Vô Tiên - Chương 313:
Thiên Long phái đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công, lại có võ công bất phàm, không phải đám giang hồ tầm thường có thể sánh được. Hải tặc xông lên bãi biển chưa kịp đứng vững gót chân liền bị chém chết mấy người.
Máu tanh kích thích thú tính, đám hải tặc này không lùi mà tiến tới, mỗi người đều không sợ chết vọt về hướng bờ biển.
Mạnh Sơn dẫn theo đệ tử thủ hạ nghênh hướng đám hải tặc đang rào rạt tới, liều mạng giết; hai người Mộc Thanh Nhi và Từ Sư Thư cũng không lên thuyền, tỷ muội hai người sóng vai ngăn địch; ba thầy trò Chân Nguyên Tử cũng không dám khinh thường, đẩy lùi từng tên hải tặc tới gần.
Đám Biện Chấn Đạc vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết, đều uể oải chịu không nổi, nhìn thấy nhân thủ của Thiên Long phái không đủ thì cũng chiếm giữ một chỗ khác của bãi biển, thề sống chết không cho một hải tặc nào lên đảo.
Lâm Nhất nhìn bốn phía, nhìn thấy trên đảo, dân đảo không có gì ngoài vẻ mặt căng thẳng, cho dù hắn đang khoanh tay đứng nhìn mà Hải Sinh cùng gia gia nó cũng mang theo vẻ mặt khó hiểu nhìn qua.
Gượng cười lắc đầu, Lâm Nhất đưa mắt nhìn về phía trận chém giết lẫn nhau trên bờ biển, thầm nghĩ lên thuyền tiếp tục ẩn thân hiển nhiên là bất thành. Mà sau mỗi lần hắn xuất thủ, sau cùng đều không được cám ơn. Huống chi, đám Mạnh trưởng lão rõ ràng là coi mình là một người ngoài. Nói cách khác, Lâm Nhất hắn là người duy nhất thừa thãi trong chuyến này.
Những hải tặc này đối với địa thế bốn phía của Ly đảo cũng không xa lạ gì. Chỗ bãi biển bến tàu rộng chừng ba bốn dặm, dưới nước biển chằng chịt đá ngầm. Chỉ có trong vòng mười trượng gần bến tàu, thủy đạo mới thông. Thuyền lớn của hải tặc nếu không thể chặn cửa ra của hải thuyền Thiên Long phái, nhất thời nửa khắc cũng không thể vào được. Nguyên nhân vì thủy đạo chật hẹp, thân thuyền lại vĩ đại, không tiện quay đầu. Hải thuyền của Thiên Long phái có chạy đằng trời.
Thuyền tam bản không có thời cơ quay về, vận chuyển hải tặc trên thuyền lớn lên bãi biển. Mọi người của Thiên Long phái phải đối mặt với càng lúc càng nhiều hải tặc.
Đám hải tặc này chém giết không thể so với ngày xưa bị bầy sói vây khốn. Đám hải tặc này giả dối như lang, so với dã lang càng thêm hung ngoan cùng khó có thể đối phó.
Thiết chưởng của Mạnh Sơn sinh gió, sau khi đánh bay hai tên hải tặc, còn lại năm sáu tên hải tặc không dám dễ dàng tới gần nữa mà là vây quanh gã, lòng vòng bơi không ngừng. Nhìn thấy có lỗ hổng, hải tặc liền chém một đao qua, rồi lập tức lui lại.
Hơn mười hải tặc nhìn thấy Mạnh Sơn đang muốn xoay người, mấy thanh cương đao lóe hàn quang bọc tiếng gió đồng thời bổ tới.
Mạnh Sơn đánh một chưởng ra, mấy người tản ra phần phật, người đánh lén mới vừa rồi lại dán vào bãi cát, thừa dịp bất ngờ lặng lẽ nhích lại gần, nặng nề bổ một đao về phía hông của gã.
Trong cơn giận dữ, Mạnh Sơn vặn người dịch ra tránh cương đao, đang muốn một chưởng vỗ chết người dám có can đảm ám toán này, phía sau lại có tiếng cương đao phá không mà tới. Gã phẫn nộ quát một tiếng, hai hàng lông mày dựng thẳng, dưới chân điểm một cái nhảy vọt đến giữa không trung, đánh ra một chưởng với thế đào núi lấp biển.
- Bùm!
Một tiếng nổ vang lên, bãi cát bị đánh thành một cái hố. Còn mấy tên hải tặc gian hoạt sớm đã xuất hiện ở phía xa, thấy chưởng lực của đối phương hùng hậu thì trong lòng kinh hãi, nhưng lại không thoát đi, chỉ càng cẩn thận hơn để bao vây lại mà thôi.
Trong chốn giang hồ Đại Thương, những người của Thiên Long phái đều là cao thủ chân chính, nhưng hôm nay hỗn chiến cùng những hải tặc này, lúc giao thủ đều cảm thấy không được tự nhiên.
Võ công của đám hải tặc này cũng không xuất chúng, nhưng chiêu thức chém giết cũng vô cùng tàn nhẫn. Những chiêu thức này đều là luyện được từ trong những trận liều chết, nhìn như giản dị lại vô cùng khó đối phó, một khi lơ là sẽ chết thảm dưới đao của đối phương.
Hai người Nguyên Thanh và Nguyên Phong liên thủ, bốn năm tên hải tặc khó có thể tới gần thân thể. Có lẽ là thân thủ của sư huynh đệ bất phàm nên gây ra sự chú ý của càng nhiều hải tặc hơn, lập tức có thêm mấy người nữa xông tới, bao vây hai người lại.
Đám hải tặc này đấu vô cùng ăn ý với nhau, vô cùng giỏi triền đấu thiếp thân. Hai huynh đệ không tiện thi triển khinh công du đấu với đối phương, chỉ có thể liều chết không lùi. Nếu để cho hải tặc xông lên bãi biển, đó mới thực sự là bôi nhọ danh tiếng của Bạch Vân quan.
Hai tên hải tặc trước mắt Chân Nguyên Tử toàn thân đều để trần, chỉ có háng là quấn nội khố. Chỉ có điều hai người này cầm cương đao trong tay, bưu hãn dị thường, lật tới lật lui trên bờ cát, đao phong trong tay không rời, vô cùng khó chơi.
Mỗi khi trường kiếm sắp đâm trúng đối phương, tên còn lại liền như gạch ngói cùng tan, lấy mạng đổi mạng khiến Chân Nguyên Tử cũng đau đầu.
Lão đạo cũng không muốn đánh với đám hải tặc này tới lưỡng bại câu thương.
Vì vậy, ba người triền đấu không được bao lâu, trong lòng Chân Nguyên Tử giận lên. Lại thấy hai tên học trò bị lấn át thì lão đạo không thể nhịn được nữa.
Thân là danh túc giang hồ, cao thủ võ đạo tuyệt đỉnh, cùng với đám ngoại tộc dã man này chém giết như xích bạc, chuyện này đã làm Chân Nguyên Tử cảm thấy mất mặt.
Nhưng dù cho như thế, hai tên học trò còn bị người ta bắt nạt, tính khí bao che khuyết điểm của lão đạo nóng lên. Hai tên hải tặc như thủy quỷ nhào lên, ông ấy cũng không cố kỵ gì nữa, vung ống tay áo lên đánh về phía đối phương, trường kiếm thuận thế chuyển sang tay trái, ngón tay bên phải như kiếm nhanh chóng điểm ra ngoài.
Một người ở bên tái kêu lên thảm thiết, đau đớn ngã nhào xuống đất. Trường kiếm bên tay trái của Chân Nguyên Tử lóe lên kiếm quang, huyết tinh lóe ra, người nọ đã đầu một nơi thân một nẻo. Hải tặc ở bên phải cũng đã tới gần, ông ta nhón mũi chân, thân thể nhảy lên thật cao giữa không trung, ống tay áo tùy ý vung lên, ầm một tiếng đánh lên trước ngực đối phương. Miệng tên hải tặc lập tức phun máu tươi ngã bay ra ngoài.
Chân Nguyên Tử thoát khỏi hai người dây dưa, thân thể lắc một cái đã lập tức nhảy vào vòng chiến của hai người Nguyên Thanh. Nhìn thấy sư phụ đến, đang cảm thấy thân thủ không có chỗ nào để thi triển, đối phó với địch cực kỳ không được tự nhiên, hai sư huynh đệ cảm thấy đại hỉ trong lòng.
- Hừ! Sở học thường ngày đều vứt cho chó ăn rồi à. Những người này không có chiêu thức liền không biết ứng phó như thế nào phải không?
Chân Nguyên Tử đương nhiên sẽ hiểu sự khó xử của hai đệ tử, nghĩ thì sẽ hiểu được chuyện kỳ quặc trong chuyện này, đúng lúc mở miệng cảnh tỉnh đồ đệ.
Vẫn là vì nguyên nhân thiếu kinh nghiệm chiến đấu với địch! Đám hải tặc này không luận chiêu thức gì với ngươi. Ở trong mắt bọn họ, chiêu thức có thể giết người chính là võ công tốt nhất. Vì vậy, đối địch với đám hải tặc hung hãn này, ngươi còn chưa kịp thi triển chiêu thức ra thì đối phương đã vừa nhanh vừa độc đập tới bốn năm đao rồi. Nếu như còn câu nệ thường thế, kiểu gì cũng bị bó tay bó chân.
- Binh thay đổi luôn thế, thủy thay đổi luôn hình! Hai người các ngươi nhớ kỹ cho ta, có thể bởi vì địch biến hóa mà thủ được thế thắng mới là cao thủ!
Chân Nguyên Tử cao giọng khiển trách hai đồ đệ, giọng nói truyền tới tai của đệ tử Thiên Long phái bốn phía làm cho lòng người thông suốt sáng ngời.
Bạch Vân quan so ra thì danh tiếng kém vang dội hơn Cửu Long sơn, nhưng không có nghĩa là không có cao nhân. Chân Nguyên Tử này chính là một cao nhân như vậy, vẫn là cao nhân giỏi về việc nắm giữ thời cơ giáo dục hậu bối.
Hải tặc vây quanh hai người Nguyên Thanh nhìn thấy có thêm một lão đầu thì đều cảm thấy kỳ quái, không ai thủ hạ lưu tình, cương đao như mưa rền gió dữ bổ về phía người ông ấy.
Chân Nguyên Tử không chút hoang mang, trường kiếm rạch trước người một cái, mũi kiếm lóe lên vô số kiếm hoa như trăm hoa nở rộ, như ngân xà loạn vũ, trong giây lát liền biến mất.
Chỉ nghe có tiếng lưỡi mác giao thoa, tiếng vang đinh đang chói tai không ngừng. Bảy tám thanh cương đao chặt tới đều mang thế đại lực trầm, bị trường kiếm trong tay Chân Nguyên Tử nhẹ nhàng đánh bay từng cái một.
Cương đao trong tay hải tặc tuột tay, lúc đang kinh ngạc thì Chân Nguyên Tử nhẹ bước một bước, một tiếng hét dài vang lên, thân thể nhảy lên thật cao. Râu dài đón gió đong đưa, tay áo bay bay, trường kiếm bỗng nhiên múa ra một đường ngân mang, bỗng nhiên bổ xuống.
Tiếng kêu thảm nhất thời vang vọng, bảy tám tên hải tặc người người trúng kiếm ngã xuống đất, kêu rên không ngừng, trên bờ biển cát trắng máu loãng hòa với nước, đỏ bừng một mảng.
Thân thể của Chân Nguyên Tử còn ở giữa không trung, quay ngược lại một cái như diều hâu xoay người, trở về trước mặt hai huynh đệ Nguyên Thanh. Ông ấy phiêu nhiên hạ xuống, rung trường kiếm trong tay lên làm rơi mấy giọt máu dính trên đó, đeo kiếm ra phía sau rồi ngang nhiên ưỡn ngực.
Hành động của lão đạo có thể nói là nhanh nhẹn như chim, cực kỳ dứt khoát khiến mọi người chú mục. Trên bờ biển trở nên yên tĩnh, sau đó ầm ầm tuôn ra tiếng khen vang dội. Chiến đấu tốt đương nhiên sẽ khiến mọi người của Thiên Long phái vui vẻ, cho dù Mạnh Sơn cũng tỏ ra vui mừng.
Chân Nguyên Tử có võ công cực cao, lại không có ai biết đến tột cùng, bây giờ xem như là đã được quan sát một chút. Dưới một kiếm đã thu phục được tám người, có thể nói là hành động kinh thế hãi tục.
Xa xa, Biện Chấn Đạc nghe được tiếng khen, nhìn thấy mới vừa rồi là Chân Nguyên Tử làm ra náo động lớn, ông ta hận gắt một cái:
- Lão đạo thối tha này, nói không giữ lời...