Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2115:

Giác Phách, Tất Kháng chính là hai vị trong bốn vị đệ tử của Yêu Hoàng, tồn tại đỉnh cao, chính là cao nhân Tiền bối danh chấn Yêu Hoang.

Nếu là ngày trước cho dù thắp hương cầu nguyện, đau khổ khẩn cầu cũng chưa chắc có thế nhìn thấy được hai vị cao nhân.

Dưới mắt lúc này chẳng những nhìn thấy, còn còn lén lút tiến vào, bị đối phương bắt tại chỗ, đừng nói làm sao chịu nổi, đơn giản chỉ tự tìm đường chết.

Tuy có suy đoán, không may mắn chỉ có kết cục thế này, sắc mặt Tử Mục cùng Tất Kháng không còn chút máu, không biết nên làm thế nào. Ai ngờ hai vị cao nhân một trước một sau báo ra tục danh xong, lại có một giọng nói xa lạ cất lên.

- Lão phu, kiếp trước Giao Quý, kiếp này Lệnh Khâu.

Trong huyệt động hoàn toàn yên tĩnh.

Trên trụ đá Thanh Long không nhúc nhích, tương tự như bức phù điêu Bàn Long sắc sảo. Nhưng nhìn vào hai mắt rồng lại chiếu sáng rạng rỡ, phong vân uy vũ vẫn như cũ.

Tử Mục, Tử Kiền trợn mắt há hốc mồm; Trần Luyện Tử ngừng lui bước chân, ngược lại thở một hơi hàn khí.

Yêu Hoàng hiện thân, mà miệng còn nói kiếp trước là Giao Quý, kiếp này là Lệnh Khâu, là có ý gì?

Giác Phách cùng Tất Kháng cũng khẽ giật mình.

Hoàng Ngọc thạch đài, bốn phía cột sáng trắng muốt vờn quanh, một lão giả trong ba bóng người chậm rãi mở mắt lên tiếng nói:

- Lão phu tại Mãng Hoang, trải qua một đời, thủ hộ một phương, thọ chung trở về…

Lời nói của lão tang thương mà thâm trầm, trên nét mặt lộ ra sự rộng rãi cùng lạnh nhạt, lão vuốt râu, nói tiếp:

- Lão phu lấy thân thể phàm nhân, đối diện trăm năm, có chỗ ngộ ra, cùng trời đồng tâm mà vô tri, cùng đạo đồng thân mà vô thể. Sau đó ta tu hư khí, dữ đạo minh nhất, vạn lự giai di, là tiên là phàm thì thế nào đây?

Lão giả kia vốn có mấy phần giống, lại thêm râu dài hai thước, cử chỉ lời nói giờ khắc này, khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ quen thuộc.

Giác Phách chậm rãi chắp hai tay, mặt mũi tràn đầy kính ý cùng thần sắc mong đợi, chắp tay khẽ gọi:

- Sư tôn.

Không ngờ lão giả đối với động tĩnh bốn phía hồn nhiên không hay, còn đang lầm bầm lầu bầu. Mà chuyện lão nói đơn giản chỉ là những chuyện ở Mãng Hoang lão chứng kiến hết thẩy, cùng các loại cảm ngộ tâm cảnh. Trong đó có dễ hiểu, có cao thâm, cũng có bất phàm tự mở ra một con đường.

Giác Phách không chịu được quay đầu, như có chút chần chờ.

Tất Kháng cũng nhìn lão giả kia chăm chú trong một thoáng, thấy tình hình này, giật mình gật đầu, nhẹ giọng phân trần:

- Theo những gì biết được, sau khi tu đến Động Thiên Tam Cảnh, thiên kiếp cũng không như vậy mà kết thúc. Nếu muốn đột phá La Thiên Tam Cảnh cần độ chín ách kiếp. Mà cơ duyên chưa tới, ách kiếp đã đến, vì thế sư tôn khổ tìm Đế Khuê Hoàng Tôn “Tam Hoàng Kinh mà không được, liền tự ngộ phương pháp Cửu Chuyển Thiên La, lấy phân thần chuyển thế trải qua trần duyên, lại Cửu Chuyển Quy Nhất, có thể độ ách chứng đạo.

Nói đến đây là có chút ít ngạc nhiên nói tiếp:

- Bóng người trong Tứ Tượng Ngũ Hành pháp trận, chính là phân thần sư tôn biến thành, từng người ẩn chứa cảnh giới cả đời cảm ngộ, kiếm không dễ lại cực kỳ bất phàm, mà chỉ đến thứ ba sư tôn đã đại công cáo thành.

Tại một bên khác của ngọc đài, ba người thần sắc khác nhau.

Tử Mục cùng Tử Kiền tỏ ra bất lực như thú bị nhốt trong chuồng, mỗi người đều hoảng loạn bất an, Trần Luyện Tử thì trốn sau lưng hai người, trong hoảng sợ lại có phần mừng thầm.

Đột nhiên lúc này, trên ngọc đài tiếng nói im bặt, thân ảnh lão giả kia bỗng nhiên phai nhạt, hóa thành một đạo khí thế khó lường, thẳng đến thạch trụ mà đi. Không một tiếng động, dưới ánh sáng chói lóa trên trụ đá, Thanh Long quay quanh mặc dù cứng đờ bất động, mà nguyên bản Kim Tiên uy thế đột nhiên thăng lên Tiên Quân hậu kỳ, sau lưng một đầu kim tuyến vô cùng bắt mắt.

Đột nhiên Giác Phách nhớ ra gì đó, cả kinh nói:

- Sư huynh nói xem, Thanh Long đến từ đâu?

Tất Kháng tay vịn râu dài, từ đáy lòng thở dài nói:

- Thanh Long không chỉ có trong Tứ Tượng Thần Thú, mà còn có trong Vương giả Long tộc. Nếu không có sư tôn, hắn cũng không có cơ duyên này.

Hắn thấy ba người xâm nhập là đạo chích, căn bản không đáng nhắc tới, mà Thanh Long được sư tôn lưu lại, vì trận pháp thôi động mà phân thần trở về vị trí cũ, hết thấy là đương nhiên.

Giác Phách có chút không cam lòng, nói:

- Ngược lại tiện nghi cho hắn, sư tôn tu vi phân thần cảnh giới, tuyệt không phải vừa.

Khi thân ảnh lão giả biến mất trong nháy mắt, cách không xa, bên trong đạo quang mang có người lên tiếng nói:

- Kiếp trước vi tôn, ngạo khiếu tứ phương, hậu thế làm ruộng đi học mà sống, tự có hồng trần tiêu dao. Ta chính là Vương Sinh, trải qua bốn mươi tám năm xuân thủ, trong không sơn u cốc tọa hóa, hồn quy vu thử...

Đó là một trong hai đạo nhân ảnh còn lại, nam tử thư sinh, trung niên, ba chòm râu xanh, khí vũ bất phàm,, tự mình nói:

- Thuở nhỏ ta học đủ thứ thi thư, tham dự khoa cử lại liên tục gặp bất công, dưới cơn nóng giận trốn vào thâm sơn, dần dần ngộ ra cảnh giới có chín tầng, tất cả đều khác nhau.

Cử chỉ hắn lạnh nhạt, hơi mỉm cười nói:

- Sơn trung hữu chân thú, dục thuyết dĩ vong ngôn, đây là thứ nhất; thứ hai, phù sinh tẫn du nhàn, hạc minh thượng Cửu Thiên; thứ ba, lô nội hương tiêu thì, nguyệt thượng cô phong viễn; thứ tư, thu thâm hoàng diệp tàn, phong quá hồn bất hiểu; thứ năm, lưu thủy hoa tự lạc, vân ảnh điểu phi lai; thứ sáu, độc tọa vô nhân tri, cô nguyệt chiếu hàn tuyền; thứ bảy, lâm thâm chung thanh viễn, mộng trầm do vị tỉnh; thứ tám, vô huyền cầm nhất khúc, hồng trần thái vân gian; thứ chín, tọa khán thiên địa ngoại, tiên phàm hữu vô trung, ha ha..

Sau đó, những lời nói ý sâu xa thoát ra, thân ảnh của người trung niên kia mờ đi, hóa thành một đạo khí thế bao đi. Trên trụ đá là một kiệt tác ánh sáng, chỗ quanh Thanh Long giống như khắc đá không nhúc nhích, tu vi lần nữa điên cuồng phóng đại, ngược lại từ Tiên Quân hậu kỳ bỗng thăng lên Động Thiên cảnh sơ kỳ tiểu thành. Hai mắt rồng mở lớn, hình như thống khổ không chịu nổi.

- Trời ơi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free