Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vò Giấy - Chương 3: Chapter 3: Một lời đề nghị hòa bình

“Đúng rồi, ai đấy… Dạ sao… Tôi hiểu rồi…”, ngắt máy, Thanh ngần ngừ mất mấy phút, rồi xoa đầu, mấp máy đôi môi nguyện cầu một ngày yên ổn.

Thanh năm nay hai mươi bảy tuổi, giảng dạy tại trường trung phổ thông Vinh Quang, thành phố Quang Vinh, cách thị trấn Sao Sáng nơi anh sống khoảng hai mươi cây số. Thanh thường dậy từ khi gà còn chưa gáy, dành nửa tiếng cuốc bộ cho khỏe người, sau đó tắm rửa, chuẩn bị bữa sáng, giặt dũ quần, là ủi áo, sắp xếp giấy tờ và khởi hành đúng hai tiếng trước giờ hành chính.

Vốn dĩ cái nghề giáo viên không phải lúc nào cũng cần có mặt trên trường, nên chuyện tính toán giờ giấc làm sao cho chuẩn chỉ chưa bao giờ dễ dàng cả. Hết kẹt xe cho đến vùi đầu vào soạn giáo án xong mệt lả người rồi ngủ quên, nói chung đủ các yếu tố từ khách quan đến chủ quan đang chực chờ phá hỏng thứ lịch trình hoàn hảo của anh. Ấy thế, anh không bao giờ trễ giờ dạy dù chỉ một phút! Quần áo luôn tươm tất, cà vạt chỉnh tề, giày tây sạch sẽ không vương một hạt bụi, nghiêm nghị bước vào lớp học lặng như tờ và mở đầu bằng mười phút kiểm tra miệng. Một hình mẫu giáo viên lý tưởng!

Cũng phải thôi, hai mươi bốn tuổi ra trường với tấm bằng xuất sắc, xin việc không cần chạy chọt, chính thức giảng dạy nửa năm sau đó, đương là niềm tự hào của ông Hùng và bà Trang, không để lại tiếng thơm mới là chuyện lạ ấy.

Có điều sau tất cả thành công đạt được, chẳng hiểu sao hằng đêm Thanh cứ mãi cảm thấy trống rỗng. Cũng không hẳn! Anh vẫn thấy vui vì cha mẹ thấy vui, có điều, trở thành giáo viên không phải là công việc anh hằng mơ ước.

Cậu em trai thân yêu của Thanh hiện đang chập chững trên con đường trở thành đứa con ngoan, trở thành công dân tốt theo mong ước của cha mẹ. Cái phương pháp dạy dỗ Duy ấy vẫn y như xưa, có chăng khác biệt là cha mẹ hơi buông lỏng với Duy, không ép buộc cậu em trai phải làm giáo viên hay một cái nghề nào đó được chỉ định sẵn. Họ nói Duy đừng lao động chân tay, dùng đầu óc mà mưu sinh, mà việc làm “có đầu óc” nhiều vô kể, bỏ qua nghề dạy học thì có kỹ sư, lập trình viên, nhà nghiên cứu, và cả nghề một thời Thanh từng cố theo đuổi bằng được, bác sĩ…

Thanh không trách cha mẹ, việc họ cởi mở âu cũng là điều tốt, điều đúng đắn. Chỉ là Thanh cho rằng sẽ đúng đắn hơn nếu cha mẹ siết chặt em trai hơn, hoặc ít nhất tương tự cách họ cầm tay chỉ việc anh lúc anh bằng tuổi cậu em trai hiện tại.

Anh không muốn đứa em trai non nớt của mình chới với trong cái xã hội biến động khó đoán đây. Ra ngoài đời đứa em ấy sẽ buộc phải tiếp xúc với nhiều loại người chẳng biết đâu mà lần, xấu tốt lẫn lộn. Lên thành phố thì có được cái việc làm ổn định cũng trầy da tróc vảy, nhiều khi phong bì cả trăm triệu cũng không đảm bảo được chỗ làm. Nội mỗi môi trường an toàn như trong trường học, học sinh nói xấu nhau đã hề chi? Đến ngay cả giáo viên cũng có thành phần chia bè phái, dè bỉu, lời qua tiếng lại hạ bệ nhau.

Đứng giữa trần đời phong ba bão táp, tuyệt vời thay Thanh lại dễ dàng nắm bắt được cơ hội làm việc trong một trường tốp đầu thành phố, công lớn nhờ vào sự kèm cặp gần mức cực đoan của cha mẹ, và anh biết ơn họ vô cùng, Và cũng nhờ sự ấy mà nghiễm nhiên quan điểm cha mẹ nên nghiêm khắc hơn với Duy là đúng tuyệt đối, cuối cùng vẫn là vì tương lai của cậu em trai.

Dưới tư cách một con người lõi đời, Thanh tự nguyện tham gia công việc dạy dỗ em trai, can thiệp sâu những kế hoạch liên quan đến gia đình, gần đây nhất là vụ chuyển thuê nhà sang thành phố Quang Vinh. Nó thuộc dạng thành phố nhỏ nên chi phí sinh hoạt thấp, tiền thuê nhà, điện nước không quá cao, ngoài ra thuận tiện cho Thanh đi làm đỡ vất vả, kế tiếp là khi Duy thi đậu vào trường anh dạy thì anh có thêm cơ hội giám sát em trai. Tóm gọn kế hoạch là ngay sau khi có kết quả thi chuyển cấp, cả nhà sẽ lập tức rời thị trấn.

Nhưng vì lẽ gì mà Thanh ban nãy thẫn thờ như rơi vào cảnh khốn quẫn vậy?

Cuộc gọi anh vừa nhận được đến từ ban giám hiệu nhà trước, họ báo chuyện Duy lại ẩu đả với bạn bè, vụ thứ hai rồi. Tuần này anh phải có mặt để cùng nhà trường tìm hướng giải quyết cụ thể. Cứ xem cha mẹ vẫn chưa biết tin là cơ may đi, nhưng nó vẫn ảnh hưởng rất nhiều đến kế hoạch chuyển nhà vốn phụ thuộc vào thái độ học hành và điểm số của Duy.

Thu hết nỗi niềm vào trong bụng, Thanh ngây ngất bước ra khỏi phòng nghỉ giáo viên, ngẫm nghĩ bản thân đã làm gì sai mà đứa em trai mấy hôm nay liên tục gây phiền toái? Rồi đâu ra mắc hội chứng tuổi dậy thì, giở thói cãi anh lem lẻm, nom cũng là một cú sốc đáng quên.

***

Tiết học cuối trong tuần kết thúc, học sinh từng toán một nườm nượp kéo ra cổng trường, rẽ ngang rẽ dọc hàng quán, hoặc ngẩn ngơ tìm người nhà đèo về, hoặc làm hẳn một cuộc bộ hành làm cớ để tán gẫu với bạn bè trước giờ cơm tối. Chẳng mấy chốc, khuôn viên trường trở nên vắng lặng, nhường lại không gian cho ngọn thông cất lời ca da diết, cùng làn gió tạo thành khúc âm vang đượm u sầu.

Một buổi chiều hè không oi ả, lại còn hơi chút se lạnh, tiệt nhiên làm Thanh tiếc đứt ruột vì chẳng có cơ hội tận hưởng liều chữa lành mà mẹ thiên nhiên đã ban tặng cho con người nơi đây.

Anh đơn giản có mặt tại trường Tương Lai vì vụ em trai đánh nhau mà thôi.

Công việc dạo này rất nhiều, tối mặt tối mũi soạn giáo trình thí điểm cho năm học sau, gấp rút chuẩn bị cuộc thi tốt nghiệp phổ thông trung học; về nhà thì gặp cảnh phụ huynh và con cái giận dỗi nhau; giờ lại phải đứng ra dọn tai tiếng do cậu em bày ra. Ngẫm xíu đã chán khôn xiết!

Đoạn gặp Duy, Thanh khẽ nói:

- Dẫn anh đến phòng hội đồng.

Duy không thèm trả lời, vùng vằng đi trước. Gần đến nơi, Thanh thấy một cậu học sinh mặt mũi tím bầm, hỏi ra mới biết đó là Chí. Nghe qua hàng xóm kể thì cậu nhóc này vô cùng hiền lành, một câu thì dạ, hai câu thì vâng, đâu phải là dạng hỗn hào, “Sao lại đứng đây nhỉ?”.

- Ờm… em cũng liên quan.

Thanh ngạc nhiên hỏi Chí vài câu, nắm sơ được thực hư câu chuyện, xong liếc nhìn Duy bằng vẻ bàng hoàng. Cậu em chỉ nhếch mép cười nhạt đáp lại, định vào trong phòng trước thì bị Thanh cản lại:

- Sao không nói rõ với anh?

Duy nghiêng đầu, làm bộ ngây thơ:

- Có gì để nói?

Chí không muốn bị vạ lây nên vội bước vào phòng hội đồng, để hai anh em nói chuyện riêng.

Thanh day mắt, hơi bực dọc

- Nguyên tuần em im lặng, không nói anh hả trời!

- Rồi sao? Bực cái gì?

- Em còn phải hỏi à?

- Nghe người ngoài kể xong tin liền nhỉ?

- Đừng có bắt bẻ anh.

- Hỏi lại, bực cái gì?

- Này! Em hỗn vừa thôi nhé! Ai dạy em cái thói ăn nói trống không thế?

Duy dùng hai tay vỗ mạnh vào ngực Thanh, đẩy Thanh lùi ra sau:

- Thích thì nói được không? Sao hả? Bực mình vì hóa ra thằng em không phải chủ mưu à?

Cáu tiết, người anh trai chỉ tay thẳng mặt cậu em:

- Anh cần em trung thực, chứ anh không đổ tội lên đầu em nhé!

- Trung thực? Mọi khi tôi chưa kịp giải thích anh đã chen vào thêm mắm thêm muối, để ba mẹ chửi tôi không. Bây giờ bày đặt đòi tôi trung thực?

- Những vụ trước anh có cơ sở bảo em nói dối nhé. Vụ này anh cũng rất nhân nhượng cho em, đã không nói ba mẹ rồi. Em bảo anh thêm mắm thêm muối?

- Lại chẳng đúng à? - Từ cười nhạt, Duy chuyển sang nhăn như khỉ. - Buồn cười thật!

Đoạn, cậu bỏ về nhà luôn, mặc anh trai thích làm gì thì làm, thế là buổi họp về vụ đánh nhau diễn ra mà không có mặt người tham gia. Nghe hơi thiếu trách nhiệm thật, nhưng Thanh cũng chẳng màng để tâm vì thà rằng mất đi chút danh dự, rồi tự tìm hiểu sự việc còn hơn nói chuyện với đứa em hỗn hào.

Thanh đem cơn ức chế vào phòng hội đồng, bỏ ngoài tai tất cả những lời phát biểu dài dòng văn tự của hiệu trường mà vào thẳng vấn đề:

- Dạ thưa thầy! Em Chí đã nói em Tài là người gây hấn trước, nghĩa là em Tài chắc chắn phải chịu kỷ luật. Về phía em trai của tôi, hành động của em trai tôi dù có sai ở phần gây thương tích thì cũng có phần đúng. Ý tôi là trước giờ không có ai chịu đứng ra giúp đỡ em Chí, hành động của em Duy cũng nên xem như một hành động tốt, nên là nếu có kỷ luật thì tôi cũng thầy cô nhẹ tay.

Ông hiệu trưởng gật gật cái đầu ra vẻ lắng nghe, rồi nói:

- Nhà trường nhiều ngày qua đã hỏi tất cả các em có mặt trong vụ đánh nhau. Đúng là em Duy có ý tốt giúp em Chí, nhưng tính chất vụ việc nghiêm trọng hơn nhà trường tưởng, như em đã biết thì em Tài phải nhập viện.

- Thưa thầy, bảo vệ người khác bị hành hung là chính đáng. Giờ mình phải xử thật công bằng, tôi là tôi không đồng tình với hướng xử lý của nhà trường trường rồi.

- Em là anh trai của Duy, tôi hiểu em muốn bảo vệ em trai, không sao cả. Nhưng tôi muốn em nhìn nhận chuyện này theo góc độ logic. Có tổng cộng chín học sinh chứng kiến sự việc từ đầu, tất cả các em đều nói Duy tác động vật lý lên Tài ngay cả khi Tài không còn đủ khả năng chống trả nữa. Nên là đúng theo pháp luật là tội cố ý gây thương tích đấy, em hiểu chứ? Nhà trường không muốn làm rùm beng mọi chuyện, giờ đình chỉ học cả Tài lẫn Duy là hợp tình hợp lý lắm rồi, tôi mong em hiểu.

Buổi họp kết thúc chóng vánh, giáo viên chủ nhiệm ngồi đó chỉ ậm ừ cho có, toàn để hiệu trưởng phát biểu. Nạn nhân của vụ việc chẳng lên tiếng được nổi một câu, Duy thì bỏ về ngang, Tài thì nằm viện, còn Thanh gần như nguyên buổi họp bị cấm khẩu. Suy cho cùng nhà trường đã sớm quyết định đưa ra hình thức kỷ luật, Thanh đến đây cũng chỉ để xác nhận, nào có cho cơ hội gỡ gạc?

Thanh bất lực ngồi phịch xuống ghế đá ngoài sân, ngước đầu ngắm bầu trời nhập nhoạng tối. Anh không thể tĩnh tâm được nữa, chẳng thể cân nhắc nên báo chuyện này cho cha mẹ hay không, và cũng không biết nên hành xử trước mặt em trai ra sao. Anh thừa nhận anh hành xử hơi quá quắt với em trai lúc nãy, song đứa em ấy nếu thật sự ngoan ngoãn đã không gây nên chuyện đánh người tày trời vậy.

Trầm tư hồi lâu, anh bắt đầu suy nghĩ về một lời đề nghị hòa bình với em trai.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free