Vô Tiên - Chương 425:
Những tiếng ầm ầm không ngừng vang lên bên tai.
Thế kiếm nhanh chóng và mãnh liệt như vậy cũng làm cho Trịnh Huy Hùng chấn động tới mức liên tiếp lui về phía sau. Hắn thấy đối phương liều mạng thì vội vàng rót vào linh lực giáp thuẫn.
Kẻ địch có dũng mãnh nữa cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà. Trịnh Huy Hùng tin tưởng, sau một khắc Truy Hồn Đinh của hắn sẽ cắm vào thân thể của đối phương.
Trong lúc Trịnh Huy Hùng âm thầm tính toán, một đường kiếm quang đã đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu của hắn.
Trịnh Huy Hùng kinh hãi lại muốn thu hồi giáp thuẫn hộ thể nhưng không kịp, hắn vội vàng lắc người tránh né, nào ngờ trên ngực bỗng nhiên mát lạnh...
Trịnh Huy Hùng khó có thể tin nổi cúi đầu, thanh phi kiếm thứ ba đã cắm xuyên từ sau lưng tới trước ngực. Trong lúc hắn trố mắt nhìn, thanh phi kiếm trên đỉnh đầu đột nhiên hạ xuống, xuyên qua đầu hắn... Sức sống của hắn lập tức tiêu tan ở dưới bầu trời đêm, hóa thành một du hồn rời đi.
Lâm Nhất đánh lén thuận lợi liền thả Lang Nha kiếm ra, hai tay vung lên nhanh như gió, Huyền Thiên Thuẫn nhanh chóng chớp động không ngừng, lập tức bị hắn thu vào trong cơ thể.
Trong giây lát, gương mặt Lâm Nhất tái nhợt, đặt mông ngồi dưới đất, lúc này mới mở miệng thở hổn hển.
Nguy hiểm thật!
Trong lúc thi triển Huyền Thiên Kiếm Trận đánh lén thuận lợi, Truy Hồn Đinh đã xuyên qua Huyền Thiên Thuẫn, đâm vào Kim Chung Tráo. Kim Chung Tráo khó đỡ nổi sự sắc bén của Truy Hồn Đinh liền bị phá rách. Vào lúc Truy Hồn Đinh sắp truy hồn lấy mạng, Lang Nha kiếm phân ra hai đường kiếm quang đúng lúc giết chết Trịnh Huy Hùng, thần thức điều khiển Truy Hồn Đinh tiêu vong làm thế đoạt mạng của nó cũng theo đó tiêu tan.
Lâm Nhất thở hổn hển, chậm rãi đứng dậy.
Sau khi lau mồ hôi lạnh trên trán, bàn tay của Lâm Nhất chộp về phía không trung và nắm lấy Lang Nha kiếm. Sau đó, hắn lạnh lùng nhìn về phía góc đường. Những con em Trịnh gia đều câm như hến, khủng hoảng vô dùng. Vốn muốn nhìn thấy đồng môn thể hiện uy phong, giết chết kẻ địch, ai ngờ được tình hình xoay chuyển, trưởng lão cùng những tộc huynh có tu vi cao siêu trong tộc, những cao thủ Luyện Khí kỳ được người kính ngưỡng lại đều bị giết chết trước mặt bọn họ. Có người khiếp sợ đến mức chân nhũn ra, khó có thể kìm chế được.
- Không muốn chết thì lăn!
Lâm Nhất quát khẽ một câu.
Ngay lập tức, những con cháu phàm tục và một ít tu sĩ Ngưng Khí kỳ như được đại xá, vội vàng tản đi.
Trên đường phố trống trải chỉ thấy máu đen lan tràn ra bốn phía, thi thể nằm ngổn ngang, cảnh tượng thê thảm tới mức người ta nhìn thấy mà giật mình!
Sau khi bắn ra vài quả cầu lửa, Lâm Nhất đốt mấy thi thể này thành tro bụi, lại lấy sạch mấy túi Càn Khôn cùng phi kiếm pháp khí trên mặt đất.
Quay đầu nhìn lại không thấy còn gì nữa, Lâm Nhất mới nhảy lên, chân đạp mây xanh bay về phía không trung.
Từ khi đám người Giang trưởng lão chia tay đến lúc hắn giết huynh đệ trưởng lão Trịnh gia cũng chỉ gần nửa canh giờ, thuyền hẳn không đi quá xa. Lâm Nhất rời khỏi Hứa Châu đảo, theo đường biển an toàn bay về phía nam một lúc, lại nhìn thấy chiếc thuyền đang chậm rãi di chuyển trên mặt biển.
Lâm Nhất Ám thở phào nhẹ nhõm, bay thẳng tới và hạ xuống trên thuyền.
Đệ tử Thiên Long phái thấy Lâm Nhất tự trên không hạ xuống thì đều vui mừng ra mặt, cũng không có người nào gây ồn ào.
Thần thức của Lâm Nhất đảo qua trên thuyền, vẻ mặt lập tức thâm trầm. Hắn vội vàng lao thẳng đến khoang của Chân Nguyên Tử.
Bên trong phòng của Chân Nguyên Tử đông nghịt người, nhìn thấy Lâm Nhất đột nhiên xuất hiện ở cửa, đã có người thất thanh kêu:
- Tiểu sư thúc nhanh tới đi, sư phụ không được...!
Lâm Nhất bước nhanh tới trước giường đang được mọi người vây quanh, chỉ thấy gương mặt Chân Nguyên Tử trong lòng Nguyên Thanh vàng như giấy, hai mắt vô thần. Nguyên Phong nắm thật chặt tay của sư phụ, lặng lẽ khóc.
- Tiểu sư thúc!
- Lâm đạo hữu, ngươi đã tới, không sao chứ?
Giang trưởng lão đứng bên cạnh giường, sắc mặt không ngừng biến đổi, khi nhìn thấy Lâm Nhất thì vội vàng đứng dậy đón.
- Lâm Nhất, ngươi không sao chứ?
- Lâm sư đệ...
Lâm Nhất giơ tay lên ra hiệu mình không sao rồi tới bên giường ngồi xuống, nắm cổ tay của Chân Nguyên Tử và truyền vào linh lực. Chỉ là vẻ mặt hắn càng lúc càng lo lắng, càng lúc càng nặng nề!
Vết thương dưới sườn của Chân Nguyên Tử được băng lại đã thấm đỏ. Phi kiếm xuyên qua bụng làm hắn bị thương nặng.
Giờ phút này hơi thở của Chân Nguyên Tử đã mong manh, sức sống không còn nhiều.
- Sao là như vậy? Sao là như vậy? Thuốc trị thương vô dụng sao? Linh tửu cũng vô dụng sao?
Giọng nói của Lâm Nhất run rẩy, hắn khó có thể tin nhìn Chân Nguyên Tử đang mê man!
- Chân Nguyên Tử dùng hết chân khí trong cơ thể đánh một trận cuối cùng. Làm vậy đã khiến tâm mạch bị đứt, thêm bên trong cơ thể tổn thương nặng nề, sức sống khó có thể giữ được, hiệu lực của đan dược cũng vô dụng.
- Nhưng người này cũng xem như là nhân kiệt, ở thời điểm sinh tử tồn vong lại giác ngộ, chân khí xoay chuyển, mạnh mẽ mở ra tổ khiếu huyền quan. Nếu không bị phi kiếm làm tổn thương, kinh mạch bị hủy hết, sức sống không thể tồn tại, người này có thể mượn điều này để thay da đổi thịt, vượt quá Tiên Thiên cảnh, bước vào luyện khí kỳ! Đúng là chuyện đời trêu người, đáng tiếc!
Giang trưởng lão thở dài một tiếng.