Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 374:

Quay về con thuyền, Lâm Nhất nhìn thấy Giang trưởng lão, hai người khách sáo một lúc với nhau, hắn kể lại chuyện hai ngày nay một lần, sau đó đổ trái cây và túi nước ra boong thuyền, tự có đệ tử sắp xếp lại, sau đó Lâm Nhất mới quay về phòng đả tọa.

Tĩnh tu một ngày, đến giữa trưa ngày thứ hai, Lâm Nhất mới sảng khoái đi ra cửa phòng, đi dạo loạn bốn phía.

Đám người Mạnh Sơn và Chân Nguyên Tử chưa trở về, có vài đệ tử đang thả câu ở bên bờ biển. Ở trên biển nhiều ngày, rất nhiều đệ tử đều giỏi khoản này.

Tiêu đường chủ dẫn theo ít đệ tử đi vòng xung quanh hai ngày, không thu hoạch được gì, đang ngồi trên tảng đá nghĩ ngợi, hắn nhìn thấy Lâm Nhất đến gần, nên đứng dậy hỏi thăm.

Lâm Nhất gật đầu với Tiêu đường chủ, dù sao cũng đang rảnh rỗi, nên hắn ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu nói chuyện phiếm.

Nghe nói đi về phía Đông Nam là có thể gặp được người dân bản địa, nỗi lo lắng trong lòng Tiêu đường chủ cũng được thả lỏng.

- Như vậy cũng được, có Lâm công tử đưa nước ngọt và trái cây quay về, có thể chống đỡ được mấy ngày, cũng làm người ta bớt lo hơn!

Tâm tình của Tiêu đường chủ nhẹ nhõm hơn trước.

Nhìn thấy Tiêu đường chủ có khuôn mặt phong sương, nhưng dưới đáy lòng vẫn lo lắng đủ điều, Lâm Nhất cười nói.

- Mười năm trước Tiêu đường chủ từng đến Đại Hạ, hiểu biết được chuyện gì, không ngại kể cho ta nghe một chút!

- Ha ha, có ngại gì đâu! Nhưng mà đó là cuộc sống cửu tử nhất sinh thôi.

Tiêu đường chủ cười ha ha, nhìn thoáng qua bốn phía, thấy không có ai đến gần, mới vuốt râu suy nghĩ, nghiền ngẫm nhớ lại gì đó.

- Nếu có thể được Tiêu đường chủ ngài chỉ đường, thêm chút kiến thức, để sau này có nguy hiểm gì, cũng không đến mức luống cuống!

Lâm Nhất suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn mong đợi Tiêu đường chủ nói gì đó.

Tiêu đường chủ nghe vậy thì ngẩn ra, nhìn Lâm Nhất một chút, sau đó nói.

- Phòng ngừa chu đáo, việc gì cũng tính trước làm sau, Lâm công tử tuổi còn trẻ mà không chỉ có thân thủ bất phàm, kiến thức cũng không phải người trẻ tuổi có thể so sánh được. Ngươi và Giang trưởng lão, giống như hai tảng đá lớn chống cả chiếc thuyền này, chuyến đi này có thuận lợi hay không, Tiêu mỗ suy nghĩ nhiều cũng vô ích, chỉ là đôi lúc trong lòng vẫn không quên được hùng tâm năm xưa mà thôi!

- Dù sao ngài cũng lớn tuổi, cũng là người từng trải, một thằng nhóc như ta không thể sánh bằng được. Nhờ Tiêu đường chủ cầm lái, con thuyền này mới có thể ra biển, đi đến nơi xa lạ.

Lâm Nhất chân thành nói, làm cho Tiêu đường chủ nghe thoải mái.

- Không nhắc đến võ công, chỉ nói đến việc đi thuyền, trong phái Thiên Long không ai bằng ta được.

Nếp nhăn trên mặt Tiêu đường chủ ép ra, cười ha ha nói.

- Sóng gió trên biển khó lường, chỉ cẩn thận thôi còn chưa đủ, cần phải biết được sự thay đổi của dòng nước và sức gió nữa, phải biết nhìn ngôi sao, biết hướng đi, và nhiều điều khác. Nhưng dù vậy, đi thuyền vẫn dựa vào vận may là nhiều! Nếu không nhờ ngươi và Giang trưởng lão ra tay, lần trước chúng ta đã chết chìm trên biển rồi.

Còn có, trên đường đi phải trải qua mấy trăm hòn đảo, mỗi lần vào bờ đều là mỗi lần mạo hiểm, ai cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đó cũng chưa tính là gì, đi đến gần hải vực Đại Hạ, không chỉ trong biển sẽ có nhiều hải quái chưa từng thấy, mà phong tục con người trên đó cũng rất cổ quái, người quái đản tầng tầng lớp lớp, nếu không cẩn thận thì sẽ rước họa vào thân ngay. Có một số người trong Tiên đạo còn thích ỷ mạnh hiếp yếu, nếu đắc tội bọn chúng, thì cả người lẫn thuyền đều xong.

Lâm Nhất tò mò hỏi.

- Tiêu đường chủ nói người trong Tiên đạo, vì sao không lo tu luyện, sớm ngày chứng đạo, sao cứ phải đi làm khó người khác chứ?

Tiêu đường chủ cảm thấy mình nói lỡ, cười ha ha, thấy Lâm Nhất cũng không có ý khác, mới nói tiếp.

- Tiên đạo cũng giống như Võ đạo thôi, người có phân chia tu vi cao thấp. Người có tu vi cao tất nhiên sẽ khinh thường chấp nhặt với người thường, chỉ có mấy người tu vi không cao, cảm thấy con đường Tiên đạo không có kết quả, nên trở thành loại người bất lương, thích ăn hiếp người phàm tục. Mặc dù những người này có tu vi thấp, nhưng cũng là loại cao cao tại thượng trong lòng người phàm.

Lâm Nhất ngạc nhiên.

- Còn có chuyện như thế sao?

Trong lời nói của Lâm Nhất có sự kiêng dè, Tiêu đường chủ cười ha ha, sau đó nắm chặt tay, im lặng.

Người trong Tiên đạo thì vẫn là người, cho dù là tiên cũng chưa chắc là tiên tốt! Vàng thau lẫn lộn! Trong lòng Lâm Nhất suy nghĩ, bỗng nhiên thấy Mộc Thanh Nhi và Hoằng An đi đến.

- Lâm huynh đệ, nghe nói từ lúc ngươi quay về vẫn nghỉ ngơi, chúng ta không tiện quấy rầy. Sao vậy? Mọi chuyện vẫn thuận lợi chứ?

Hoằng An khoan thai đi ở phía trước, cười tươi nói.

Lâm Nhất vô ý lảng tránh, gật đầu nói.

- Tất cả vẫn ổn!

- Lâm Nhất, vì sao đám người Mạnh trưởng lão vẫn chưa thấy đâu? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì, ngươi tự mình rời đi!

Mộc Thanh Nhi chắp hai tay sau lưng, mũi chân giẫm trên bờ cát, lắc đầu nhìn chằm chằm Lâm Nhất, sắc mặt tràn đầy sự nghi ngờ.

Hoằng An và Từ Tử Huyên ở phía sau đã được Tiêu đường chủ dặn dò, lại nghe lời nói đầy gai của Mộc Thanh Nhi, nhưng không nói chen vào, đành ngượng ngùng nhìn hai người. Mà Hoằng Bảo và Bạch Ẩn Xuyên thì ở khá xa, hai người hôm nay không muốn đến gần Lâm Nhất.

Lại tới nữa rồi! Lâm Nhất cong miệng lên, nói.

- Ngươi luôn nghĩ về điều xấu, trong tưởng tượng của ngươi thì Lâm Nhất ta không đáng tin đến vậy sao?

Mộc Thanh Nhi cũng cong môi, hai tay chống nạnh, không nhanh không chậm nói.

- Mạnh trưởng lão không cho ta và Từ sư tỷ đi theo, hừ! Ai mà biết bên ngoài có chuyện ngoài ý muốn gì, người khác cũng không xuất hiện, hết lần này đến lần khác chỉ có mình ngươi quay về!

Nàng nói xong, cằm cũng nhếch lên, chắc chắn rằng Lâm Nhất không phải là người tốt lành gì.

Lâm Nhất run lên, hắn nhìn Tiêu đường chủ và Hoằng An, không hiểu vì sao Mộc Thanh Nhi lại như vậy, Mạnh trưởng lão không cho nàng đi theo thì nàng trút giận lên đầu hắn sao?

Tiêu đường chủ vuốt vuốt chòm râu, đối với vị thiên kim con chưởng môn thô bạo này, hắn không tiện nói gì, chỉ có thể xoa râu, làm bộ ngồi yên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chỉ là trên mặt hiện lên chút lúng túng. Mà Hoằng An thì mở roẹt quạt ra, phất phất quạt, đưa cho Lâm Nhất một khuôn mặt tươi cười.

Ngược lại Từ Tử Huyên ở phía sau Mộc Thanh Nhi, nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt áy náy.

Chỉ cần Mộc Thanh Nhi không nói quá mức, Lâm Nhất sẽ không chấp nhặt với nàng. Hắn cười ha ha, nói.

- Ngươi lo quá rộng rộng đấy, chỉ là trên đảo này có thứ làm cho người ta mở rộng tậm mắt, ngươi không đi đúng là đáng tiếc!

- Ngươi dám chê ta quản nhiều việc? Ngươi!

Ngón tay xinh đẹp của Mộc Thanh Nhi chỉ vào mặt mình, không thể tin được mà hỏi lại một câu.

- Ngươi rất có ý kiến với Lâm Nhất ta, ta cũng chẳng làm gì được ngươi. Nhưng mà ta nói sẽ có chừng mực, không cần phải bẩm báo lại cho ngươi việc gì hết đúng không?

Lâm Nhất lắc đầu một cái, châm biếm lại.

- Ta không phải... ! Ta chỉ là muốn, muốn hỏi ngươi về chuyến đi, nhưng mà…

Mộc Thanh Nhi nói được một nửa, sắc mặt đã đỏ lên, nước mắt đảo quanh hốc mắt. Nàng muốn nói chuyện với Lâm Nhất, nhưng không hiểu sao vừa nói thì nghe lại khác với suy nghĩ như vậy. Vì sao thì nàng cũng không rõ ràng, cảm giác mình thật oan ức.

- Tính tình của Mộc cô nương hảo sảng, nhanh mồm nhanh miệng! Lâm huynh đệ lại là người ngay thẳng, hào hiệp. Ta ngược lại rất thích hai người nói chuyện như thế, khác với những người nói lời thì ít, mà ý thì nhiều. Ha ha, Lâm huynh đệ, ngươi kể cho chúng ta nghe vài chuyện trên đường đi!

Hoằng An gấp quạt giấy trong tay lại, khí độ ung dung. Hắn quấy nhiễu như vậy, làm cho Mộc Thanh Nhi hơi bình tĩnh lại, cũng làm cho Lâm Nhất nhếch khóe miệng lên.

Từ xưa đến nay, Mộc Thanh Nhi và Lâm Nhất đều nói chuyện châm chọc nhau. Chỉ cần không nhục nhã quá, sau đó, hắn cũng không để trong lòng. Mặc dù tuổi của Lâm Nhất nhỏ hơn Mộc Thanh Nhi, nhưng hắn cũng chẳng muốn chấp nhặt với con gái nhà người ta. Bây giờ lại bị Hoằng An nói như vậy, ngược lại giống như hai người đang cái nhau.

Tất nhiên hiểu ý của Hoằng An, nhưng cũng không nói toạc ra được, vì vậy, Lâm Nhất chỉ có thể cười khổ. Chỉ cần thấy khuôn mặt nhỏ đáng thương của Mộc Thanh Nhi, cứ như kiểu người hung hăng vênh váo vừa rồi là người khác. Hắn không muốn dây dưa với đối phương, nói tiếp.

- Đám người Mạnh trưởng lão sẽ không ở lâu, sớm quay về thôi. Đến lúc đó Hoằng huynh sẽ biết được. Còn ta không biết tìm lời, không nói được ra miệng!

Lời còn chưa dứt, sắc mặt của Lâm Nhất thay đổi, cả ngươi đứng dậy, nhìn về bãi biển phía nam, trong miệng lẩm bẩm.

- Bọn họ quay về rồi sao, sao lại như vậy? Chẳng lẽ là xảy ra chuyện gì rồi?

Mấy người thấy sắc mặt Lâm Nhất khác thường, cũng tò mò nhìn về phía xa, mọi người chỉ thấy mấy bóng đệ tử trên tảng đá ngầm, bờ biển chẳng có gì khác thường hết.

Tiêu đường chủ vừa muốn mở miệng nói gì, đã thấy một làn gió lướt qua, hắn vội vàng nhìn lại, bóng Lâm Nhất đã đi ra khỏi mấy chục trượng.

...

Bàn chân Lâm Nhất không chạm đất, chạy nhanh 4, 5 dặm, thấy phía trước chính là nhóm người Mạnh Sơn và Chân Nguyên Tử. Nhưng những người này đều rất chật vật, sắc mặt vội vàng, đầu đầy mồ hôi.

Thấy bóng người bay đến, mọi người cả kinh, chờ đến lúc thấy rõ là Lâm Nhất, mọi người mới cảm thấy may mắn đi lên.

Lâm Nhất dừng bước lại, chào đón mọi người, thấy chỉ có thầy trò Chân Nguyên Tử, đám người Biện Chấn Đạc và Mạnh trưởng lão ở đây, hắn khó hiểu hỏi.

- Có chuyện gì vậy, vì sao ít đi mấy người?

Thầy trò Chân Nguyên Tử nhìn thấy Lâm Nhất, trên mặt vui mừng, nhưng vẫn hơi hoang mang, nghe đối phương mở miệng hỏi, Chân Nguyên Tử tiếp lời.

- Sau khi ngươi đi, chúng ta chậm rãi đi theo bờ biển quay về. Cứ nghĩ rằng đi theo đường bên Mạnh trưởng lão sẽ nhanh hơn nhiều, ai mà biết được trên đường có chuyện xảy ra…

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Nhất hơi thay đổi. Hắn biết được từ trong lời nói của Chân Nguyên Tử, những người này đi về thì gặp phải chuyện bất ngờ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free