Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2256:

Tiên Nô và Hoàng bà bà bỗng nhiên giật mình, theo tiếng nhìn lại.

Theo tiếng nói thản nhiên vang lên, trong sơn cốc phía trước có một bóng người xuất hiện.

Đó là một vị lão phụ nhân ngân phát đồng nhan, thuận gió đạp mây mà đến, trong giây lát đã đến trên khe núi. Bà ta mặc váy dài, thần thái hiền hoà, khi hạ xuống đất liền thoáng quan sát Tiên Nô và Hoàng bà bà, mỉm cười hỏi:

- Khách từ đâu đến?

Hai người trên tảng đá vội vàng đứng dậy, không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau mà thần sắc kinh ngạc, sau đó khom người thi lễ. Tiên Nô chưa trả lời, Hoàng bà bà đã mang theo mấy phần nghi hoặc và cẩn thận, lên tiếng:

- Bái kiến tiền bối! Ta chính là người phiêu bạc khắp nơi, được Minh Cơ đạo hữu mời, cho nên mới tạm cư nơi này. Nếu có quấy nhiễu, xin thứ lỗi.

Phụ nhân đó tuổi tác và bộ dạng không thể già hơn so với Hoàng bà bà. Hoàng bà bà tuy có nghi hoặc, lại không dám có chút chậm trễ. Đối phương bất ngờ xuất hiện, trong thần thức căn bản không thể phát hiện. Không cần hoài nghi, hiện giờ gặp phải cao nhân tiền bối nông sâu khó lường rồi! Hơn nữa còn nói là đón khách, chẳng lẽ là chủ nhân của Minh Tuyền cốc hiện thân?

Tiên Nô thấy phụ nhân đó thần thái hiền hoà, liền chào theo:

- Tại hạ Tiên Nô, cùng Hoàng bà bà bái kiến tiền bối.

Phụ nhân cười cười với Hoàng bà bà, ánh mắt dừng ở trên người Tiên Nô, sau đó bước về phía tảng đá bên cạnh hai người, lẩm bẩm:

- Nha đầu xinh đẹp quá, cái tên cũng rất có thâm ý. Tiên Nô... Dưới Thiên đạo, ai không phải là nô bộc.

Bà tà ngồi xuống tảng đá, vân đạm phong khinh lại nói:

- Càn Khôn tự tại, ai mà chẳng phải là chúa tể.

Tiên Nô lui về phía sau vài bước, mặt hướng về phía phụ nhân, nhất thời có chút không biết làm gì.

Hoàng bà bà thần sắc lo sợ, chắp tay hỏi:

- Không biết nên xưng hô với tiền bối như thế nào.

- Hồng Hoang bất kể già trẻ, đều gọi ta là Minh phu nhân!

Phụ nhân ngồi ngay ngắn, theo tiếng hỏi:

- Hoàng bà bà, hai người các ngươi chẳng lẽ là thầy trò?

Hoàng bà bà hơi biến sắc, vội vàng trả lời:

- Ở trước mặt tiền bối, Hoàng Anh không dám xưng bà bà. Tiên Nô thì có danh sư khác.

Bà ta vốn tên là Hoàng Anh, ít nói với người khác. Mà lúc này không còn vẻ lão khí hoành thu trước kia nữa, hiển nhiên thành một tiểu bối khiêm tốn cung kính.

Minh phu nhân không để ý tới hành động của Hoàng bà bà, mà là hiếu kỳ nói với Tiên Nô:

- Lệnh sư là cao nhân phương nào.

Đúng vào lúc này, trong nhà cỏ ngoài trăm trượng đột nhiên có một bóng người lao ra, chưa tới gần đã quỳ xuống, cúi đầu bái:

- Minh Cơ không biết phu nhân giá lâm, có tội.

..

Tiên Nô vừa muốn trả lời. Thấy thế, nàng ta đành phải cùng Hoàng bà bà né qua một bên mà thần sắc khó hiểu.

Người đến là Minh Cơ. Trong hai mươi năm này nàng ta ít khi ra khỏi cửa. Hiện giờ hiện thân, trong thần sắc đã bớt đi vẻ buồn bực ngày xưa. Mà nàng ta bộ dạng kinh sợ, rõ ràng là đang bái kiến một vị tiền bối không tầm thường.

Minh phu nhân không để ý đến Minh Cơ, mà là phân trần với Tiên Nô và Hoàng bà bà:

- Đây là một nha đầu nhóm lửa của chúng ta, chỉ vì không chịu được nỗi tịch mịch của luyện đan khổ tu, liền tự tiện rời khỏi Minh Tuyền cốc...

Bà ta hơi dừng lại một chút, sau đó nhìn về phía người đang quỳ lạy trước mặt, ôn hòa nói tiếp:

- Một dòng vọng niệm, rước lấy khổ tình ngàn năm. Cũng may ngươi gặp được quý nhân mà mệnh chưa tuyệt, hiện giờ đã hiểu ra chưa.

Minh Cơ lại vái:

- Biết được phong vân che mờ hai mắt, tâm như gương sáng là đường về! Minh Cơ sai rồi, đa tạ phu nhân chỉ điểm bến mê.

- Tâm cảnh mê mội sinh vọng niêm, trước nay đa hận hữu tình nhân, ngươi sai gì?

Minh phu nhân cười cười hỏi lại, rồi nói tiếp:

- Không biết tiên đạo tịch mịch xa, vạn sự quay đầu trống không. Bất đắc dĩ dệt mộng thành điêu linh, chỉ còn trăng sáng làm bạn với gió mát.

Bà ta không muốn nhiều lời, gật đầu nói với Minh Cơ:

- Không có việc gì thì tốt, đứng lên đi.

Minh Cơ coi như là trùng sinh sau kiếp nạn, tâm cảnh đã khác hẳn ngày xưa. Nàng ta thở dài như trút được gánh nặng, lại vái một cái rồi mới chậm rãi đứng dậy, nói:

- Phu nhân! Quý nhân ngài nhắc tới chẳng lẽ chính là Lâm Nhất.

Minh phu nhân thần sắc thản nhiên, ánh mắt dò hỏi.

Minh Cơ tay áo phần phật, khoảng không trước mặt có hào quang hiện lên, lập tức hóa ra thân ảnh của một nam tử. Mặc dù hư ảo bất định, nhưng vẫn có thể thấy rõ. Đó là một người trẻ tuổi áo xám, hai hàng lông mày như đao, thần sắc lạnh lùng và khí thế bất phàm.

- Sư phụ.

Tiên Nô mắt đẹp lấp lánh, thất thanh hô lên. Đó là tiểu pháp môn thần thức ghi hình, phần lớn là dùng như ngọc giản ghi lại. Mà Minh Cơ thi triển như vậy, thực sự là rất độc đáo. Ít nhất thì Tiên Nô nàng ta chưa từng thử qua, hiện giờ xem như được mở rộng nhãn giới. Bởi vậy có thể thấy được, truyền thừa của Minh Tuyền cốc không phải tầm thường!

Chỉ một lát, bóng người hư ảo đã biến mất. Minh Cơ chỉ về phía Tiên Nô, phân trần:

- Lâm Nhất chính là sư phụ của Tiên Nô. Hắn trước sau đã cứu tính mạng của tại hạ hai lần, vì có việc nên không thể phân thân, liền có phó thác...

Nàng ta đại khái nói ra lai lịch của Lâm Nhất, cùng với những kinh lịch ở Ma thành, rồi hạ thấp người nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free