Vô Tiên - Chương 2709:
Tấm bia đá có chín câu Chân Ngôn, Lâm Nhất thực hiện lời hứa đã có thể nói là hết lòng quan tâm giúp đỡ. Nếu muốn chân chính lĩnh ngộ được cảnh giới lớn, lại không dễ dàng gì. Vì núi chín đỉnh nên thất bại trong gang tấc. Cảm ngộ cảnh giới cũng vậy, hễ là một đường sai thì khổ luyện nghìn năm, vạn năm cùng chờ đợi, cuối cùng thế nào cũng không biết được. Thiên Khí cùng Lăng Đạo khó có thể chạm đến một đường cuối cùng, làm sao còn có thể ngồi yên được.
Lâm Nhất hiểu rõ ý định của hai người khi đến đây nên vừa cười vừa nói:
- Theo ta được biết, tai kiếp chín ách chính là trăm kiếp hồng trần. Muốn vượt qua được cửa này không phải là người có nghị lực lớn, dũng cảm thì không thể vượt qua tai ách để lập đạo. Mà cảnh giới La Thiên Tam muốn vượt qua tai kiếp nạn này cũng không phải ngắn ngày là có thể đại công cáo thành. Lâm mỗ độ kiếp hai mươi năm, cơ thể trước sau tan vỡ tám lần. Gian khổ trong đó thế nào không cần nói nhiều! Tuy nhiên...
Thiên Khí cẩn thận lắng nghe, vẻ mặt quan tâm.
Lăng Đạo lại quay đầu liếc mắt, nhưng không thấy người nào tìm tới. Hắn âm thầm cảm thấy may mắn, trong lòng lại không nhịn được sinh ra nghi ngờ. Thế đạo bây giờ, thật sự có người đồng ý dốc túi truyền cho bí truyền sao...
- Cảnh giới mỗi người một khác, đạo pháp lại trăm sông đổ về một biển. Ta không ngại chia sẻ cảm ngộ cả đời của Đế Khuê Tiên Hoàng cùng Giao Quý Yêu Hoàng, chỉ mong hai vị có thu hoạch.
Lâm Nhất thoáng dừng một lát mới nói tiếp:
- Kiếp nạn trong chín tai ách cũng mỗi người một khác. Ba vòng luân hồi một cảnh giới là Thái Thanh, Thượng Thanh cùng Ngọc Thanh. Chín vòng quy về làm một, vạn pháp lẫn lộn. Trước sau cần trải qua chín loại cảnh giới, cái này gọi là cảnh giới trong núi có chân thú, muốn đạo thì phải quên đạo, trở lại mộc mạc, kiếp phù du hướng hết nhàn nhã. Cảnh giới Hạc Minh lên Cửu Thiên thuận theo thế tục; Cảnh giới lúc bên trong lò hương tàn, trăng lên cô lẻ, bóng núi xa thông suốt nối liền. Cảnh giới thu lá vàng rụng, gió qua hồn và vật trộn lẫn không hiểu. Cảnh giới nước chảy hoa rơi, bóng mây chim bay qua, vẻ mặt vênh váo. Cảnh giới ngồi một mình không người nào quen biết, vầng trăng cô độc chiếu xuống suối lạnh, linh hội chợt có lĩnh ngộ thần kỳ. Cảnh giới trong rừng sâu có tiếng chuông xa, chìm trong giấc mộng chưa tỉnh, hòa nhập với tự nhiên. Cảnh giới đàn không dây tự ngân tiếng, trong sắc mây hồng trần quên mất sống chết. Cùng với ngồi xem trời đất bên ngoài, lĩnh ngộ ra huyền diệu vô thượng...
Sau nửa canh giờ, Lâm Nhất đứng lên. Hắn đã xem như tóm tắt tường tận về phương pháp vượt qua tai kiếp một lần, về phần tu luyện như thế nào, cụ thể độ kiếp thế nào thì không ai có thể thay thế, còn tùy vào cơ duyên của người ngộ đạo! Sở dĩ hắn làm như vậy là bởi vì hắn hiểu được một đạo lý: muốn lấy thì nhất định phải cho.
Chỉ có làm cho Lăng Đạo, Thiên Khí sớm bước đến cảnh giới La Thiên, sau này có khả năng có thêm hai giúp đỡ đắc lực. Vẫn là câu nói kia, thiên hạ này từ trước tới nay chưa từng có ân oán tình thù nào mà không có nguyên do!
Hai người cách đó không xa còn đang trầm tư suy nghĩ liền vội vàng đứng lên.
Thiên Khí đi về phía trước hai bước, trịnh trọng thi lễ:
- Người thành đạt là sư, xin nhận một lạy của Thiên Khí!
Hắn không đợi đáp lại đã hất mái tóc dài đứng ngạo nghễ, lời lẽ đầy khí phách nói:
- Ngươi dùng thành ý đối đãi với ta, ta nhất định sẽ lấy lòng báo đáp!
Lăng Đạo cũng đi tới gần, có chút ít xúc động nói:
- Lâm huynh đệ bất để ý tới hiềm khích lúc trước, lấy ơn báo oán, còn có ơn lớn giảng dạy, giải thích cho nghi hoặc, Lăng mỗ vui lòng phục tùng!
Hắn cũng dùng hai tay ôm quyền, vẻ mặt thành khẩn.
Lâm Nhất cười nhạt nói:
- Lần đi này có các vị làm bạn, Lâm mỗ có hi vọng rồi!
Sau khi hắn ném lại một câu, bóng dáng đã chậm rãi tiêu tan không thấy nữa.
Thiên Khí cùng Lăng Đạo ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt lập tức lại lảng tránh. Trong chốc lát, hai người không nói được một lời chắp tay, xoay người đi nơi khác. Dễ thấy được, lần bế quan tiếp theo của bọn họ sẽ không thiếu được chuyện chữa thương, khổ luyện, nâng cao...
...
Trên tinh thạch trong pháp trận, Lâm Nhất đang ngồi im chợt mở hai mắt ra. Hắn thoáng định thần, lại thấy trong đôi mắt sáng bên cạnh chớp động, cổ tay ngọc lay động, theo đó có một giọng nói mềm mại lại thân thiết vang lên:
- Sư phụ...
Tiên Nô lặng lẽ canh giữ ở bên cạnh, ngoan ngoãn yên tĩnh. Khi nàng đại khái lĩnh ngộ ra được tác dụng kỳ diệu của Kim Long Thủ, trong lòng khó tránh khỏi cảm giác sung sướng, lại không dám tùy ý, cứ thế nhìn chằm chằm vào sư phụ. Khi sư phụ tỉnh dậy trong chớp mắt, nàng không nhịn được liền lên tiếng ân cần thăm hỏi, còn khoe khoang vung vẩy cổ tay trắng nõn như ngọc lên. Hoa văn con rồng màu vàng kia liền sáng lên lóa mắt!
Lâm Nhất gật đầu ra hiệu, đáp lại bằng một nụ cười ấm áp.
Nha đầu kia giống như đứa bé, càng biến hóa quỷ mị! Ai có thể ngờ được, nàng cũng từng là môn chủ Cửu Châu danh tiếng chấn động Tiên Vực, giữa lúc lựa chọn sống chết lựa lại không hề rối loạn, trong lúc tiến lui cũng nhanh trí vô song...
Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, thu hồ lô Tử Kim lại và lập tức phóng tầm mắt nhìn xung quanh, có vẻ buồn bực nói:
- Cho đến tận bây giờ vẫn không thấy bóng dáng của lão Long cùng Hổ Đầu đâu cả...
Tiên Nô đứng dậy theo, an ủi:
- Sư phụ chớ buồn! Có thể hai người bọn họ đang chờ ở phía trước. Chúng ta cứ chạy đi thôi!
Lâm Nhất khẽ vẫy ống tay áo, một ánh sáng màu vàng lập tức bao phủ lấy hai sư đồ bọn họ. Hắn quan sát phía trước và bước đi trong hư không...