Vô Tiên - Chương 720:
Theo tiếng cười càn rỡ, đất bằng đột nhiên thò ra một bóng người màu đen, Hồng nhi sợ quá, vội vàng thu hồi phi kiếm, ngoan ngoãn nói:
- Đệ tử bái kiến thiếu tông chủ!
- Công Dã Bình.... Là ngươi!" Trong thần sắc thống khổ lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức lại tuyệt vọng thở dài một tiếng. Liên Tâm nhìn ra đối phương chính là tu vi Kim Đan trung kỳ, mình đang trọng thương. Hôm nay khó thoát khỏi một kiếp.
Chắc là ẩn thân gần đó, sớm đã nhìn thấy rõ cảnh hai tỷ muội tương tàn, Công Dã Bình Vẻ mặt đắc ý cười ha ha, khen Hồng nhi:
- Rất tốt, ngày sau ta sẽ thương ngươi nhiều hơn, ha ha!
Chẳng buồn để ý tới sự tức giận của đối phương, hắn lại quay sang Liên Tâm nói:
- Mấy chục năm không gặp, vẫn xinh đẹp động lòng người như xưa, ta thấy là thương. Hôm nay, ngươi không thể thoát được đâu.
Tình cảnh này, Liên Tâm đã biết bị người ta tính kế. Nàng ta sau khi lạnh lùng lườm Công Dã Bình một cái thì không khỏi thương cảm nói với Hồng nhi:
- hai ngườichúng ta quen biết đã lâu, trăm năm qua luôn như hình với bóng, cho dù thân tỷ muội cũng không hơn gì như vây. Ta từ nhỏ cha mẹ chết sớm được hàng xóm thu dưỡng, sau gặp tặc loạn mà trôi giạt khắp nơi, đành phải xin cơm mà sống qua ngày, có thể nói là nhận hết lăng nhục, chịu nhiều đau khổ. May được sư phụ dẫn vào Hồng Vân cung, ta tự đổi tên cho mình là Liên Tâm.
Mang theo vẻ áy náy, lặng lẽ ngẩng đầu lên, Hồng nhi thấy trong thần sắc của sư tỷ lộ vẻ hờ hững. Nàng ta đang định nói gì đó, nhưng ngực sư tỷ lại đang chảy máu, đỏ sẫm chói mắt, khiến nàng không thể không nhắm mắt lại. Công Dã Bình thì ung dung nhìn nữ tử xinh đẹp này, trong thần sắc lộ vẻ cười cợt.
Thân thể lắc lư, sắc mặt trắng như mây trên trời, Liên Tâm quay đầu nhìn về phía thiên không, ánh mắt mơ hồ mà đạm. Nàng ta lẩm bẩm:
- Khi ta còn nhỏ, thích hái sen ăn cho đỡ đói. Hạt sen bên ngoài ngọt mà bên trong đắng. Ta thích loại tư vị chua chát này, khiến người quên mất an nhàn mà không quên gian khổ, sẽ khiến người chấp nhất tu luyện mà không dám lười biếng. Nhưng siêng năm cần mẫn cầu đạo hơn trăm năm, vốn tưởng rằng có thể thoát khỏi trần thế hỗn loạn, đại đạo hữu thành. Bỗng nhiên quay đầu nhìn vẫn là trầm luân không ngừng trong danh lợi ngươi lừa ta gạt. Cho dù là tỷ muội thân như tay chân của ta cũng thành người lạ. Đạo này, không tu cũng được!
Sau một phen thì thầm, trong thần sắc bỗng nhiên lộ ra vẻ giải thoát, Liên Tâm không thèm nhìn hai người bên cạnh, giơ tay lên kiếm quang lóe sáng, ngực đã cắm sâu một thanh phi kiếm. Nàng ta thản nhiên nhìn thiên không, thở dài một tiếng:
- Liên Tâm, khổ.
Thân thể yếu đuối từ từ ngã xuống. Giống như lá rụng trong gió thu.
- Sư tỷ!
Hồng nhi nước mắt tráo ra, nàng ta khóc khẽ một tiếng, lại mang theo thần sắc sợ hãi cúi đầu.
Nhìn Liên Tâm hồn thơm đã đi, Công Dã Bình trở tay không kịp thoáng lộ vẻ kinh ngạc rồi lập tức hừ lạnh một tiếng, có chút mất hứng bỏ đi. Mà Hồng nhi vẻ mặt đau khổ đứng lại đó do dự một thoáng, sau cùng lau đi nước mắt trên mặt rồi thất hồn lạc phách bỏ đi.
Trên đỉnh núi, Lâm Nhất khẽ thở dài, im lặng thất thần.
Một nữ tu Trúc Cơ hậu kỳ dung tư thoát tục, Kim Đan trước mắt, tính tình lại cương liệt như vậy. Tự tuyệt chỉ trong một suy nghĩ đã hương tiêu ngọc vẫn, cho dù là Lâm Nhất có lòng muốn cứu thì cũng không kịp.
Gian khổ lúc nhỏ, sư muội phản bội, tuyệt vọng khi rơi vào tay Công Dã Bình, khiến Liên Tâm sinh ra chán ghét đối với thế đạo này, dứt khoát ra đi. Nàng ta không muốn nhận khuất nhục, càng không muốn sống tạm. Tựa như một cây sen xanh, ra khỏi bùn lắng mà không nhiễm bụi trần.
Nửa nén hương trôi qua, Công Dã Bình và Hồng nhi vẫn chưa quay lại. Sự việc giữa hai người này thế nào, chỉ là một chuyện thị phi trong Đại Hạ tiên môn mà thôi. Lâm Nhất không có lòng muốn hỏi đến. Hắn đi vào sơn cốc, thu thập xác chết của Liên Tâm rồi đi thẳng tới một ngọn núi cao nghìn trượng.
Đỉnh núi trong mây, rời xa huyên náo, chính là chỗ an hồn. Đào một cái huyệt, Lâm Nhất an táng Liên Tâm ở đây. Vốn định dựng một khối bia, nhưng nghĩ nghĩ rồi lại thôi. Một nấm mồ vô danh, tiên hương mộng lý nhân.
Một mình đi nửa ngày trong thâm sơn, ở một hạp cốc vắng lặng phía nam Vương Tử quận, phía bắc Cố Bỉ quận, Lâm Nhất hạ xuống.
Hắn lại lấy ra ngọc giản đó, tham tường chỗ trước mắt cùng với bản đồ rồi chui vào trong một rừng rậm ở đáy cốc.
Sau nửa canh giờ, Lâm Nhất xuất hiện trước một sơn động bí ẩn. Quan sát Ttước sau một phen rồi nhấc chân đi vào.
Sơn động này chỉ rộng chừng một hai trượng, ở giữa có một bồ đoàn cũ nát dính đầy tro bụi, ngoài ra thì không có vật gì khác. Chỉ có lá cây từ động khẩu bay vào, khiến nơi này càng trở nên hoang vu.
Đây chính là sơn động mà Xuất Vân Tử từng nhắc tới, cũng là một phúc địa mà hắn có được rất nhiều bảo vật. Lâm Nhất cảm thấy hứng thú với nơi này, khi ở Huyền Thiên tiên cảnh, nhân cơ hội tìm được đồ giản của nơi này. Mà nơi này thì ở ngay phía bắc Cố Bỉ quận, vừa hay tiện đường, hắn liền theo bản đồ mà đi tới đây.
Bồ đoàn là cho tu sĩ sử dụng, nhiều năm vẫn chưa bị hủy. Nhẹ nhàng cầm lên, tro bụi bay ra. Lâm Nhất hất ống tay áo, một trận gió xoáy thôi ra, xung quanh trở nên sạch sẽ hơn nhiều.
Phía dưới bồ đoàn có một hố nhỏ, bên trong không có gì. mà trong bồ đoàn cũng không có ngăn kín gì cả, chỉ là vật tu sĩ thường dùng. Lâm Nhất ném sang bên, trong mắt lóe sáng. Lập tức, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía trên sơn động. Đó là một góc khuất rất khó thấy.
Ngẫm nghĩ một chút, Lâm Nhất triệu Lang Nha kiếm, ngón tay điểm một cái, kiếm quang bổ tới vách đá. Bùm một tiếng, theo một trận hào quang chớp động, động khẩu rộng chừng hơn thước xuất hiện ở trước mắt.
Sau một thoáng kinh ngạc, nhướn mày, Lâm Nhất khẽ nhếch miệng. Quả nhiên trong sơn động này vẫn có cấm chế tồn tại. Vốn tưởng rằng không có vận khí tốt như Xuất Vân Tử, e là đi một chuyến tay không. Mà dưới Huyễn Đồng, cấm chế ở trong góc khuất lộ ra hết. Thử cố phá cấm, không ngờ lại dễ dàng như vậy, thật sự khiến hắn có chút bất ngờ. Có điều, hắn lập tức lắc đầu.
Trong thạch động nho nhỏ này chẳng có gì cả.
Có chút kinh ngạc đứng ngây tại chỗ, Lâm Nhất lại nhìn nhìn, trong động khẩu rỗng tuếch. Hắn có chút bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt liếc sang.
Tra xét Trên dưới trái phải vô số lần, Lâm Nhất vẫn không thu hoạch được gì, hắn không thể không thừa nhận, trong sơn động này trừ bồ đoàn kia ra thì không còn gì cả.
Có chút bất đắc dĩ nhặt bồ đoàn lên, bồ đoàn vốn được bện bằng cành lá, hai mặt rách ra hai cái lỗ, giống như là bị mòn, lộ ra vẻ cũ kỹ. Tu sĩ ngồi rách bồ đoàn cũng không dễ! Có chút cảm khái quan sát hai lỗ rách một lúc, Lâm Nhất lại ném sang bên.
Mấy canh giờ trôi qua, Lâm Nhất thất vọng ra khỏi sơn động. Gạt cỏ dại xum xuể, hắn đi xuống.
Khi tới rừng cây, Lâm Nhất không nhịn được quay đầu lại nhìn. Sơn động kia cực kỳ bí ẩn, bị cỏ dại che lấp, dựa vào thị lực rất khó nhìn ra. Không tìm thấy gì thì làm sau tu được theo đường cũ! Hắn tế ra phi kiếm rồi bước lên, sắp xoay người bay lên không thì bỗng nhiên ngừng lại.
Giống như nhận ra gì đó, Lâm Nhất đạp phi kiếm ở cách mặt đất mấy trượng, chậm rãi bay tới phía trước sơn động.
Trên vách đá cách động khẩu phía dưới một hai trượng là một chỗ rộng mấy thước, có chút kỳ dị lõm xuống ba tấc, hình dạng có vài phần tương tự với lỗ rách của bồ đoàn. Không phải mình suy nghĩ chủ quan chứ?
Trong mắt ánh sáng chớp động, Lâm Nhất lập tức tế ra một thanh phi kiếm khác, đánh về phía vách đá đó.
Ầm một tiếng, đá vụn tan đi, một động khẩu không lớn xuất hiện trước mặt Lâm Nhất. Quả thật là có huyền cơ khác? Hắn quan sát kỹ một phen, đây là một thạch động kín không lớn, bên trong có cái gì!
Lâm Nhất giơ tay tóm một cái, một túi Càn Khôn bay về phía động khẩu. Hắn lại ngẩng đầu nhìn, không có vật gì khác, tra xét chung quanh vách đá một phen, sau đó mới quay về sơn động, vén vạt áo ngồi xuống.
Lẳng lặng quan sát vật trong tay, trong ánh mắt Lâm Nhất lộ ra mấy phần chờ mong. Mới rồi do linh cơ khẽ động, quả nhiên có phát hiện. Vị tu sĩ giấu đồ này cũng rất đặc biệt, không ngờ ở ngoài động bố trí một cái động. Mà vách đá hơi lõm xuống lại có mấy phần tương tự với lỗ rách của bồ đoàn, có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng vật được giấu kỹ như vậy, chắc chắn là bất phàm!
Lộn ngược túi Càn Khôn, vật bên trong hiện ra trước mặt. Bốn cái ngọc giản, tấm ngọc bài, một khối ngọc phù, một cài khay tròn, ngoài ra còn có một túi Càn Khôn khác.