huyền Nguyên quan, bất chấp mưa gió, chỉ để thể hiện tấm lòng. Hôm nay có thể trực tiếp được cám ơn đạo trưởng, không uổng!

Nói xong hắn quỳ xuống khấu đầu.

Năm đó sau khi Lâm Nhất rời nhà, trên đường cứu phu phụ Mai Trung Văn của Thái Bình tửu lâu cùng với một đứa trẻ còn trong tã lót. Mà vị lão giả này chính là là đứa trẻ đó, người này hàng năm dâng hương cung phụng, chính là cảm động và nhớ ơn cứu mạng của mình! Khôn ngờ Mai gia biết tri tân, cảm ân và trọng ân.

Nhìn Mai Thiện lễ bái, đứng dậy, Lâm Nhất không ngăn cản, để cho hắn được toại nguyện. Giơ tay lên phẩy khẽ, Lâm Nhất nói:

- Mấy viên đan dược kéo dài tuổi thọ này cho ngươi, trời đông giá rét, mau về nhà đi!

Một bình ngọc chậm rãi bay tới trước mặt, bồng bềnh mà không rơi. Mai Thiện ngạc nhiên rồi vội vàng vươn tay đỡ lấy, cảm ơn không thôi, lúc này mới cáo từ rời đi.

- Các ngươi cũng thối lui đi!

Nhìn bảy vị lão đạo sĩ quỳ dưới đất, Lâm Nhất nhẹ giọng nói. Đối phương ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Mới rồi Mai đại thiện nhân đã xác nhận, mà tình cảnh của bình ngọc đó lại khiến người ta hoảng sợ. Không cần phải nói, vị tổ sư trẻ tuổi này đã tu thành thuật không già rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free