Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 320:

Lâm Nhất đang định dẫn động trận pháp, chỉ cần đặt mình trong trận pháp của mình, sự an nguy liền không cần nhìn sắc mặt người khác nữa. Hắn chỉ muốn nắm sinh tử của mình trong tay mình, hoàn toàn không để ý tới hai bộ trận pháp tương khắc sẽ mang tới hậu quả gì.

Nghe được tiếng la của Giang trưởng lão, trên tay Lâm Nhất không ngừng, thuận miệng hỏi vặn:

- Cho phép ngươi tính toán ta lại không cho phép ta động thủ, buồn cười!

Giang trưởng lão nhìn thấy Lâm Nhất căn bản không có suy nghĩ muốn thu tay, gấp đến mức ông ta vội vàng bắt thủ quyết muốn lấy lại trận pháp, nhưng trận pháp căn bản không nghe sai khiến. Dưới sự kinh hãi, ông ta vội vàng cao giọng hô:

- Nếu đạo hữu còn không dừng tay, trận pháp phát nổ thì hải thuyền sẽ hóa thành bột mịn!

Lâm Nhất nghe vậy thì nửa tin nửa ngờ, dừng dẫn động trận pháp, mang theo sự chất vấn hỏi:

- Tại sao trận pháp lại nổ được? Cho dù hủy diệt hải thuyền...

Nghĩ đến đây, trong lòng ngẩn ra, nếu như không còn hải thuyền thì sẽ là một phiền toái lớn.

Giang trưởng lão nhìn thấy Lâm Nhất dừng tay thì khẽ kêu một cái, nói:

- Đạo hữu, nghe lão phu nói một lời, như thế nào?

- Hừ! Rút trận pháp lại cho ta trước!

Lâm Nhất lạnh giọng nói. Tính toán vì mình trước, không chiếm được lợi lộc gì liền muốn dừng tay, lấy đâu ra có chuyện tốt như vậy.

Trong lòng Giang trưởng lão khổ sở, chần chừ một chút, nói:

- Nếu ta thu hồi trận pháp mà đạo hữu lại trở mặt, chẳng phải sẽ làm cho những phàm phu tục tử kia gặp phải tai họa hay sao? Nếu đạo hữu đã ủy thân vào Thiên Long phái ta, lão phu mạo muội hỏi một câu, ngươi muốn mưu đồ chuyện gì? Nếu như đạo hữu tồn tại sự bất lương trong lòng, lão phu tình nguyện liều tới ngọc đá cùng vỡ cũng sẽ không để ngươi được toại nguyện!

Vẻ mặt Giang trưởng lão trang trọng, nghiễm nhiên là tư thế mặt đối mặt với sinh tử.

Lâm Nhất không nhìn thấy đối phương, thần thức cũng không thể đi quá xa, cảm giác bị người ta mưu hại không dễ chịu gì. Thấy Giang trưởng lão không làm gì được mình thì dũng khí tăng mạnh, lời nói hắn nói cũng không dễ nghe.

- Lão nhân nhà ngươi thật uổng khi sống tới cái tuổi này. Nếu ta chủ định mưu đồ gây rối, làm sao phải ngoài sáng trong tối xuất thủ mấy lần cứu mọi người của Thiên Long phái? Các ngươi giả vờ như không biết cũng không sao, lại nhiều lần lấn át ta. Tượng đất còn có ba phần tính người, nếu thật sự trở mặt, ta còn phải sợ ngươi sao? Ba Thái Thượng trưởng lão của Thiên Long phái ngươi có thể làm gì được ta? Ta tôn ngươi là trưởng giả, nhưng ngươi già mà không kính, bày trận pháp hại ta. Hừ! Nếu ta đã đi cùng thuyền tới đây, tất cả đều không phải do các người tùy tiện sắp xếp nữa rồi!

Lâm Nhất đứng ở trong trận pháp, huy động Lang Nha kiếm trong tay lớn tiếng la hét, nào còn là đệ tử chăn ngựa khiêm tốn cung thuận trước kia nữa, trong chớp mắt này tựa như năm đó trên Tiên Nhân đỉnh, thanh niên không sợ trời không sợ đất đã trở về.

Sau khi nổi giận đùng đùng, Lâm Nhất căn bản không để ý tới Giang trưởng lão này sẽ buồn bực như thế nào. Lớn tiếng mắng xong, cơn tức hơi nguôi đi, hắn tức giận quan sát bốn phía, có chút không bình thường sẽ dẫn động Tứ Tượng Kỳ của mình, làm nổ trận. Đây cũng là đạo lấy trận phá trận?

Lúc này Giang trưởng lão cũng không hề có ý buồn bực, ngược lại, gánh nặng trong lòng được gỡ bỏ, nở nụ cười. Ông ta đã sống lâu như vậy, người quen vẫn phải biết rõ ràng. Mạnh Sơn từng đề cập tới người này, từng mấy lần xuất thủ khi Thiên Long phái gặp nguy nan. Có thể thấy người này bản tính hướng thiện, cũng không phải người đại gian đại ác gì. Lần này lên đường nhiều thêm một cường viện là một chuyện tốt.

Giang trưởng lão không dám thờ ơ, bắt thủ quyết, trước mắt Lâm Nhất hoàn toàn sạch sẽ, thiên địa trắng xóa không có điểm cuối trước kia nhất thời biến mất sạch.

Nhìn Giang trưởng lão đang đong đưa râu bạc cười dài nhìn mình, trong lòng Lâm Nhất giận muốn trừng mắt nhìn đối phương, đối phương đã cúi người hành lễ:

- Lúc trước có đắc tội, mong đạo hữu có thể tha thứ.

Một lão nhân không biết đã sống bao lâu hành đại lễ với mình như vậy, làm cho Lâm Nhất đang định phát hỏa thì vội vàng xoay người, lớn tiếng nói:

- Muốn làm ta giảm tuổi thọ hay gì?

Giang trưởng lão cười khổ đứng dậy nói:

- Tiểu tử ngươi, được tiện nghi lại còn khoe mẽ. Đã khi nào Giang mỗ đã kính cẩn với người khác như vậy đâu, còn không phải là vì khi trước có chỗ thất lễ nên mới bồi tội với ngươi à. Chẳng nhẽ còn chưa xong nữa hả?

Lâm Nhất hừ một tiếng, trên người tràn ra khí thế, lạnh lùng nhìn chăm chú Giang trưởng lão, Lang Nha kiếm trong tay làm bộ muốn động.

Mấy Thái Thượng trưởng lão của Thiên Long phái vẫn luôn như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng khiến Lâm Nhất không dám khinh thường, vẫn đau khổ ẩn nhẫn đến nay. Sau khi giao thủ một phen mới biết đối phương chẳng qua cũng chỉ có thế. Nếu không phải nghĩ ông ta tuổi đã già biết sai biết thay đổi, hắn thật sự muốn ra tay dạy dỗ Giang trưởng lão một chút để hả lửa giận trong lòng.

Một đường đi tới đây, Lâm Nhất sớm đã phát hiện một đội nhân mã khác của Giang trưởng lão. Hắn vẫn luôn cẩn thận tra xét thủ đoạn của Giang trưởng lão, cũng đang chờ đợi thời điểm giao phong chính diện.

Lúc theo Mộc Thanh Nhi lên thuyền, Lâm Nhất đã biết thời khắc làm hắn bất an và mong đợi đã lâu đến rồi! Chỉ là khí thế cúi mình nhìn xuống của Giang trưởng lão, cùng với thủ đoạn vây hãm đánh bất ngờ làm hắn dù vô cùng cẩn thận nhưng vẫn bị rơi vào tròng.

Vì thế, Lâm Nhất âm thầm tự trách, có thể nào mà không phẫn nộ chứ!

Cảm thấy linh áp từ đối phương, trong lòng Giang trưởng lão khiếp sợ. Lâm Nhất không che giấu linh khí trên người nữa, ông ta cũng vẫn không nhìn thấu tu vi của đối phương. Không ngờ người trẻ chỉ tầm mười mấy tuổi này lại có tu vi cao như thế. Ông ta lại vội vàng khom người thi lễ:

- Giết người chẳng qua là chỉ là một cái điểm tay mà thôi, tại sao đạo hữu phải khổ như vậy?

Bản thân không phải hạng người ngang ngược, lúc này lại tính toán với một lão giả tu vi thấp kém xác thực là vô vị. Nhìn thấy Giang trưởng lão như vậy, khí thế của Lâm Nhất thu liễm lại, thở dài một hơi, nói:

- Bởi vì trước đây Lâm Nhất giấu giếm thân phận, việc này tạm thời bỏ qua! Giang trưởng lão không để ý hiềm khích lúc trước, đối với ta thành thật, ta cần gì phải làm bộ làm tịch.

Giang trưởng lão cười ha ha một tiếng, tay vuốt râu bạc, ánh mắt ngầm tán thưởng nói:

- Không ngờ Lâm tiểu huynh đệ tuổi còn trẻ mà khoáng đạt không chịu gò bó như vậy, thảo nào có tu vi cao như thế, thật là làm cho Giang mỗ hổ thẹn!

Lâm Nhất suy nghĩ một chút, thu hồi Lang Nha kiếm, triệu hồi Tứ Tượng Kỳ mới ôm quyền nói với Giang trưởng lão:

- Tuổi ta mới bao lớn, không chịu nổi cách xưng hô như thế của Giang trưởng lão đâu.

- Người tu đạo, người thành đạo trước là tiền bối, không so cấp bậc lễ nghĩa như người phàm tục. Đây là Giang mỗ chiếm tiện nghi của Lâm huynh đệ! Mạo muội hỏi một câu, tu vi của Lâm huynh đệ đã tới trình độ nào rồi?

Sắc mặt Giang trưởng lão ôn hòa, có chút thấp thỏm hỏi.

- Ngươi không nhìn ra được sao? Ta mới có tu vi tầng sáu thôi.

Lâm Nhất có chút ngạc nhiên, hắn có thể nhìn ra tu vi của Giang trưởng lão, đối phương lại không nhìn ra lai lịch của mình ư?

Nghe vậy, Giang trưởng lão gật đầu cười nói:

- Ta chỉ cảm thấy linh áp tỏa ra trên người ngươi, còn mạnh hơn so với Kiền sư huynh. Giang mỗ thực sự đã uổng khi sống trăm tuổi, tu vi lại kém xa tít tắp Lâm huynh đệ.

Nếu sư phụ vẫn còn ở đây cũng đang ở tuổi như Giang trưởng lão. Lâm Nhất lắc đầu nói:

- Giang trưởng lão, ngươi gọi ta là Lâm Nhất là được. Lúc này không phải cơ hội để nói chuyện, ngày khác lại lãnh giáo Giang trưởng lão, thế nào?

Nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Nhất không giống giả bộ, trong ánh mắt của Giang trưởng lão càng thêm vẻ tán thưởng, ông ta gật đầu cười nói:

- Biết già trẻ, biết lý lẽ, quả nhiên bất phàm. Lâm Nhất, theo ta đi ra ngoài, hôm nay liền tặng ngươi một ân tình.

Giang trưởng lão vỗ vỗ cánh tay của Lâm Nhất rồi đi ra ngoài. Lâm Nhất hơi chần chừ, có thể thể thấy được râu bạc của Giang trưởng lão bay bay, nụ cười ôn hòa, phong phạm trưởng giả một phái, trong chốc lát hắn không tiện không tuân, vẫn đi theo ra ngoài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free