Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2188:

Đó là một lão phụ nhân ngân phát đồng nhan, mặc váy vải, thần thái hiền hoà giống như là đang ngủ trưa, giống như đang nhắm mắt suy tư. Nhìn thoáng qua thì rõ ràng là bộ dạng lão phụ thôn quê. Mà bà ta tuy lạnh lùng nhưng lại đầy khí độ thong dong, giống như hòa thành một thể với sơn cốc vắng dấu chân người này. Trước măt bà ta còn đặt một cái bát sứ, bên trong chứa nước trong suốt.

Không biết trôi qua bao lâu, lão phụ nhân bỗng nhiên từ trong tĩnh tọa mở mắt. Bà ta nhìn lên một lát, thần sắc nghi hoặc, sau đó vươn tay phải ra phất nhẹ. Một ngọn cỏ dài từ trong tay áo chui ra, khiến cho chiếu cỏ trước mặt bà ta trở nên có chút hỗn độn.

Lão phụ nhân cúi đầu nhìn chăm chú, có chút đăm chiêu. Ngọn cỏ đó nhìn thì hỗn độn nhưng lại thể hiện huyền cơ. Sau đó, bà ta lẩm bẩm:

- Cửu tinh động, Càn Khôn biến, vốn là vì khai thiên tích địa mà xuất hiện. Mà hợp thời mở quẻ, sao lại có hung tượng của tai ách.

Bà ta trầm ngâm một lúc, lại hơi thoải mái nói tiếp:

- Tứ phương tề tụ, chí tai khôn nguyên, chính là thuận theo trời, hết cùng lại thông. Khi có đại loạn đại trị, thánh hiền vương giả hàng lâm. Nếu quẻ tượng không sai, cũng bất ngờ ứng nghiệm với lời tiên tri của Ma tộc viễn cổ.

Một trận gió xanh từ chân trời thổi tới, từ từ lướt qua sơn cốc. Rừng trúc lay động, cảnh sắc rực rỡ. Mà chỉ một lát sau, mây mù nổi lên, thiên địa lập tức được bao phủ trong một mảng mưa bụi mông lung.

Lão phụ nhân thu hồi cỏ thi được vẩy ra, thuận tay vung tay áo phất đi. Một cầu vồng nhàn nhạt dâng lên, trong nghìn trượng thoáng chốc gió dừng mưa tạnh. Bà ta nhìn lưỡng trọng thiên địa âm tình cách nhau mà lại xa gần bất đồng đó, không khỏi nhẹ giọng thở dài:

- Vũ Nhi đáng thương của ta, vốn kiếp số đã hết, tiếc rằng thiên cơ khó lường, chỉ sợ khó có ngày gặp lại. Tương sinh, tương phùng, không nên tương tranh. Lão thân có lòng muốn giúp ngươi, nhưng lại không có sức hồi thiên, tiếc thay.

Khi ánh mắt bà ta dừng trên bát sứ, lão phụ nhân giơ tay lên vẫy rồi lại cong tay búng một cái. Ba giọt nước từ trong bát bắn lên, sau đó hóa thành sương mù nhàn nhạt rồi biến mất không thấy đâu. Trong thần sắc của bà ta có chút bất đắc dĩ, lại mỉm cười nói:

- Mang tới một chén nước minh tuyền, rửa đi bụi trần hỗn độn vạn thiên. Tam sinh cửu thế phí hoài, chân tình chỉ độ người có duyên.

Địa giới Linh Động của Bát hoang.

Trên một đỉnh núi được cương phong vờn quanh, hai người đang dõi mắt trông về phía xa.

Trong đó có một vị lão giả râu bạc hình dung tiều tụy, đó là Thiên Ninh. So sánh với từ trước, hắn lúc này đã ánh mắt thâm thúy mà sáng ngời hữu thần. Có thể thấy được một cách dễ dàng, sau khi trải qua một phen bế quan, tàn chướng của hắn đã giảm, cho dù là tu vi cũng đã khôi phục bảy tám phần.

Người còn lạ là một nam tử trung niên tóc tai bù xù, là Thiên Khí. Thương thế của hắn đã khỏi, mà cảnh giới tu vi lại chỉ khôi phục được ba thành của thời kì cường thịnh.

Hai người nhìn về phía chân trời xa xa, giống như có vân quang khép mở, tinh thần dị động. Hỗn Độn giới từng u ám hơn nữa lại khó lường đó mơ hồ tách ra khe hở như có như không. Nhìn thoáng qua, giống như dấu vết trong bóng đêm có một đạo lưu tinh xẹt qua, quỷ dị hơn nữa lại thần kỳ. Quay lại nhìn, tinh vực bao lao lại rơi vào sự biến ảo bất định.

Thiên Ninh dừng chân một lát, xoay người lại cảm khái nói:

- Cửu tinh liên châu chỉ tồn tại trong điển tịch và lời đồn viễn cổ. Lúc này được chính mắt nhìn thấy, khó khiến cho người ta tin nổi.

Hắn đi thong thả hai bước, ngồi khoanh chân trước cửa động phủ cách đó không xa, khẽ cười nói:

- Đúng lúc gặp cảnh ở, ngươi và ta cũng có cơ duyên rất sâu, ha ha!

Điển tịch có viết, mỗi khi cửu tinh liên châu, Cửu Thiên tháp đó sẽ câu thông với cửu thiên, cũng diễn hóa ra kết giới, tạo ra sự thần kỳ của Càn Khôn! Hơn nữa người có cơ duyên, vượt qua Trung Thiên mà đến câu thông cũng không phải là việc khó. Mà nhờ nó đăng lâm La Thiên tam cảnh của đỉnh phong tiên đạo cũng chưa biết chừng!

Vừa hay gặp lúc này, hỗn độn của bát hoang mở rộng, theo đó tiến về phía trước liền có thể xuyên qua các giới của cửu thiên, đến tận tứ phương của vũ trụ, vân vân.

Có điều, cơ duyên mà Thiên Ninh nói cũng không phải chỉ như thế, mà là trong giọng nói còn có ám chỉ khác.

Thiên Khí quay người tới bên cạnh Thiên Ninh rồi ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn, trong tóc rối lộ ra một khuôn mặt cương nghị. Hắn tiếp tục nhìn về phía trước xa xa, trong hai mắt vân quang chớp động, sau một thoáng, mới rất hiểu ý nói tiếp:

- Như vậy xem ra thời gian không đợi ta. Cho ta thêm năm mươi năm nữa, sau đó thì giết về!

- Đừng nóng lòng nhất thời, sư đệ cứ bình tĩnh đừng nóng vội!

Thiên Ninh nói một câu trấn an, tay vuốt râu dài nói tiếp:

- Nghe nói cửu tinh dị động, thời gian dài ngắn không đồng nhất. Nếu thực sự bởi vậy mà kích phát dị biến của Cửu Thiên tháp, ít nhất cũng phải mấy chục năm, thậm chí là mấy trăm năm sau. Khi đó Ma Hoang đã nằm trong sự khống chế của chúng ta, thừa cơ chiếm lấy Trung Thiên Ma thành có thể cũng thuận lý thành chương.

- Thuyết cửu tinh liên châu rốt cuộc là thật hay giả? Sư tôn vì sao không đợi đến lúc này mà khởi hành, ngược lại cứ muốn mạo hiểm đi một mình?

Thiên Ninh theo tiếng hỏi. Hắn thu hồi ánh mắt, quay sang Thiên Ninh ở bên cạnh, trong thần sắc có chút khó hiểu.

Thiên Ninh cười cười, đáp:

- Cửu tinh liên châu chính là từ cổ truyền lại, lại thêm có điển tịch làm bằng chứng, chắc không phải giả đâu. Chỉ vì dị tượng hiếm thấy nên sư tôn mới không chờ được.

Thiên Khí lại hỏi:

- Đã là hiếm thấy thì vì sao lại vô cớ hàng lâm?

Ánh mắt hắn lóe sáng, lại hỏi tiếp:

- Chẳng lẽ có điềm báo khác?

Điềm báo khác? Chỉ nghĩ làm thế nào để thừa cơ đối phó Ma thành, thực sự chưa nghĩ tới một bước ở.

Thiên Ninh hơi ngẩn ra, vuốt râu trầm ngâm, lập tức lại bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Chúng ta không am hiểu thuật thôi diễn bói toán, trước mắt lại ở tít tận địa giới Linh Động, sao biết được nhiều, có điều...

Hắn nghĩ nghĩ một chút rồi lại nói:

- Ngươi và mấy vị đại vu cứ an tâm bế quan, vi huynh ngày sau sẽ tới Ma Hoang một chuyến. Chỉ cần tra xét thêm, chưa chắc đã không thể tìm được gì đó.

- Ừ!

Thiên Khí gật đầu, trầm giọng nói:

- Muốn chiếm Ma thành, trước tiên phải giành được Ma Hoang. Chỉ có đoạn đường lui của địch, mới có thể nhất chiến công thành!

- Hắn nhìn Thiên Ninh, giơ tay nói:

- Làm phiền sư huynh.

Thiên Ninh khoát áo cười hiểu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free