Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2575:

Giác Phách thì lại ho khan một tiếng, trầm giọng nói:

- Việc đã đến nước này, có nói thêm gì cũng vô ích...

Ánh mắt Thiên Linh không giấu nổi vẻ ủy khuất, nàng lập tức mím môi, không lên tiếng nữa...

- Ba vị đây là...

Lâm Nhất thấy vậy thì càng nghi hoặc, khó hiểu, vừa định lên tiếng hỏi thăm thì từ phía xa chợt có tiếng quát lạnh truyền đến:

- Kẻ nào dám xông vào Yêu Tổ Phong Thiên Quý Cốc...

Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, hơn mười đạo hồng quang đột nhiên bay đến, kế đó là mười vị tu sĩ lần lượt hiện thân. Hơn nữa còn tách ra, bao vây khắp Yêu Tộc phong cao hơn ngàn trượng, từng người một đều có tu vi bất phàm, khí thế bức người. Đặc biệt là lão giả cầm đầu, vậy mà là một cao thủ động thiên hậu kỳ, hơn nữa cũng không hề xa lạ gì...

Lâm Nhất quay người nhìn lại, kinh ngạc nói:

- Tu sĩ Ma thành...

Mười hai, mười ba người đến đến là tu sĩ Ma thành. Ngoài bốn năm vị Động Thiên sơ kỳ ra thì tất cả đều là cao thủ động thiên trung kỳ. Mà lão giả cầm đầu lại đã từng là một trong tứ đại trưởng lão của Ma thành. Tình hình như vậy, chẳng phải là...

Lâm Nhất vô cùng kinh ngạc, mà lão giả kia cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng sắc mặt lại không chút thay đổi, tiếp tục quát mắng:

- Lâm Nhất, Yêu Hoang là do lão phu quản giáo, người ngoài không được tùy tiện đến gần Yêu Tổ Phong. Kính xin nhanh chóng rời đi, để tránh tự ngộ...

- Quản giáo?

Lâm Nhất không khỏi quay đầu nhìn về phía ba người Giác Phách. Đối phương đều cúi đầu né tránh, hình như là có điều gì đó khó nói. Mỗi người đều không kìm được lửa giận, nhưng lại còn có điều cố kỵ không tiện phát tác. Hắn đột nhiên giật nãy, nhíu mày, nhìn về phía lão giả kia, hỏi:

- Ngươi là Cảnh Sa hay là Bính Phàm?

Hắn nhớ rõ, từ lúc Đấu Tương rời khỏi Minh Nhai vịnh cho đến nay cũng đã hơn ba tháng. Mà Lâm Nhất đuổi theo Tất Kháng, Thiên Tinh, trên đường có trì hoãn một đoạn thời gian. Chẳng lẽ, trong vòng hai tháng ngắn ngủi, Yêu Hoang đã xảy ra biến đổi lớn như vậy? Đây rõ là là tình cảnh sụp đổ, hơn nữa còn quy phụ Ma thành. Điều này quả thật làm cho người ta khó có thể tin được...

- Lão phu Cảnh Sa...

Lão giả kia quả nhiên đã từng là một trong tứ đại trưởng lão. Lúc lên tiếng, sắc mặt của lão rất âm trầm, hơn nữa còn sát khí đằng đằng. Hơn nữa còn ra hiệu cho đám thuộc hạ chung quanh, hiển nhiên là bày ra tư thế sẵn sàng đuổi khách.

- Hóa ra ngươi chính là Cảnh Sa. Mấy lần giao thủ, hôm nay mới tính là quen biết...

Lâm Nhất nhếch miệng cười, cất bước tiến lên trước. Hắn chậm rãi, thong thả lướt qua mảnh đất gồ ghề. Dần dần tiến đến sát vách đá. Lúc này, mới điềm tĩnh đứng lại, hai tay chắp sau lưng, nói:

- Muốn Lâm mỗ rời đi, không ngại nói rõ ngọn nguồn biến cố nơi này.

Nói xong, ánh mắt hắn khẽ lướt qua sơn cốc, thần sắc không rõ.

- Ha ha!

Cảnh Sa cười lạnh hai tiếng, chợt vươn tay vuốt râu dài, uy nghiêm quát lên:

- Lâm Nhất ngươi tuy cương quyết bướng bỉnh, nhưng lại tự cao tự đại, không biết thức thời. Lão phu đương nhiên nói rõ, làm sao có thể để ngươi ngoảnh mặt làm ngơ. Ma thành thế lớn, không cho phép khiêu khích...

Vào lúc này, chung quanh đỉnh núi lần lượt hiện ra từng bóng người.

Đó đều là tu sĩ Yêu Hoang, mỗi một người đều hốt hoảng vô cùng, rồi lại không dám tiến đến gần, chỉ có thể ẩn nấp ở phía xa, xem xét tình hình. Mà trong đó có rất ít động thiên cao thủ, đa số đều là Phạm thiên tiểu bối trở xuống.

Lâm Nhất không để ý đến lời đe dọa của Cảnh Sa, chỉ thờ ơ đưa mắt nhìn về phía ba người Giác Phách. Rốt cuộc nơi này đã xảy ra biến cố gì, lại khiến cho ba vị Yêu Tôn tính tình kiêu ngạo phải trở nên ẩn nhẫn như vậy? Hắn chớp chớp mắt, cười nhạt nói:

- Ba vị Yêu Tôn mới là chủ nhân nơi này, nếu như muốn đóng cửa từ chối tiếp khách, vậy thì Lâm mỗ sẽ rời đi, không quấy rầy nữa...

Rốt cuộc Giác Phách không nhịn được nữa, chòm râu run rẩy, hổn hển phun ra một câu:

- Trận chiến ở Thiên Giao cốc đã đánh xong, Yêu Hoang đã không còn là người ngoài nữa...

Đấu Tương há to miệng, gương mặt đen thui nhăn nhúm, phun ra hai chữ:

- Lão đại...

Thiên Tinh thì không thể kìm nén nổi được nữa, hai hàng nước mắt chảy dài, nàng khẽ giậm chân, có chút tuyệt vong kêu lên:

- Đừng có đi....

Thấy tình hình này, Cảnh Sa cũng không đợi ba vị Yêu Tôn nói hết lời, đã đùng đùng nổi giận ngắt lời:

- Hừ! Chớ ép lão phu trở mặt...

Lâm Nhất đột nhiên quay đầu nhìn về phía Cảnh Sa, lạnh lùng quát lên:

- Mở miệng lão phu, ngậm miệng lão phu. Đứng trước mặt bản tôn, há có thể cho ngươi càn rỡ như vậy!

Lúc hắn lên tiếng, hai hàng lông mày đã nhíu chặt thành một đường, uy thế không hiểu chậm rãi lan tỏa ra, sát khí lăng lệ ác liệt, làm cho người ta không rét mà run.

Cảnh Sa phát hiện ra điều bất ổn, lạc giọng thốt lên:

- Ngươi...

Lâm Nhất vẫn đứng ở sườn núi, ống tay áo phấp phới trong gió. Khí thế run sợ, ngạo nghễ bốn phương, ngữ điệu sắc bén, gằn từng chữ:

- Bản tôn chính là người đứng đầu Ma thành, Thiên Hoang Chí Tôn. Hồng Hoang rộng lớn, ai dám tranh phong...

Hắn chưa từng đặt vị trí đứng đầu Ma thành trong lòng, ngày hôm nay lại khí phách vô song, việc đáng làm thì cần phải làm, hiển nhiên là Chí Tôn Vương giả, khống chế một phương trời đất. Bất cứ lúc nào cũng có thể nhấc lên phong lôi, chấn thông bát thương.

Cảnh Sa đã từng được lĩnh giáo sự cường đại của Lâm Nhất, cũng biết Lâm Nhất là một người khó dây dưa, nhưng lại không ngờ được, chính miệng Lâm Nhất lại thừa nhận mình là người đứng đầu Ma thành, hơn nữa còn hiển lộ ra tu vi sâu không lường được. Lão cố tình bác bỏ, nhưng khí thế lại bị đè nén mà yếu đi một bậc, nhưng vẫn cường ngạnh nói:

- Yêu Hoang thì liên quan gì đến ngươi, chẳng lẽ ngươi không sợ chín vị cao nhân Ma thành nổi trận lôi đình...

Lâm Nhất đứng đấy, không hề động đậy. Cả người chậm rãi bay lên, cất cao giọng nói:

- Chuyện liên quan đến an nguy của Bát hoang, bản tôn sao dám đùn đẩy trách nhiệm lên vai người khác.

Ống tay áo của hắn hất lên, bốn vị Thiên Sát Khôi lỗi đột nhiên hiện thân bay về phía xa. Sau đó cùng với hắn, thiết lập nên một vòng tròn, bao vây đám người Cảnh Sa ở chính giữa. Hắn lạnh lùng nói:

- Cảnh Sa, ngươi lạm sát kẻ vô tội, tội không thể dung tha! Nói ra cụ thể tình hình ở đây, bản tôn sẽ ban thưởng cho ngươi chết toàn thây. Bằng không, thần hồn đều tiêu!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free