Vô Tiên - Chương 522:
... ... ... ... ...
- Tu vi của lão phu sao lại chợt cao chợt thấp, sao lại đúng dịp xuất hiện ở nơi này chứ gì?
Bạch Tán Nhân tay vịn râu dài, ánh mắt sâu sắc, như nhìn thấu tận đáy lòng người vậy, ông ta nhìn Lâm Nhất cười nói:
- Bất quá là Huyễn Linh Thuật thôi, chút pháp môn nhỏ che giấu tai mắt người đấy mà.
Bạch Tán Nhân nói xong, đưa ánh mắt về phía xa xa, nhẹ giọng nói ra:
- An tâm chớ vội, lão phu cùng ngươi chỉ vô tình gặp được thôi!
Lâm Nhất bị người nói phá tâm cơ, có chút lúng túng, chỉ có thể cười khổ nói:
- Bạch đạo hữu... Bạch tiền bối! Tại hạ cũng chỉ đi ngang qua chỗ này, cũng không như ông nghĩ, cái này...
- Ha ha! Ngươi không phải người của Đại Hạ sao! Đến từ hải ngoại à?
Bạch Tán Nhân đã cắt ngang lời nói của Lâm Nhất, giống như một già một trẻ nói chuyện thường ngày.
Bộ dạng thần bí khó lường của lão đầu này, nói chuyện rất hòa khí. Lâm Nhất gật đầu đáp:
- Tại hạ đến từ Đại Thương...
- Ha! Đại Thương cách nơi này rất xa a! Vạn dặm xa xôi mà đến, chính là vì tìm Mộc gia hay sao? Trước mắt vì sao lại đi chứ?
Anasnh mắt của Bạch Tán Nhân sáng lên, nhiều hứng thú nhìn Lâm Nhất.
Lâm Nhất hơi ngạc nhiên, nói ra:
- Tiền bối không phải là đi qua Đại Thương...
- Đại Thương cũng không phải địa phương tốt gì, đi hay không đi có gì ly kỳ đâu chứ. Ờ! Lão phu đã rõ rồi...
Bạch Tán Nhân lại một lần nữa đã cắt ngang lời của Lâm Nhất, gõ ngón tay 'đốc đốc' trên bàn, có chút tự đắc cười nói:
- Những người giang hồ đồng hành với ngươi đều là đến từ Đại Thương, sau đó lại bị người của Mộc gia đưa tiễn. Những người này hẳn có chút quan hệ với Mộc gia, ha ha! Có ý tứ, thì ra Mộc gia đến từ Đại Thương a!
Lâm Nhất có chút theo không kịp câu chuyện của Bạch Tán Nhân, không làm gì khác hơn là ngượng ngùng cười không nói.
Bạch Tán Nhân nhìn Lâm Nhất lắc đầu, có chút cười cợt nói ra:
- Ngươi chắc không phải là bị Mộc gia đuổi ra ngoài chứ?
Lâm Nhất gãi gãi đầu, không biết nên trả lời như thế nào. Hắn rốt cuộc khó mà nói Mộc gia có ý chiêu mộ bản thân mình, là mình không muốn mới rời khỏi. Phàm không thể làm tuyệt, lời cũng không thể nói đầy. Nếu đắc tội Mộc gia, cần gì phải giành nói cho sướng cái miệng này chứ!
Bạch Tán Nhân vuốt râu nhìn Lâm Nhất, không ngờ lại mang theo nụ cười hài hước nói ra:
- Ngươi đừng nói với lão phu là, ngươi coi thường Mộc gia mới rời khỏi đấy!
Lâm Nhất tức cười! Lão đầu này vì sao lại khéo hiểu lòng người thế, không phải là ta suy nghĩ gì ông cũng biết được đấy chứ!
Bạch Tán Nhân nhìn vẻ bối rối của Lâm Nhất, vuốt râu nói:
- Gia tộc không phải là một loại đức tính, hạng người thấy lợi quên nghĩa, nịnh nọt.
Nếu là ngươi dựa vào Mộc gia ngược lại không tốt. Lão phu nghĩ rằng, ngươi đi là điều tốt! Có phải là muốn gia nhập Tiên môn hay không?
Đây là đang cố ý nói trêu chọc, người này không phải thật sự biết nguyên nhân ta rời khỏi Mộc gia chứ? Đối mặt với lão đầu cơ trí cùng tài ăn nói phi phàm như vậy, Lâm Nhất cảm thấy mình nên im miệng không nói cho thỏa đáng.
- Ngươi muốn gia nhập vào Tiên môn, trước mắt cũng không có ai giúp cho ngươi. Lão phu là tán tu, không lui tới với những Tiên môn đó!
Bạch Tán Nhân lần này không suy đoán ra được cách nghĩ của Lâm Nhất, nhưng cũng không loạn ngữ nói bậy như lần đầu gặp gỡ. Hắn ngữ trọng tâm trường nói ra:
- Tiểu tử họ Phan kia may mắn gặp lão phu, 10 khối linh thạch mua được sự dạy dỗ. Mà khối ngọc giản đó của ta có rất nhiều tác dụng, hắn cũng không biết hàng, cuối cùng tiện nghi cho tiểu tử ngươi rồi. Luôn nghĩ đi đường tắt, nhưng lại lẫn lộn đầu đuôi, quên đi bổn phận của tu sĩ. Trên đời này, phàm chỉ có dựa vào bản thân mình!
Giọng nói vừa chuyển, Bạch Tán Nhân mang theo thần tình hiền hoà nhìn Lâm Nhất nói ra:
- Ngươi và hắn tuổi tác tương đương nhau, lão phu lại coi trọng ngươi!
Đối phương nói nhiều như vậy, bổn ý của ông ta vẫn khiến cho Lâm Nhất khó có thể đo lường được. Hắn chỉ có thể lắc đầu, lộ ra nụ cười khiêm tốn.
- Người tuổi trẻ, có thể không động tâm vì ngoại vật, không sử dụng ngoại vật mà đánh giá, không dễ a! Nhìn thế gian vạn vật là bình thường, khó khăn chính là khó ở phân biệt hư thật, thiệt giả phân chia. Nếu có thể làm được tình trạng không lấy vật làm vui, không lấy được làm của mình mà buồn, hiểu được hư thật thiệt giả cũng chẳng qua là bình chướng của nhất niệm, đại đạo Trúc Cơ không khó!
Bạch Tán Nhân ngữ khí chậm chạp, lời nói mang ẩn ý.
Lâm Nhất nghe vậy vừa muốn khiêm nhượng một phen, chợt thấy trong ánh mắt của đối phương mơ hồ có vẻ mong đợi, trong lòng hắn hơi có sở ngộ, đứng dậy chắp tay nói:
- Đa tạ tiền bối dạy bảo!
Bạch Tán Nhân nhìn đối phương chấp lễ quá mức cung kính, ông ta mỉm cười gật đầu, trong thần sắc rất có vẻ tán thưởng. Ông ta uống một hớp, nói ra:
- Ha ha! Đừng chê ta lão đầu dài dòng là được! Bất quá là tuổi tác lớn rồi, liền thích càm ràm, không giống một số người tuổi trẻ nhạy bén huân tâm, không ngờ lại làm thủ đoạn đánh đánh giết giết, chết tiệt!
Giọng của Bạch Tán Nhân đột nhiên trở nên ác liệt, bát trà trong tay chợt đặt mạnh trên bàn, nước trà bắn ra một bàn. Thời khắc này Lâm Nhất kinh ngạc, không nghĩ đối phương ngang ngược, mà quay đầu nhìn lại trên sơn đạo.
- Đứng lại cho ta! Lừa linh thạch của gia gia ngươi còn muốn chạy?
- Ngươi thúi lắm! Rõ ràng là ngươi muốn nuốt đan dược của ta, còn ngậm máu phun người!