Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2073:

Long Ảnh trăm trượng lăng không cuồng vũ, liệt diễm cuồn cuộn gào thét tứ phương.

Chân Long Chi Hỏa tức giận như bão táp, uy thế đi tới, âm phong, hàn triều nhất thời cuốn ngược, Quỷ Ảnh hung hãn từng bóng vỡ ra.

- Bang…

Thanh Long một đường bay vút lên trời, trong nháy mắt xé rách bầu trời đen tối, đi thẳng lên đám mây. Hổ Đầu, lão phụ nhân cùng bốn vị lão giả theo sát sau nó, thừa cơ thoát khỏi khốn cảnh.

Hẻm núi Hoàng Tuyền, có tiếng chấn hồn đãng phách không bao giờ dứt.

Trong tinh không, Thanh Long không còn thấy bóng dáng.

Khi lão Long hiện ra pháp tướng, phun ra Chân Long Chi Hỏa, đánh lui Quỷ Ảnh, xuyên thấu sương mù Hoàng Tuyền xông ra khỏi bầu trời, trước sau cũng chỉ trong khoảnh khắc. Sau khi mang Hổ Đầu cùng mọi người thoát khỏi khốn cảnh, lập tức hóa thành bộ dáng lúc trước, thuận tay kéo da thú che trên người. Hành động của hắn nước chảy mây trôi, vô cùng thuần thục, lại uy vũ hùng mạnh.

Có điều nguy cơ trôi qua, lão Long biến trở lại dáng dấp ban đầu, lúc này còn đang mờ mịt, như có điều suy nghĩ. Vừa rồi hết thẩy mọi chuyện như trong mộng cảnh, thật sự bất ngờ.

Hổ Đầu từ sau bước tới, nhìn lão Long phất tay cười to:

- Ha ha, nghĩ không ra Long hỏa của ngươi lại có thể khắc chế Quỷ Hồn, thật lợi hại.

Cuối cùng cũng thoát khỏi phiền phức, quả thật khiến cho người ta phấn chấn, mà đến lân cận, hắn hiếu kỳ nói:

- Hả? Không buồn ngủ à.

Thần sắc lão Long thư thái, hai đầu chân mày âm khí quấn kết đã không còn sót lại chút gì. Hắn gãi đầu một cái, ấp úng nhếch miệng đáp:

- Ừm, Không chút buồn ngủ, thật kỳ quái.

Lão phụ nhân ổn định thân hình đứng cách đó không xa, cúi đầu quan sát, lòng vẫn còn sợ hãi thở một hơi dài nhẹ nhõm. Dưới cương phong mây đen bao phủ, bên dưới lại trở nên thâm sâu khó lường, phía sau bà, bốn vị lão giả đi theo.

- Vị đạo hữu kia hẳn bị Cực Hàn âm khí đụng vào tâm mạch, cũng may bản thân hắn là Long Dương thể, tuy có thần chí không rõ, nhưng bảo đảm thần hồn không mất. Mà khi Chân Long Chi Hỏa vừa ra, quỷ Hoàng Tuyền cùng các loại âm tà bị diệt hết.

Thấy hai hán tử liều lĩnh mà hoàn toàn không biết gì, lão nói xong lại chậm rãi tiến lên, nhấc tay nói:

- Xin hỏi tục danh để cảm tạ, ta chính là...

Trong nội tâm bà hiểu rõ, nếu đối phương không xuất thủ, bà tuyệt đối khó thoát được. Tri ân tương báo, chính là việc nên làm.

- Ha ha, huynh đệ của ta không có việc gì, may mắn thôi.

Hổ Đầu lại lười nhác dài dòng, một tay kéo lão Long qua, không quay đầu lại nói:

- Tiện tay mà thôi, không đáng nhắc đến, lão bà tử, sau này không gặp lại rồi...

Hai huynh đệ sóng vai rời đi, chạy về phương xa.

Mới nói một chút, người đã không thấy tăm tích đâu, lão phụ nhân hơi ngạc nhiên.

Tuy hai người kia ra đời không lâu, tu vi lại bất phàm, chắc có lai lịch không nhỏ.

Sao lại vội vàng thế chứ? Mà khẩu âm này rất quen thuộc.

Lão phụ nhân như có điều suy nghĩ, nhấc tay khẽ vẫy, đợi bốn vị lão giả từng thân ảnh biến mất, bà lại đưa mắt nhìn về phía xa, có chút bất đắc dĩ khẽ thở dài, tự nhủ:

- Bà bà ta thật là số khổ mà, Trần Tử ngươi ở nơi nào?

...

Bên trong một tòa sơn cốc yên tĩnh, có sáu bóng người xuất hiện.

Năm vị nam tử đều là trung niên, người cầm đầu là một vị Tiên Quân cao thủ, mặc trường bào xanh, nhìn xung quanh, mang theo vài phần lệ khí. Bốn người khác tu vi không giống nhau, từng người thần thái nhẹ nhõm.

Năm người này vây quanh một cô gái trẻ tuổi, tướng mạo xinh đẹp, người mặc vân bào, đi lại xuất trần. Trên khuôn mặt tinh xảo như ngọc kia lại lạnh lùng băng giá, chỉ có đôi mắt hơi chớp động.

- Tiên Nô đạo hữu, vị trí trước mắt đã thuộc lãnh đại Ma Thành chúng ta. Từ nơi này về phía trước, bất quá cũng chỉ mười ngày lộ trình, có thể đến bên trong Thiên Ma thành rồi, ha ha.

Nam tử cầm đầu cười rộ một tiếng, trong ánh mắt hiện lên vẻ mặt đắc ý. Những tên đồng bọn còn lại cũng phụ họa nói:

- Cái Thạch sư huynh nói phải, tiên tử đến Ma Thành, tất sẽ mở rộng tầm mắt, ha ha... Hắc Hắc....

Đây là bọn tu sĩ đến từ Ma Thành, vốn phụng mệnh tiến về nơi khai thác thần thạch, tại Thiên Ngu Man Hoang lại gặp được người độ kiếp, dưới mưu kế của Cái Thạch, cưỡng ép Tiên Nô đến tận đây. Đã qua nhiều con đường, hiện tại đã qua một năm.

Tiên Nô lạnh nhạt thoáng nhìn mấy tên càn rỡ, đối với thần sắc bỉ ổn của từng tên xem như không thấy, mà nàng ung dung nhẹ nhàng nói:

- Làm phiền mấy vị đạo hữu dẫn đường rồi, đa tạ.

Lúc này nàng vẫn điềm tĩnh như trước, giống như bạn bè đồng hành cùng đi, tâm tình thực sự thế nào, không ai biết được.

Lúc này, có hai tu sĩ lớn tuổi từ nơi không xa miệng cốc bay tới.

Cái Thạch nghênh đón, cởi khối ngọc bài bên hông hai tay dâng lên. Đối phương hẳn là người quen biết với hắn, chưa nói lời nào đã thoáng dò xét Tiên Nô, giọng mang theo vài phần nghi hoặc hỏi:

- Nữ tử kia là ai? Có thân phận rõ ràng không?

Môn hạ Ma Thành có quy củ, người ngoài không được tự ý xâm nhập vào lãnh địa.

Cái Thạch sớm có dự đơán, cùng mấy vị đồng bạn âm thầm ra hiệu, lại cười nói:

- Sư huynh có chỗ không biết rồi, đây là tiểu bối trong tộc ta, mong dàn xếp một chút...

Lời còn đang nói, phất tay nhẹ ném hai trang bị ngũ sắc tinh thạch Càn Khôn Giới bay ra.

Hai vị kia hẳn là tu sĩ trông coi sơn cốc, ánh mắt chạm vào nhau ngầm hiểu. Khi họ nhận Càn Khôn Giới cất không đệ lại dấu vết, cả hai mới lộ ra nụ cười vui vẻ, tránh qua bên cạnh.

Cái Thạch cười ha ha một tiếng, quay đầu thoáng nhìn, rồi lại đạp không mà đi.

Tiên Nô không kháng cự, yên lặng đi theo, giống như lúc đến.

...

Nửa ngày trôi qua, một hàng sáu người đi khá nhanh, không biết tại sao, Cái Thạch lại dẫn đầu bay xuống phía dưới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free