Vô Tiên - Chương 714:
Ở đầu tây Vọng Hồ thôn, tới cửa thôn, Vũ Nhi đã khóc thành người lệ. Những hàng xóm quen thuộc đều đã biến thành từng xác chết lạnh như băng. Hơn mười hộ gia đình, chỉ còn lại một mình Vũ Nhi, hoặc là nói, chỉ còn lại nàng ta và Lâm đại ca.
Lâm Nhất tìm cái cuốc, ở trên sườn núi sau thôn đào mười hố đất, an táng những thôn dân vô tội này. Một đêm trôi qua, lúc bình minh, hắn dưới sự giúp đỡ của Vũ Nhi dựng một tấm ván gỗ làm mộ bài cho mỗi hộ gia đình, lại tìm hương nến coi như là tế điện chia buồn.
Vũ Nhi vẫn khó thút thít trước mộ nhà nhị tẩu, Lâm Nhất ngồi trên tảng đá ở bên cạnh uống rượu, sắc mặt âm trầm.
Một thôn nhỏ không tranh với đời, nó trêu ai chọc ai chứ? KHông ngờ mượn tay người khác đánh xuống tai họa này, khiến cho những thôn dân vô tội chết thảm thậm chí là diệt môn. Nhìn những gò đất cong cong, cùng với thôn xóm tĩnh mịch phía dưới triền núi, Lâm Nhất trong lòng rất khó chịu.
Đến buổi trưa, mặt trời ló dạng sau tầng mây, sắc trời sáng dần. Hai người tới đầu tây thôn nhỏ, nơi này có thi thể của hai người áo đen.
Để Vũ Nhi trốn ở một bên, Lâm Nhất đi lên kéo hai người áo đen tới sau một căn đồi, tìm hố đá ném vào. Lại lột túi Càn Khôn, cờ nhỏ cùng với phi kiếm trên người rồi chôn xuống hố gần đó. Hắn lúc này mới trở lại thôn, nói muốn một mình tới Nguyệt đảo.
Tới Vọng Hồ thôn lâu như vậy, Lâm Nhất sớm đã biết nguyên do phụ thân Vũ Nhi mất, lại thêm những lời của hai người áo đen đó trước khi chết, hắn đã sinh ra nghi ngờ đối với Nguyệt đảo ở giữa hồ kia, cho nên mới muốn tới tra xét một phen.
Lâm Nhất đã mất tu vi, vốn không nên hỏi tới tục sự, cũng không nên đi quản chuyện không đâu. Mà người của Vọng Hồ thôn đều chết thảm, khiến cho hắn có chút khó chịu. Một hai tu sĩ Luyện Khí tán tận lương tâm, không ngờ dám hoành hành phàm tục như vậy, khiến cho những thôn dân hôm qua còn sống yên ổn, nháy mắt đã biến thành một đống đất vàng. Mà dù thiên lý mông muội, nhưng Lâm Nhất hắn vẫn còn nhân tính.
- Lâm đại ca, nếu ngươi có gì bất ngờ, Vũ Nhi sao có thể sống một mình?
Đối mặt với thôn không còn một bóng người, Vũ Nhi liền muốn khóc. Nàng ta hoang mang lo sợ, sao chịu để Lâm đại ca một mình dùng thân mạo hiểm.
Do dự một chút, Lâm Nhất móc ra thanh phi kiếm đã chôn xuống, sau đó dẫn Vũ Nhi lái thuyền tới Nguyệt đảo.
Sau nửa ngày, đảo quen thuộc giữa hồ xuất hiện trước mắt. Thuyền nhỏ chậm rãi lái tới gần, bên cạnh Lâm Nhất, Vũ Nhi ôm gối trên ngồi boong thuyền, không nói tiếng nào. Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta vẫn còn vương nước mắt, trong mắt là vẻ lo sợ và bất lực.
- Ngươi ở lại trên thuyền.
Lâm Nhất nhẹ giọng phân phó. Vũ Nhi lại bĩu môi, ủy khuất cúi đầu nói:
- Ta không...
Đội đấu lạp lên đầu Vũ Nhi, Lâm Nhất liền cảm thấy vạt áo căng ra, đã bị một bàn tay nhỏ bé nắm chặt. Hắn lắc đầu, xuống mạn thuyền, hai người cùng nhau lên bờ.
Đảo giữa hồ có chu vi bốn năm dặm, đập vào mắt đều là cỏ ngải úa vàng. Hai người ven theo bờ đi nửa vòng, ở một chỗ trũng phát hiện một chiếc thuyền nhỏ.
Nhìn xung quanh một hồi, không có thu hoạch gì, hai người liền xuyên qua bụi cỏ rậm rạp đi sâu vào trong.
Một nén nhang trôi qua, cỏ ngải đã thưa thớt đi nhiều, mấy gò đá cao lớn xuất hiện trước mắt. Rõ ràng là mặt trời đã nhô cao, nhưng lại có một trận âm phong thổi tới, Vũ Nhi không nhịn được rùng mình một cái. Lâm Nhất rút phi kiếm cắm bên hông cầm trong tay, cẩn thận nhìn xung quanh.
Sau đó, đột nhiên có tiếng cười khặc truyền đến, Vũ Nhi sợ tới mức hét lên sợ hãi. Lâm Nhất vội vàng quay đầu lại ra hiệu cho nàng ta đứng yên tại chỗ, mình thì tiến về phía trước vài bước, chỉ thấy giữa hai đồi núi có một người áo đen đang mang theo kinh hỉ nhìn hai phàm nhân đang xông tới.
Tiếng cười chưa dừng, người áo đen chú ý thấy phi kiếm trong tay người đánh cá trẻ tuổi, không khỏi biến sắc. Mà Lâm Nhất thì chân không dừng, thấy có điều khác thường đã tung người nhảy lên, thuận thế ném phi kiếm trong tay ra.
Người áo đen ngẩn ra, phi kiếm còn có thể sử dụng như vậy à? Đây rõ ràng là phàm nhân chân chính, không đáng lo! Lúc hắn chuẩn bị lên tiếng mỉa mai thì thấy phi kiếm mao theo tiếng gió rít đến trước người, đúng là khí thế bất phàm.
Hơi cảm thấy kinh ngạc, người áo đen thơ ơ động thân, liền né qua phi kiếm được ném tới, nhưng lại biến sắc. Chỉ thấy người đánh cá trẻ tuổi đã nhảy lên cao, trong tay cầm một chiếc trâm gài tóc hung hăng đâm tới. Mà trâm gài tóc đó lấp lánh hào quang, rõ ràng là tồn tại pháp khí siêu việt.
Dưới cơn kinh hãi, hắn vội vàng gọi ra phi kiếm đón đỡ.
Lâm Nhất dương đông kích tây đánh hờ một chiêu, mượn dùng khinh công tới gần đối phương. Gần nhau như vậy, phi kiếm đột kích sẽ khiến người ta không thể tránh được. Nếu dùng trâm gài tóc ngăn cản sẽ mất đi thời cơ giết địch. Chu toàn với một tu sĩ, xui xẻo cuối cùng vẫn là mình, huống chi Vũ Nhi còn ở sau người. Hạ quyết tâm, hắn bất chấp phất tay đâm tới.
Người đánh cá này muốn liều mạng! Phàm thai có thể ngăn cản phi kiếm sao? Người áo đen thầm cảm thấy buồn cười, thấy phi kiếm của mình đã đâm trúng đối phương, lại lập tức bị đẩy ra. Cảnh tượng kiếm đâm xuyên cơ thể, máu tươi văng khắp nơi không hề xuất hiện.
Khi người áo đen đang trố mắt, trâm gài tóc trong tay Lâm Nhất đột nhiên hạ xuống. Đối phương giật mình tỉnh lại thì đã muộn, hự thảm một tiếng rồi gục xuống.
Thở hổn hển, đánh lén đắc thủ, Lâm Nhất không để ý tới thi thểtrên mặt đất, cũng không để ý tới quần áo bị phi kiếm đâm rách, lắc mình chui vào trong sơn động ở giữa gò đá, lập tức lại chạy ra tìm kiếm xung quanh một hồi, lúc này mới quay về trước người Vũ Nhi đang sắc mặt trắng bệch, an ủi:
- Không sao.
Vũ Nhi vẫn còn đang sợ hãi, mắt ngấn lệ oán thán:
- Đại ca, Vũ Nhi lo quá.
Nàng ta nói xong, tới gần vén quần áo đã bị đâm rách của Lâm Nhất lên cẩn thận xem xét.
Thấy da thịt dưới quần áo có một vết máu, Vũ Nhi thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng vẫn nói:
- Đại ca đúng là kỳ nam tử... Nhưng đừng liều mạng như vậy!
Nàng ta vô cùng thân thiết lại rất lo lắng nói.
Lâm Nhất chỉnh lại đấu lạp trên đầu Vũ Nhi, khẽ ừ một tiếng. Đối phương lại nắm chặt vạt áo hắn, giống như là một đứa trẻ, sợ mất đi tất cả trước mắt.
Hai người đi tới trước một sơn động ở giữa gò đá, bên trong âm khí bức người. Trên mặt đất có bốn bồ đoàn, ở bên cạnh còn chất đống vật phàm tục như ngư cụ. Vũ Nhi không ngờ nhận ra một thanh ngư xoa của phụ thân, giống như là hiểu ra gì đó, nàng ta xoay người nhào vào trong lòng Lâm Nhất mà khóc.
Trong thời gian ngắn ngủi, chỉ sợ là nước mắt cả đời đều chảy ra hết, mắt Vũ Nhi sưng đỏ. Lâm Nhất không biết nên an ủi như thế nào, đành phải vỗ nhẹ đầu vai nàng ta, để mặc người trong lòng khóc. Mà hắn thì lại nhìn chằm chằm bốn bồ đoàn đó rồi nhíu mày.
Phụ thân của Vũ Nhi chết ở gần Nguyệt đảo, lúc ban đầu Lâm Nhất còn không để ý. Nhưng khi thôn nhỏ đột nhiên gặp đại nạn, hắn trong làm thầm đoàn. Nói không chừng cũng là vì giống như vậy!
Hai người áo đen tới Vọng Hồ thôn tu vi không cao, sau khi bị mình tức giận giết chết, chỉ bằng vào viên châu và thân thể được thối luyện ở Hóa Long trì so với tu sĩ Luyện Khí thì vẫn hơn nhiều.
Nếu đối phương còn có đồng bạn ở trên đảo, tu vi giữa bọn họ chắc tương đương, đây mới là nguyên do Lâm Nhất có gan tới đây. Mà dẫn Vũ Nhi xem xét sơn động này, chính là là muốn giúp cô nương đáng thương này tìm được tung tích của thân nhân.
Chỉ có điều khi lưu ý đến bồ đoàn trên mặt đất, thần sắc Lâm Nhất trở nên ngưng trọng. Bốn bồ đoàn quây thành một vòng, cái ở giữa hướng về cửa động, ba cái con lại thì cách nhau xa một chút. Hiển nhiên thân phận của bốn người này khác nhau, mà ba người mà giết chết đều là tu sĩ Luyện Khí, vậy người thứ tư ở đâu? Hắn chẳng lẽ là trưởng bối của ba người này?
Lâm Nhất tâm sinh bất an, lấy ngư cụ của phụ thân Vũ Nhi ra rồi quay về. Nơi này không nên ở lâu! Có thể bằng vào gân cốt cường kiện và man lực, giết tu sĩ Luyện Khí đối với hắn mà nói đã là có chút may mắn. Mà nếu đối thủ là tu sĩ Trúc Cơ, e là lại là một chuyện khác.
Sau khi Lâm Nhất dẫn theo Vũ Nhi thạch gò đá, chưa tới chỗ bụi cỏ rậm rạp thì từng đợt hàn ý đột nhiên thổi tới. Hắn biến sắc, đột nhiên xoay người lại. Chỉ thấy xa xa trên bầu trời xuất hiện một đạo cầu vồng kiếm, giống như lưu tinh bay thẳng tới đảo giữa hồ.
Vũ Nhi nhận thấy được sự khác thường của Lâm đại ca, sau đó ngẩng đầu lên, không khỏi ngạc nhiên. Mà Lâm Nhất thì một tay lấy chặn lấy người sau lưng, thầm kêu khổ. Lúc này mà muốn trốn thì đã muộn rồi. Ở trên tiểu đảo này không ai có thể thoát được sự nhanh chóng của phi kiếm.
Lúc Lâm Nhất đang lo lắng thì trên trời xuất hiện dị biến. Lại một đạo kiếm quang bỗng nhiên xuất hiện, phát sau mà đến trước, lập tức xuyên qua đạo cầu vồng kiếm phía trước. Một người áo đen ở bên trên hiện ra thân hình, lờ mờ kêu thảm một tiếng, rồi mang theo một quả cầu lửa trong nháy mắt đã biến mất giữa không trung. Thế này là sao?