(Đã dịch) Vô Cực Chân Nhân - Chương 1: Thi thể
Vừa khi Tô Phát kéo cửa, Trương Hoài Nhân đã ngửi thấy một mùi hương. Chính xác hơn, đó là một mùi thơm hỗn tạp, nồng nặc. Mũi Trương Hoài Nhân như bị sốc, nước mũi bất giác tuôn ra. Hắn muốn hắt xì nhưng không sao làm được, cảm giác vô cùng khó chịu.
Nhìn về phía khuôn mặt tràn đầy bình tĩnh của Tô Phát, sắc mặt Trương Hoài Nhân tái đi. Trương Hoài Nh��n không muốn chút nào, nhưng hắn không thể không làm. Hắn bước qua ngưỡng cửa, một mình tiến vào. Dưới ánh nắng chiều tà, mắt hắn bao quát một đống hỗn độn.
Hộp bánh quy, dép da, chăn bông vương vãi trên sàn. Một chiếc khăn mặt vắt hờ trước cửa phòng vệ sinh. Xa hơn là những mảnh vỡ của một chiếc gương lớn, và cả những vết máu khô đã bám chặt trên nền nhà… Những hình ảnh ấy như một cuốn phim quay nhanh, xẹt qua tâm trí Trương Hoài Nhân rồi biến mất.
Hít sâu một hơi, Trương Hoài Nhân nắm chặt hai bàn tay, đi thẳng đến căn phòng ngủ ở phía bắc.
Cửa phòng ngủ đóng kín.
Trương Hoài Nhân nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ trước mặt. Vài giây sau, hắn đẩy cửa phòng ngủ ra.
Một cảnh tượng thê thảm, khủng khiếp ập thẳng vào mắt Trương Hoài Nhân, khiến hắn không kịp trở tay. Ngay sau đó, một luồng cảm xúc dữ dội xuyên phá tâm trí, tựa cơn gió lốc trong giông bão xé toạc nội tâm hắn. Ba thi thể nữ giới trần truồng ngồi xếp bằng thành một vòng tròn. Giữa vòng tròn ấy là một chiếc ly thủy tinh trong suốt. Trong ly là thứ chất l��ng màu nâu đỏ, Trương Hoài Nhân cảm thấy dường như nó vẫn đang tỏa ra mùi tanh tưởi, như thể đó là máu tươi đã khô quánh.
Khắp phòng không hề thấy đầu của ba thi thể. Trên cổ ba người xấu số, có thứ gì đó đang ngọ nguậy, trông như một loại giun hoặc đỉa cỡ lớn. Một đầu của sinh vật ngọ nguậy đó cắm thẳng vào cổ thi thể, đầu còn lại nở ra một bông hoa sáu cánh đỏ tươi, ướt át như dính máu. Bông hoa ghê rợn ấy thậm chí vẫn đang tiếp tục tỏa ra mùi hương nhàn nhạt khó chịu.
Phía ngoài vòng tròn ba thi thể là một vòng tròn được tạo thành từ những ngọn nến đỏ. Toàn bộ nến đều đã tắt, những dòng mỡ nến chảy xung quanh đã đông cứng. Giữa vòng tròn nến và vòng tròn thi thể là vô số cánh hoa.
Hiện tại đang mùa hè. Nếu không phải mùi hương quá nồng nặc này át đi, mùi hôi thối từ ba thi thể hẳn đã sớm lan ra ngoài hành lang, khiến người xung quanh phát hiện sự bất thường.
Hình ảnh kinh khủng trong căn phòng làm Trương Hoài Nhân cảm thấy cực kỳ khó chịu. Ngay cả một người từng trải như hắn còn thấy kinh hồn, huống chi là người bình thường.
Trương Hoài Nhân nhìn một lúc, cổ họng hắn nóng ran, dạ dày cuộn trào muốn nôn. May mắn là hắn cố gắng nuốt ngược vào được, rồi vội vã lao ra ngoài.
Tô Phát thấy Trương Hoài Nhân bước ra, trầm giọng nói: “Đây là nhiệm vụ của chú em.” Dứt lời, người đàn ông vạm vỡ quay lưng bước đi.
Trương Hoài Nhân ra hẳn ngoài hành lang, đóng cửa lại, hít một hơi thật sâu và chầm chậm thở ra. Hắn suy nghĩ giây lát, liền rút điện thoại ra báo án.
Nhận được báo án, Cục cảnh sát thành phố Anh Kỳ nhanh chóng điều ba chiếc xe cảnh sát đến hiện trường án mạng. Đội cảnh sát chia thành hai nhóm người. Một nhóm đóng giữ ở dưới chung cư, bắt đầu kéo dây rào quanh một vòng, yêu cầu người ra vào phải chứng minh thân phận. Nhóm còn lại vào thang máy, nhanh chóng lên thẳng tầng có án mạng.
Nguyễn Anh Dũng là Đội Phó Đội Hình Sự của Cục Cảnh Sát, lần này anh ta dẫn theo bảy người cảnh sát đi lên. Vừa tới tầng bảy, Nguyễn Anh Dũng ngay lập tức nhìn thấy Trương Hoài Nhân, mặt người đội phó lộ ra vẻ khó coi.
“Mỗi l��n gặp tên nhóc này là y như rằng có chuyện chẳng lành. Không biết lần này lại là vụ án kỳ quái đến mức nào?” Nguyễn Anh Dũng nghĩ thầm trong lòng.
Quả nhiên, đúng như Nguyễn Anh Dũng dự liệu. Khi bảy người cảnh sát bước vào căn phòng có thi thể, Nguyễn Anh Dũng và hai người khác không chịu nổi quá ba giây, vội vã chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.
Nguyễn Anh Dũng khá hơn hai người còn lại một chút, tay anh ta vịn vào tường, dù hai chân run lẩy bẩy nhưng vẫn cố đứng vững.
“Đội phó Dũng, anh vẫn ổn chứ?” Trương Hoài Nhân tiến tới gần Nguyễn Anh Dũng, giọng điệu có vẻ trêu chọc.
“Vẫn ổn.” Nguyễn Anh Dũng cắn răng, cố ra vẻ một người từng trải, đã quen mắt với những cảnh tượng như vậy. “Chuyện này là sao? Cậu phát hiện ra người chết?”
“Không phải em, là đội trưởng.”
Nguyễn Anh Dũng nghe vậy liền giật mình, im lặng một lúc không nói thêm câu gì.
Cảnh sát kỹ thuật và pháp y không lâu sau liền tới hiện trường, bắt đầu tiến hành khám nghiệm. Pháp y đi thẳng vào bên trong, bắt đầu khám nghiệm thi thể. Cảnh sát kỹ thuật khám xét xung quanh, ý đồ tìm thủ đoạn đột nhập căn hộ của thủ phạm.
Trương Hoài Nhân từ ngoài nhìn vào bên trong, quan sát từng chi tiết, đầu óc còn suy nghĩ miên man về vụ án.
Bỗng, một nam cảnh sát tiến về phía Nguyễn Anh Dũng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trương Hoài Nhân: “Báo cáo! Phát hiện manh mối.”
“Ở đâu?”
“Hàng xóm nạn nhân, phòng 712.”
Nguyễn Anh Dũng vội vàng qua đó, Trương Hoài Nhân lập tức đi theo. Phòng 712 lúc này không khóa, bên trong có hai người cao tuổi đang ngồi cùng với một người nữ cảnh sát.
Khi Trương Hoài Nhân và Nguyễn Anh Dũng vừa tới, người phụ nữ chừng sáu mươi, bảy mươi tuổi đang nhăn mặt, bắt đầu nói: “Đầu tuần… Hẳn là vào ngày chủ nhật. Cô còn nhớ kỹ. Ngày đó cô cùng chú dậy sớm đi ra ngoài tập thể dục. Lúc đi ngang qua phòng 702, cô nhìn thấy cửa phòng mở ra, cô nhìn vào bên trong. Con bảo cô nhìn thấy cái gì?”
“Cô nhìn thấy gì ạ?” Nữ cảnh sát dùng giọng nhẹ nhàng hỏi thăm.
“Cô nhìn thấy người thanh niên ở tầng sáu trong căn phòng đó. Ha ha, con bảo có kỳ quái không?”
“…”
“Cô biết ba cô gái ở phòng 702 kia. Toàn là những đứa chưa chồng, thế mà sáng sớm thằng nhóc lầu sáu đã lù lù trong phòng chúng nó. Chuyện này còn phải nghĩ ngợi gì nữa? Chắc chắn là thằng nhóc đã qua đêm ở đấy. Nó vừa nhìn thấy cô là vội vàng đóng sập cửa lại. Đây chẳng phải có tật giật mình thì là gì? Ba đứa con gái kia thật không biết xấu hổ, chỉ nghĩ thôi cô đã thấy xấu hổ giùm cho chúng nó. Phi! Nghe nói bọn trẻ bây giờ đều mê ‘threesome’, ‘4P’. Trước kia cô còn không hiểu ‘threesome’, ‘4P’ là cái gì, lần này vừa thấy là cô hiểu ngay. Bốn đứa cùng chơi, thật là không biết xấu hổ, phi phi!”
Nghe tới đây, Trương Hoài Nhân, Nguyễn Anh Dũng cùng người nam cảnh sát thức thời rời đi. Nguyễn Anh Dũng liếc nhìn người nam cảnh sát, người nam cảnh sát liền hiểu ý, lập tức gọi thêm người đi xuống lầu sáu.
“Cậu nghĩ thế nào?” Nguyễn Anh Dũng vừa đi vừa hỏi.
“Anh chỉ cái gì?”
“Là cái ở cổ ba thi thể. Nếu tôi không nhìn nhầm, chuyện này thật không bình thường đúng không?”
Trương Hoài Nhân cười trừ: “Vâng, đúng vậy.”
“Vậy cậu định thế nào? Chuyện này không phải chuyện chúng tôi có thể xử lý.”
“Các anh tiếp tục tra tìm manh mối vụ án, phần còn lại em xử lý.” Trương Hoài Nhân chần chừ một lúc rồi đáp.
“Được.”
Bước tới thang máy, Trương Hoài Nhân vẫy tay chào Nguyễn Anh Dũng rồi nói: “Em ra ngoài một lát, có tin tức mới cứ g��i cho em.”
“Ừm.”
Trương Hoài Nhân rời chung cư, đến một quán nước ven đường, chọn một cái bàn dưới tán cây, gọi một ly nước mía. Vài phút sau, ông chủ quán đặt ly nước mía xuống bàn. Hắn nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống, tâm trí dần trở nên tĩnh lặng.
Chợt, cảnh vật xung quanh tan biến trong chớp mắt, rồi được tái hiện lại. Thời gian lập tức quay ngược.
Đèn trong phòng sáng trưng, ngoài cửa sổ bóng đêm dần lùi về khuya. Thời tiết hôm ấy có vẻ oi bức, không khí lạnh ban đêm không thể che giấu được cái nóng hầm hập từ ban ngày.
Có tiếng âm nhạc từ phòng ngủ phát ra ngoài, âm thanh khá sôi động, có thể là một bản remix. Cùng tiếng nhạc rộn ràng là tiếng vui cười, đùa giỡn của hai cô gái.
Cô gái còn lại đang tắm, tiếng giội nước từ phòng vệ sinh lâu lâu lại vang lên. Đứng ngoài tấm thủy tinh mờ, có thể thấy được thân hình và đường cong thướt tha của cô gái.
Một mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ rất đặc trưng của phụ nữ trẻ tuổi phả vào mũi hắn. Mùi hương ấy luồn qua khí quản, tràn vào phổi, rồi hòa vào máu chảy khắp cơ thể. Khi lan tới não, nó kích thích thần kinh, khiến hắn dâng trào phấn khích.
Một cô gái mặc áo ngủ màu hồng đi chân trần ra khỏi phòng ngủ, mặt cô gái đắp một mặt nạ dưỡng da. Cô gái ấy đi tới gần bếp, mở tủ lạnh, định lấy thứ gì đó. Đột nhiên cô nghe thấy một âm thanh hơi lạ, bèn quay đầu nhìn quanh. Không phát hiện ra điều gì bất thường, cô tiếp tục tìm đồ trong tủ lạnh. Tìm kiếm một lúc, cô gái lấy ra một hộp bánh quy, mãn nguyện đóng cửa tủ lạnh.
Nhìn thấy cơ hội tới, hắn từ một góc tối thoắt ẩn hiện. Với tốc độ nhanh nhẹn như báo săn, hắn lẻn ra sau lưng cô gái, giơ vũ khí trong tay lên, ra tay tàn độc giáng mạnh xuống đầu nạn nhân. Cô gái thậm chí còn không kịp giãy giụa một tiếng, ngã vật xuống đất, đầu đập mạnh lên nền gạch, phát ra một âm thanh nặng nề. Hộp bánh trong tay cô rơi trên mặt đất.
“Chuyện gì thế?” Tiếng một cô gái khác từ phòng ngủ vọng ra.
Không ai đáp lại.
Hắn cầm vũ khí đi về phía phòng ngủ, trong đôi mắt màu xám chỉ còn lại vẻ giết chóc điên cuồng. Khi đi ngang qua phòng vệ sinh, hắn dừng lại, nhìn thoáng qua tấm kính mờ, thử vặn chốt cửa. Cửa không khóa. Ba cô gái ở cùng phòng, đều là phụ nữ và lại thân thiết, nên chẳng có gì gọi là riêng tư.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.