Vô Tiên - Chương 2148:
Lão Long liếc nhìn đầu Hổ, nhấc chân đi tới.
Đầu Hổ lại đi tới trước vài bước, đỉnh đạc hỏi:
- Vị đạo hữu này! Cho hỏi đây là chỗ nào….?
Người bày sạp là một đàn ông trung niên, có tu vi Tiên nhân. Mà hắn nghe tiếng, mí mắt khẽ nhấc, sau đó lại kéo xuống giống như ngủ, căn bản không có phản ứng dư thừa đối với câu hỏi của hai vị cao thủ.
Đầu Hổ có chút bất ngờ, quay đầu nhìn về phía lão Long.
Lão Long nhìn chăm chú người đàn ông bày sạp kia, yên lặng lắc đầu một cái, tiếp tục đi về phía trước.
Đầu Hổ đành phải đuổi theo, có chút buồn bực hỏi:
- Anh em! Biết ngươi cùng lão đại có chỗ gì tương tự không?
Ánh mắt lão Long vòng qua, thần sắc mong đợi.
Đầu Hổ không ngừng sải bước, hất càm một cái, hừ nói:
- Phô trương thâm trầm, hừ…
Lúc này lại là lão Long không hiểu. Ta là thật xem không hiểu tình huống nơi này, sao lại là phô trương thâm trầm chứ? Nếu có lão đại ở đây nhất định sẽ rõ ràng…
Đầu Hổ đã đi tới bên dưới một gốc cây cổ thụ, lại hỏi một tu sĩ bày sạp:
- Nơi đây tên gì, có phải trung hoang không…
Không ngoài dự đoán, lão giả bày sạp kia cũng không nhấc mí mắt, căn bản không có phản ứng.
Đầu Hổ nhướn lông mày, nhất thời không biết làm gì. Nơi đây cực kỳ cổ quái, một đám người sống đều bị điếc sao?
Vừa lúc đó có người đi tới, tùy ý quan sát sạp hàng, lên tiếng hỏi:
- Đạo hữu! Có bán Nguyên Thần…
Lời còn chưa dứt, lão giả bày sạp chợt mở mắt ra, mang theo nụ cười lấy lòng trả lời:
- Không có Nguyên Thần, chỉ có kim đan, giá một trăm thần thạch…
Đầu Hổ ở bên cạnh cũng không rời đi, nhất thời nổi giận, há mồm quát lên:
- Đều là hỏi, vì sao lại phân biệt…
Hắn cảm thấy bị người khác coi thường, hậ không được đá một cước.
Mà đầu vai lại xuất hiện bàn tay, lão Long tới gần, không cho là đúng khuyên:
- Anh em! Thiên can vật táo, nhịn chút hỏa khí…
Vùng đất khác lạ, khắp nơi cao thủ đông đảo cùng tình hình khó lường, quả thật không nên dễ dàng gây mâu thuẫn với người khác. Đầu Hổ tự nhiên biết đạo lý này, đầu vai run một cái tránh thoát lão Long, trên khuôn mặt hổ vững chắc tức giậ nói:
- Nhẫn cái rắm! Một đôi đại nam nhân lôi lôi kéo kéo còn ra thể thống gì…
Hắn ngược lại quên cử động lúc trước của mình, lúc này lão Long chỉ là bắt chước mà thôi!
Vừa lúc này liền có một luồng ám hương thổi qua, ngay sau đó có tiếng nói thanh thúy vang lên:
- Hai vị hẳn là mới tới Ma hoang có chỗ không biết, nơi đây chính là Ma Hoàng cốc…
Nghe tiếng, hai huynh đệ liền sóng vai dừng lại.
Một nữ tử trẻ tuổi phấn y đứng cách đó không xa, thướt tha xinh đẹp tuyệt trần. Đôi mắt nàng chớp động, lại nói:
- Người lui tới nơi đây không phải tìm kiếm bảo vật thì chính là trục lợi, ngươi lại hỏi lời không liên quan, ai lại để ý tới ngươi…
Nói xong liền cười mỉm, xoay người rời đi.
Đầu Hổ ngạc nhiên thất thanh nói:
- Ma hoang? Con mẹ nó….
Hai huynh đệ lỗ mãng xông vào Ma hoang, thật đúng là đi lộn chỗ. Lão Long lại không suy nghĩ nhiều, sau đó cất giọng nói:
- Cô nương là người tốt, đa tạ…
Hắn nhìn bốn phía, ánh mắt thoáng ngừng lại ở ngoài trăm trượng, đưa tay kéo đầu Hổ ra hiệu:
- Nhìn kìa…
- Ta dường như đã gặp nàng, nhưng lại không nghĩ ra…
Đầu Hổ vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái kia, nghi hoặc không thôi, chợt bị cắt đứt liền nổi giận:
- Đừng có táy máy tay chân…
Hắn không né tránh thiết trảo của lão Long, ánh mắt vòng qua liền ngẩn người…