Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2525:

Ban đầu Lão Long và Hổ Đầu vốn còn cho rằng, bởi vì uống Huyết sát nên tu vi lão đại của bọn họ mới tăng vọt, trong lòng còn âm thầm kêu may mắn.

Nhưng Lăng Đạo đã nhạy bén phát hiện ra điểm bất thường, đột nhiên giật nãy. “Lấy tu vi cảnh giới của tiểu tử kia sao có thể luyện hóa huyết sát lực lượng cường đại?

Lâm Nhất tiếp tục nhấc chân bước đi, mi tâm có bạch quang lóe lên rồi biến mất. Ấn ký nhô lên chỉ còn lại một vết mờ nhạt, mà uy thế quanh thân hắn lại đột nhiên tăng vọt đến động thiên hậu kỳ tiểu thành. Nhưng mà, thế lực hùng hồn, pháp lực cường hoành này lại có chút kỳ lạ. Hắn cũng không kịp suy nghĩ nhiều, cả người đã cách mặt đất được hơn ba thước. Chỉ trong nháy mắt, ấn ký ở mi tâm lại lóe lên sau đó thì hoàn toàn biến mất, mà tu vi của hắn đã tăng lên đến cảnh giới động thiên hậu kỳ đại thành.

Lăng Đạo cực kỳ kinh ngạc, vừa đau vừa hận. Phải vượt qua trăm cay nghìn đắng, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc. Hiện tại, tu vi của gã vẫn còn cách La Thiên cảnh giới một bước, cần có tên tiểu tử kia hiến tế. Gã hừ lạnh một tiếng, trên triệu hoán ma thương, dáng vẻ vô cùng hung ác.

Lâm Nhất vẫn lăng không, cách mặt đất ba thước đứng đó, dáng vẻ mờ mịt khó hiểu. - “Ấn ký biến mất, pháp lực của Ma tu, long tu đều biến mất. Vậy thì làm thế nào để thi triển ra Thiên Ma cửu ấn? Mà lúc mình thử dò xét tu vi, trong ngoài cơ thể đột nhiên bị một cỗ khí cơ cường đại quỷ dị bao trùm. - Chợt bàn tay trái của hắn ầm ầm nổ tung, huyết nhục văng tung tóe, xương trắng lộ ra. Hắn vô cùng bàng hoàng, hai chân lập tức đáp xuống đất, lại không nhịn được cảm giác đau đớn, mà hừ thảm một tiếng. Chỉ trong nháy mắt sau, huyết nhục trên chân trái của hắn lại nổ bung tung tóe.

- Ha ha...

Lăng Đạo thấy một màn như vậy thì không khỏi đắc ý bật cười, mọi phiền muộn đều biến mất, có chút hả hê nói:

- Tiểu tử, đây chính là báo ứng vì đã cướp đoạt huyết sát của bản thể.

Thanh Diệp hiểu ý, tà mị phụ họa theo:

- Bạo thể mà chết, thần hồn câu diệt, thật sự là khổ tận cam lai...

Lăng Đạo cười lạnh nói tiếp lời:

- Bản thể lòng có trắc ẩn, không ngại đến tiễn ngươi một đoạn đường, ha ha...

Ma khí toát ra từ đỉnh đầu gã chậm rãi trầm xuống, ma thương bỗng nhiên hóa lớn, dài đến mấy trượng, thanh thế kinh người.

Lão Long hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt, lảo đảo vọt đến bên người Lâm Nhất, quả quyết quát:

- Hổ Đầu, đưa lõa đại lùi lại phía sau...

Lão cuộn chặt hai nắm đấm, sau đó thì lao thẳng lên trời.

Hổ Đầu cũng không chịu thua, nhưng kết quả lại té ngã trên mặt đất. Hắn kéo lê chân trái cứng ngắt, vươn tay chụp lấy Lâm Nhất rồi vội vàng quát:

- Đã có Hổ ca nghênh đón địch, lão đại tránh ra.

...

Mà hắn còn chưa nói xong câu thì đã phải nghẹn họng nhìn trân trối.

Lâm Nhất đứng đấy không hề động đậy, tựa như một ngọn núi đá lạnh lùng, tang thương cô tịch, dáng vẻ phong trần bễ nghễ trong trời đất. Bàn tay trái chỉ còn lại xương trắng của hắn túm chặt lấy Lão Long, tay phải đỡ Hổ Đầu, ánh mắt lập lòe tinh quang, trầm giọng nói:

- Ta còn sống thì sẽ không để cho hai người các ngươi chịu chết...

Lão Long ra sức giãy giụa nói:

- Thân là huynh đệ, sinh tử nên đi đầu...

Hổ Đầu trứng mắt hùng hồn nói:

- Lão đại, ngươi dám coi thường ta, mau buông tay...

Trong tình thế vô cùng nguy hiểm, ba huynh đệ bọn hắn khó mà bảo toàn được tính mạng, nhưng rồi lại tranh nhau chết nhường nhau sống. Tình cảnh như vậy, khiến cho rất nhiều tu si cảm thấy ngoài ý muốn. Mà bi hoan ly hợp, âm dương biến ảo, liếc thấy tay chân tình thâm, thật là khiến người ta muốn cảm khái!

Mã Ninh Tử lắc đầu nói khẽ:

- Ba huynh đệ bọn hắn đều là người có tình, cảnh giới lại không hề tầm thường. Nếu nói một cách khách quan, chúng ta... Ài...

Ông ta đưa mắt nhìn đám người Mã Minh Tử bên cạnh, sau đó thở dài một hơi, lắc đầu không nói thêm gì nữa, dáng vẻ vừa bất đắc dĩ, vừa thất vọng lại có chút bất mãn...

Mã Minh Tử thoáng lúng túng, tay vuốt râu, mở miệng an ủi:

- Từ lâu thánh hiền đã dạy, người thong dong chớ bị chuyện ngoài quấy nhiễu. Lão đệ, hãy an tâm một chút, chớ nóng vội...

Mã Ninh Tử muốn tranh luận, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Ở bên trong sơn cốc, Cửu Long trì bất chợt biến hóa.

Lăng Đạo nhìn ba người kia cứ dây dưa nhiều lời, sớm đã không kiên nhẫn được nữa.

Thanh Diệp thở dài một hơi:

- Sư huynh, khó nhịn được tay chân tình thâm, sao không để cho ba người bọn hắn nói lời vĩnh biệt một phen...

Lăng Đạo hừ lạnh một tiếng, duỗi tay thúc giục ma thương, hờ hững nói:

- Nếu như bọn hắn huynh đệ tình thâm, ta cũng không ngại thành toàn cho bọn hắn...

Thanh Diệp giật giật khóe mặt, dáng vẻ u oán.

Cùng lúc đó, Lâm Nhất đương nhiên đã nhận ra sát cơ cuồn cuộn ập đến, biết rõ hiện tại đã không thể tiếp tục giằng co nữa, nên đã dứt khoát đẩy Lão Long và Hổ Đầu về phía xa, lạnh lùng quát:

- Nếu như ta chết rồi thì hãy cố giữ mạng mà báo thù cho ta...

Hổ Đầu oa oa gào lớn:

- Thối lắm! Ta đây không thèm báo thù cho ngươi, có chết cũng phải cùng chết...

Lâm Nhất không thèm để ý đến tiếng la gào của Hổ Đầu, quay người phóng lên trời. Uy thế Động thiên hậu kỳ tràn trề bộc phát, khí thế cuồng bạo, hung hăng nhấc cao Kim Long kiếm, phẫn nộ chém xuống...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free