Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 291:

Nghe được tiếng la của đao phủ, hai tên lính trước đó kéo Lâm Nhất vội vàng chạy tới.

Một người trong số đó đã vung vỏ của yêu đao lên, nghiêm khắc đập vào đầu gối của Lâm Nhất.

Tên còn lại đưa hai tay ra, muốn đánh cho Lâm Nhất ngã xuống đất. Đao phủ mạnh mẽ nhổ nước bọt lên lòng bàn tay, giơ quỷ đao lên quá đầu.

Xa xa, mặt Mạnh Sơn không chút thay đổi, ánh mắt y âm trầm nhìn pháp trường máu me dầm dề. Lâm Nhất này chết thì chết, nhưng triều đình rõ ràng không để Thiên Long phái vào mắt. Khẩu khí này y nuốt không trôi.

Chân Nguyên Tử nhíu mày, Lâm Nhất này cứ như vậy phải chết sao? Sắc mặt gã ảm đạm xuống.

Mộc Thanh Nhi cùng Từ Sư Thư gắt gao tụm lại một chỗ, không phải chưa nhìn thấy giết người bao giờ, nhưng cảnh tượng điên cuồng trên pháp trường như thế này làm người ta hít thở không thông, khó có thể bình tĩnh được. Huống chi, người bị giết còn là người quen của mình, hai người không nhịn được mà quay mặt qua chỗ khác.

Nguyên Thanh và Nguyên Phong than thở, gương mặt sa sút tinh thần. Hai huynh đệ không thể tin được, Lâm Nhất võ công cao tuyệt này lại cứ vậy chết đi hay sao? Nhưng nhìn tình hình trước mắt lại khiến người ta không thể không tin. Nhìn đoàn người đang nhiệt tình, hai người này cũng bắt đầu giận, vận khí nội lực làm người chen lấn bên cạnh gào khóc thảm thiết.

Kim Khoa tránh trong đám người, vẻ mặt cầu xin. Lâm sư đệ đã mấy lần cứu tính mạng gã cứ như vậy bị chém đầu, trong ánh mắt của gã mang theo sự đau thương không rõ.

Quý Thang và La Dung đứng cùng nhau, hai người nhìn Lâm Nhất sắp phải chết, sắc mặt cũng khó coi. Tâm tư của hai người họ lại gần giống với Mạnh Sơn, không ngờ tới Thiên Long phái độc tôn trong giang hồ, khi đi tới kinh thành lại không là cái gì cả.

Mấy tên đệ tử Diêu Tử lơ đễnh với sự sống chết của Lâm Nhất. Khó có thể nhìn thấy nhiều người như vậy, cảnh tượng náo nhiệt như vậy làm người ta không tự chủ được mà muốn hòa vào trong đó, bọn họ cũng muốn hô hào với đám dân chúng này.

Mọi người, đều đang nhìn Lâm Nhất, nhìn người trẻ tuổi bị cô lập ở thập tự nhai môn. Hai tên lính như lang như hổ xông tới, vỏ đao đập trúng khớp sau chân của hắn.

Sau một khắc, Lâm Nhất sẽ phun máu nóng, đầu một nơi thân một nẻo.

Mà lúc này Lâm Nhất cũng không khuất phục như trong tưởng tượng của mọi người. Hai chân hắn bỗng nhiên chuyển hướng đứng thẳng khiến vỏ đao bay vào không khí. Lực của tên lính đánh vào hư vô, lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Hai hàng lông mày của Lâm Nhất dựng thẳng lên, xiềng xích trên người chấn động vang lên tiếng đing đang, thân thể hắn đột nhiên chuyển, một tên binh lính khác vươn tay vừa chạm tới đầu vai hắn liền như bị sét đánh, ngã bay ra ngoài.

Đao phủ phía sau mở to hai mắt nhìn, bách tính vây xem trong một thoáng đã ngậm miệng lại, quan viên giám trảm lại bắt đầu cả kinh, mọi người trong Thiên Long phái cũng ngây ngẩn cả người.

Không ngờ tới, vào thời khắc này Lâm Nhất sẽ ra tay phản kháng.

Lâm Nhất chỉ cần động thân hình chút liền khiến hai tên lính hung hãn khó có thể tới gần. Tên lính tay cầm vỏ đao kinh ngạc ngẩng đầu, đã thấy tên tử tù kia đang lạnh lùng nhếch khóe miệng lên, đang giơ xiềng xích trong tay về phía gã.

- Dừng tay!

Một tiếng hét lớn vang lên như chuông đồng, nổ vang ở thập tự nhai môn, làm chấn động đến mức lỗ tai mọi người cũng trực đổ máu. Mọi người đều kinh sợ trong lòng, trong giây lát, thập tự nhai môn lặng ngắt như tờ.

Thần sắc Lâm Nhất khẽ biến, cố nén sát khí trong lòng, dừng nện xiềng xích xuống, nghe tiếng nhìn lại. Chỉ thấy tên lính ở đầu phố gạt đám người đang chen lấn ra, sau đó đi tới chỗ đoàn người. Một lão đạo sĩ mặc huyền y râu bạc trắng đi ở phía trước, đằng sau có bốn đạo sĩ trẻ tuổi đi theo mang theo mười mấy tên lính, mang một tên tù phạm rối bù đi tới.

Lão đạo sĩ râu bạc trắng trợn mắt, tay áo bay bay, dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Hai mắt như điện, lạnh lùng nhìn người thanh niên sắp bị hành pháp ở pháp trường.

Dưới mắt của vạn chúng, không nhìn thấy lão đạo sĩ này bước đi, đi lại thật nhanh, tựa như chân không chạm đất vậy. Bay đi trên quảng trường, chỉ trong một thời gian thở dốc đã tới trước mặt Lâm Nhất.

Đám quan đang ở trong lều tránh mưa chen ra, từ xa cúi người thi lễ:

- Bái kiến hộ quốc chân nhân!

Ánh mắt của lão đạo sĩ chớp động, chăm chú nhìn vào Lâm Nhất. Đối với đám quan viên kia, ông ta chỉ nhẹ phẩy ống tay áo, xem như đã đáp lễ với mọi người.

Những người khác cũng không dám lên tiếng, thành thật đứng ở một bên, mỗi người mặt đều nở nụ cười. Ngay cả hoàng thượng cũng phải kiêng kỵ Hộ quốc chân nhân này ba phần, đám quan viên này làm sao không e sợ cho được?

Lâm Nhất nhìn lão đạo sĩ đột nhiên tới, trong lòng cũng giật mình một cái. Mới vừa rồi khi tiếng la chưa xuất hiện, hắn liền cảm thấy có một luồng thần thức quét qua pháp trường.

Tình thế bức người, Lâm Nhất vội vàng âm thầm thành công làm tan biến linh khí quanh thân, nhưng vẫn muốn giết hai tên lính trước rồi lại nói. Chuyện cho tới bây giờ, cũng không muốn nhịn nữa. Nhưng lão đạo sĩ này tùy tiện xuất hiện, cùng với thân phận Hộ quốc chân nhân không khỏi làm hắn âm thầm kinh hãi.

Lâm Nhất thả xiềng xích đang giơ lên xuống, lẳng lặng đánh giá người tới.

Quanh thân lão đạo sĩ có một tầng huỳnh quang mắt thường khó phân biệt được đang hơi hơi chớp động, rất giống dáng vẻ lúc Lâm Nhất có tu vi tầng hai. Lẽ nào lão giả này cũng có tu vi luyện khí tầng hai? Hẳn là sẽ chưa vượt qua được tầng ba.

Đại Thương quốc này còn ẩn giấu bao nhiêu người tu tiên?

Con ngươi của Lâm Nhất hơi co lại, trong lòng âm thầm sốc. Hắn chưa bao giờ trực diện gặp người tu tiên, trong lòng khó tránh khỏi sự kiêng kỵ. Cho dù tu vi của đối phương như thế nào vẫn làm trong lòng người ta âm thầm lo lắng.

Lúc này Lâm Nhất đối mặt với đồng đạo tu tiên không có một chút sức mạnh nào.

Lão đạo sĩ này tay vuốt râu bạc, vẻ mặt nghiêm túc, ông ta nhìn Lâm Nhất một lượt từ trên xuống dưới.

Thần thức của đối phương không cố kỵ đảo qua toàn thân hắn, thần sắc của Lâm Nhất không thay đổi, cố gắng nhẫn nại.

Sau một lát, thần sắc của lão đạo sĩ buông lỏng, lúc ông ta mới vào pháp trường, thần thức đảo qua đám người, đương nhiên không thể thiếu Lâm Nhất đang ở trong quảng trường. Nhìn thấy một tên tử tù sắp chết giãy dụa cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Tên thảo dân lỗ mãng này chính là một người không sợ trời không sợ đất, giãy dụa cũng phí công, cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi cái chết.

Nếu đích thân tới pháp trường thì sẽ không thể để người trẻ tuổi này tiếp tục hồ đồ được, làm vậy không thể xong việc này. Nhưng lúc thần thức đảo qua người nọ, trong lòng lão đạo sĩ cũng hơi giật mình, một loại khí tức quen thuộc lại xuất hiện trong thần thức của ông ta.

Sau khi quát bảo đám người ngưng động tới người trẻ tuổi này, lão đạo sĩ liền không kịp chờ đợi đi tới trước mặt Lâm Nhất, tỷ mỉ tra xét một phen, phát giác ra người trẻ tuổi này chỉ là người phàm phu huyết khí kiện vương, trên người cũng không có sóng linh khí quen thuộc với ông ta.

Lúc này lão đạo sĩ mới yên lòng lại, nhìn Lâm Nhất dáng vẻ không hề sợ chết, hừ lạnh nói:

- Cả gan làm loạn, tên thanh niên không biết trời cao đất rộng!

Nói rồi ông ta tự tay điểm một cái về phía Lâm Nhất.

Lâm Nhất cảm thấy từng sợi dây thừng vô hình trong nháy mắt đã khốn trụ tay chân mình lại, chỉ là lực đạo không quá mạnh, hắn tự nhận có thể thoát được.

Tâm tư nhanh chóng xoay chuyển, Lâm Nhất thành thật đứng thẳng bất động, từng luồng gió xoáy tinh tế hóa thành từng sự ràng buộc vô hình. Hắn ai u một tiếng ngã xuống đất, tay chân đã không có cách nào nhúc nhích.

Đứng ở một bên. Đám người liên tục giơ tay tán thán. Bách tính vây xem cũng thổn thức không ngừng.

Thần sắc của lão đạo sĩ lãnh ngạo liếc mắt, trầm giọng nói:

- Chỉ là hơi khiển trách ngươi mà thôi, đứng lên đi!

Nói rồi, ngón tay dài và gầy của ông ta lăng không chỉ một cái, tay chân của Lâm Nhất nhất thời được thả lỏng.

Lâm Nhất chậm rãi đứng lên, hắn đàng hoàng giơ hai tay bị còng xiềng xích, thi lễ nói:

- Đa tạ tiên trưởng thủ hạ lưu tình!

Lão đạo sĩ hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Lâm Nhất nữa mà vung tay lên, vài tên lính áp giải một tên tù nhân đi tới. Chúng quan viên không rõ vì sao, khuôn mặt vô cùng kinh ngạc.

- Hung phạm là một người khác, đã bị tập nã quy án tận gốc. Ý chỉ của hoàng thượng là chém đầu hung phạm! Lâm Nhất này liền thả đi!

Lão đạo sĩ nói xong liền mang theo bốn tên đệ tử xoay người rời đi. Chúng quan viên khom người đưa tiễn, miệng nói tuân chỉ.

Xì xào.

Tiếng huyên náo nổi lên bốn phía, bách tính vây xem bàn tán ầm ĩ. Người trẻ tuổi này xem ra là bị oan uổng, Hộ quốc chân nhân có uy vọng không gì sánh được ở kinh thành, lão nhân gia ông ta là thần tiên sống, tự mình bắt hung phạm, việc này đương nhiên không thể giả được. Một người sắp mất đầu ở pháp trường lại có thể sinh ra biến đổi bất ngờ như thế, hôm nay đúng thật là náo nhiệt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free