Virus Diệt Truyện - Chương 7: Chapter 7: CÁNH CỔNG ĐỎ VÀ THẾ GIỚI BỊ PHẢN BỘI
Cảm giác bước ra khỏi cánh cổng truyện đầu tiên vẫn còn in đậm trong Nguyên, như một vết sẹo vô hình. Nơi hồ máu từng trôi nổi mảnh ký ức nguyên vẹn của Linh, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng. Khối mã gốc trong tay anh vẫn ấm áp, chứa đựng viên ngọc ký ức xanh lục của em gái, một lời nhắc nhở không ngừng về sứ mệnh của anh.
Cánh cổng truyện lần này không giống những gì anh từng thấy. Nó không phải là một vòng xoáy dữ liệu rực rỡ, hay tấm màn ánh sáng ma mị của một thế giới ảo. Mà là một cánh cổng gỗ cũ kỹ, nặng nề, sơn một màu đỏ thẫm đến ghê rợn, như thể được nhuộm bằng máu khô, đứng đơn độc giữa một vùng đất hoang tàn, cằn cỗi. Xung quanh cổng, đất đai nứt nẻ, cỏ cây khô héo, chỉ có những cơn gió bụi cuốn bay những mảnh vụn của thứ gì đó không rõ nguồn gốc.
Phía trên đỉnh cổng, một tấm biển gỗ treo lủng lẳng, chữ viết đã phai màu, nhưng vẫn đủ để Nguyên đọc rõ:
> “Trường Anh Hùng – Chương 12: Ngày lễ đẫm máu”
Nguyên nhận ra ngay lập tức. Một cái tên quen thuộc đến ám ảnh. Đây là một truyện học viện siêu năng lực cực kỳ nổi tiếng trong thế giới thật, một bộ truyện tranh kinh điển đã định hình tuổi thơ của biết bao thế hệ, nơi các học sinh mang trong mình những khả năng phi thường, luyện tập không ngừng để trở thành những người bảo vệ công lý, những anh hùng trong một thế giới tràn ngập cái ác. Nhưng giờ…
“Ngày lễ… đẫm máu?” Anh nhíu mày, giọng nói vang lên khô khốc trong không khí nặng nề. Truyện gốc không hề có chương này. Anh là một fan trung thành của bộ truyện này, anh thuộc lòng từng chương, từng tình tiết. Chương 12 lẽ ra là một chương về lễ hội thể thao, về tình bạn và tinh thần đồng đội. Không có "Ngày lễ đẫm máu" nào cả.
Dấu hiệu nhiễm virus rõ rệt. Một chương không tồn tại, một cốt truyện bị bẻ cong, đã bị thứ gì đó thêm vào, như một khối u ác tính đang lớn dần trong cơ thể truyện. Anh cảm nhận được sự ghê tởm, sự phản bội logic và sự vô đạo đức của thứ virus [∅] này.
Anh bước qua cánh cổng. Không có gì ngăn cản anh. Cánh cổng mở ra một cách nặng nề, tiếng kẹt kẹt của gỗ mục nát vang vọng như một lời chào đón đến địa ngục.
Thế giới phía sau cánh cổng là một sân trường rộng lớn, không có một hạt bụi, được lát đá trắng sạch sẽ đến đáng sợ. Hàng ngàn học sinh mặc đồng phục học viện màu xanh than đứng thành hàng ngay ngắn, thẳng tắp, như những bức tượng được tạc từ đá. Không một ai quay mặt lại. Tất cả đều đứng im lìm, mắt nhìn thẳng về phía lễ đài trung tâm, nơi một cô nữ sinh đang phát biểu.
Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những cành cây khô khốc phía xa. Bầu trời phía trên có màu xanh xám lạ thường, như thể bị một lớp màn mỏng của sự buồn bã bao phủ.
Cô gái trên lễ đài là nữ chính của bộ truyện gốc, nhân vật được hàng triệu người hâm mộ yêu mến, biểu tượng của sự dũng cảm, của hy vọng và của ý chí bảo vệ công lý. Cô sở hữu mái tóc màu hồng đào óng ả và đôi mắt xanh biếc trong veo. Nhưng hôm nay, đôi mắt cô đỏ như máu, không phải màu đỏ của lửa giận hay quyết tâm, mà là màu đỏ của sự trống rỗng, của những mạch máu bị vỡ dưới áp lực khủng khiếp. Khuôn mặt cô tái nhợt, vô cảm, và giọng nói đều đều, khô khan, như một máy đọc lỗi được lập trình để phát ra những lời kinh hoàng.
“Ngày hôm nay… là lễ tưởng niệm các nhân vật không còn giá trị. Chúng ta sẽ xử tử… người đọc thứ 108.”
Giọng cô gái không vang vọng, mà như một lời thì thầm được khuếch đại, len lỏi vào từng ngóc ngách của sân trường, khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Mỗi từ cô ta nói ra đều lạnh lẽo như băng giá.
Dưới chân đài, trên một bục đá đen, một người thật bằng xương bằng thịt – không phải nhân vật – bị trói chặt bởi những sợi xích kim loại phát sáng. Anh ta mặc bộ quần áo thường ngày, không phải đồng phục học sinh. Khuôn mặt anh ta nhợt nhạt, đầy mồ hôi, đôi mắt mở to vì sợ hãi tột cùng. Anh ta gào thét trong vô vọng, giọng nói khản đặc vì hoảng loạn:
“Tôi chỉ đọc! Tôi chỉ là người đọc truyện! Tôi đâu có làm gì?!”
Nguyên sững sờ. Toàn thân anh cứng đờ. Đây không phải là một phần của cốt truyện. Đây là một sự biến thái khủng khiếp của nó. Virus đã không chỉ làm hỏng cốt truyện. Nó ép các nhân vật nổi tiếng tự tạo logic, tự viết nên một kịch bản mới. Chúng tạo ra kẻ thù mới – chính là người đọc, những kẻ đã từng là khán giả, là nguồn sống của chúng, và giờ đây, chúng giết họ như một phần của nội dung, như một cảnh tượng máu lạnh được trình diễn.
Anh nghĩ đến Linh. Anh nghĩ đến nụ cười trong trẻo của em gái, đến những giấc mơ em từng kể về việc trở thành một nhân vật trong truyện.
“Tất cả những gì em từng yêu quý... đang phản bội anh.” Nguyên thầm nghĩ, một nỗi đau xé lòng lại dâng lên. Chính những câu chuyện mà Linh yêu thích, những nhân vật mà Linh từng thần tượng, giờ đây lại trở thành những kẻ sát nhân vô tri, bị điều khiển bởi một ý chí tàn độc.
Đám đông học sinh vô tri vỗ tay một cách đồng loạt, tiếng vỗ tay khô khan, không cảm xúc, như tiếng xương cốt va vào nhau khi nữ chính hô lớn. Khung cảnh đó, dù là một cảnh tượng tưởng chừng hoành tráng, lại mang một sự rùng rợn đến lạnh người.
Rồi, một học sinh khác bước lên lễ đài – chính là nam chính của bộ truyện gốc, một chàng trai trẻ tuổi với mái tóc vàng rực rỡ và đôi mắt xanh sâu thẳm, người từng là biểu tượng của công lý, người từng chiến đấu không mệt mỏi vì chính nghĩa, vì sự an toàn của những người vô tội.
Giờ đây, trên tay cậu là thanh kiếm thép, lưỡi kiếm sáng loáng, nhưng thấm đẫm máu tươi chưa kịp khô. Bộ đồng phục học viện của cậu rách nát, sờn cũ, nhuốm màu bùn đất và máu. Đôi mắt cậu trống rỗng, không có cảm xúc, chỉ là hai hố sâu đen thẫm, như đôi mắt của một con rối bị thao túng.
Giọng cậu vang lên, không phải là giọng nói mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết của một anh hùng, mà là một đoạn mã hỏng, một tiếng máy móc lạnh lẽo:
“Cốt truyện đã lỗi. Để tồn tại, ta phải giết để lấy cốt truyện khác.”
Cậu ta giơ thanh kiếm lên cao, nhắm thẳng vào người đàn ông đang gào thét dưới chân đài.
“Kết thúc truyện bằng chính người đọc của nó.”
Không ai có thể can thiệp. Đám đông học sinh vẫn đứng im, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía lễ đài, như đang chứng kiến một vở kịch được lập trình sẵn. Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian, chỉ có tiếng gào thét tuyệt vọng của người đàn ông và tiếng gió rít qua những cành cây khô.
Ngoại trừ Nguyên.
Anh không thể đứng nhìn. Anh không thể để ký ức của Linh bị vấy bẩn thêm nữa. Anh không thể để những người vô tội phải chết vì một câu chuyện đã bị biến chất.
Anh bước ra giữa sân trường, từng bước chân anh đều tạo ra những tiếng "cộp cộp" khô khốc trên nền đá lạnh, vang vọng một cách rõ rệt trong sự im lặng của đám đông. Anh rút khối mã gốc ra. Viên lõi xanh lam phát ra ánh sáng yếu ớt ban đầu, như một ngọn đèn le lói trong màn đêm. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác ghê rợn lan tỏa khắp sân trường. Đám đông học sinh vô tri, vẫn đứng im từ nãy đến giờ, bỗng chốc đồng loạt chĩa ánh mắt trắng dã về phía anh. Hàng ngàn con mắt vô hồn cùng lúc nhìn chằm chằm vào anh, tạo nên một thứ áp lực vô hình, nặng nề đến nghẹt thở.
“Một người viết?” Giọng nói của nữ chính vang lên, không còn đều đều mà xen lẫn một sự ghê tởm rõ rệt.
“Người viết… là thứ đáng bị hành hình nhất!” Giọng nam chính, lạnh lẽo và tàn bạo, vang vọng theo.
Cả thế giới truyện như bừng tỉnh, nhưng không phải tỉnh dậy để chống lại virus, mà để chống lại anh.
Cả đám đông học sinh, những người từng là anh hùng bảo vệ công lý, giờ đây lao vào anh như một bầy nhân vật không còn cần logic, như những con thú bị bỏ đói đang điên cuồng săn mồi. Họ không chạy bằng hai chân như bình thường, mà chạy bằng bốn chi, hai tay chống xuống đất, thân hình bị bẻ cong một cách kỳ dị, những tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng. Miệng họ mở to, thốt ra những đoạn thoại không còn nghĩa, những câu chữ bị xé nát và sắp xếp lại một cách vô lý. Tên của họ bị đổi, hiện ra trên không trung bằng những đoạn số lộn xộn, những ký tự nhiễu, như những vết sẹo của sự hủy hoại:
> #Hero_0034_Error_MemLoss
> #SideChar.014.Beta.Duplicate.Consume
Nguyên biết, đây là những ký sinh dữ liệu đã ăn mòn nhân vật, biến họ thành những con rối vô tri. Anh hét lớn, giọng anh vang vọng khắp sân trường, hòa lẫn với tiếng gầm gừ của đám đông:
“Truyện này không phải của các người viết!”
Anh đẩy khối mã gốc ra phía trước, ánh sáng xanh lam từ nó bùng lên mạnh mẽ, như một tia sét đánh xuống.
“Nó là khoảnh khắc của hy vọng – chứ không phải bể máu!”
Ánh sáng từ khối mã gốc bùng lên, tạo thành một làn sóng năng lượng dữ liệu cực mạnh, đẩy lùi đám đông ký sinh đang lao tới. Chúng bị hất văng ra xa, va vào nhau và vào những bức tường học viện, tạo ra những âm thanh rắc rắc khô khốc như xương cốt bị gãy. Một số con ký sinh tan biến thành những hạt bụi sáng, nhưng số khác chỉ bị đẩy lùi, và chúng lại tiếp tục gầm gừ, đứng dậy, đôi mắt trắng dã nhìn Nguyên với sự thù hằn tột độ.
Nam chính và nữ chính, trên lễ đài, bị ảnh hưởng nặng nhất. Chúng co giật, đôi mắt đỏ ngầu nhấp nháy liên tục, nhưng rồi lại nhanh chóng phục hồi. Cả hai cùng giơ tay, đồng loạt đọc những dòng lệnh tấn công:
"Kịch bản thay đổi! Bức tường thực tại sụp đổ! Người viết, ngươi sẽ bị nghiền nát bởi chính những câu chữ của mình!"
Những bức tường của học viện xung quanh Nguyên nứt ra, không phải do va chạm vật lý, mà do sự thao túng của ngôn ngữ. Những khối gạch đá khổng lồ, được tạo hình từ những đoạn văn, những câu thoại bị cắt xén, ào ào lao xuống như một trận mưa đá, nhắm thẳng vào anh. Chúng không phải là vật thể cứng, mà là những khối dữ liệu đặc quánh, mang theo trọng lượng của sự hủy diệt.
Nguyên lăn mình né tránh, đồng thời vung khối mã gốc, tạo ra những lá chắn năng lượng nhỏ, đẩy bật từng khối dữ liệu. Mỗi khi một khối dữ liệu va chạm với lá chắn, nó lại vỡ tung thành hàng ngàn mảnh ký tự, nhưng những mảnh ký tự đó lại mang theo một cảm giác bỏng rát khi chúng va vào da anh. Dòng mã đỏ trên tay anh lại càng nóng rực, như một tín hiệu cảnh báo.
"Thư viện ký ức bị phá hủy! Toàn bộ cảm xúc bị xóa sổ!" – Nữ chính gào lên, giọng nói đầy sự điên loạn.
Một làn sóng xung kích vô hình, mang theo năng lượng của sự trống rỗng và xóa bỏ, lan tỏa khắp không gian. Nguyên cảm thấy đầu óc mình choáng váng, những ký ức về Linh, về gia đình anh, về chính bản thân anh bỗng chốc trở nên mờ nhạt, như thể chúng đang bị ai đó cố gắng xóa đi.
"Không!" Nguyên hét lên, một tiếng gầm đầy tuyệt vọng. Anh dùng toàn bộ ý chí, tập trung năng lượng vào khối mã gốc. "Linh! Anh sẽ không để em bị xóa!"
Khối mã gốc bùng lên ánh sáng rực rỡ, một vầng hào quang xanh lục mạnh mẽ bao bọc lấy Nguyên. Làn sóng xóa bỏ va chạm vào hào quang, tạo ra một tiếng va chạm kinh hoàng như tiếng sấm nổ. Các ký ức của Nguyên, được bảo vệ bởi năng lượng của khối mã gốc và ký ức của Linh, ổn định trở lại.
Nguyên biết anh không thể chiến đấu với toàn bộ thế giới ký sinh này. Anh cần phải tìm ra một điểm yếu, một lỗ hổng trong hệ thống của [∅] để làm suy yếu nó.
Anh lao về phía nam chính và nữ chính, những kẻ đang đứng trên lễ đài, như những con rối bị điều khiển. Đám đông ký sinh vẫn lao vào anh như lũ ong vỡ tổ, nhưng Nguyên đã quen với cách chúng tấn công. Anh nhảy vọt qua những cái bóng ký sinh, xoay người né tránh những móng vuốt dữ liệu sắc nhọn, và dùng khối mã gốc để tạo ra những luồng gió dữ liệu nhỏ, đẩy lùi chúng ra xa.
"Cốt truyện gốc: Khôi phục cấu trúc! !Restore.Original.Plot.Structure!" – Nguyên vừa hét vừa lao tới, tay anh vung khối mã gốc.
Một luồng sáng xanh từ khối mã gốc bắn thẳng vào lễ đài. Nam chính và nữ chính cùng rên lên một tiếng đau đớn, cơ thể chúng co giật dữ dội. Những dòng mã đỏ trên da chúng bùng lên dữ dội, rồi nhanh chóng bị lấn át bởi những dòng mã xanh lam của Nguyên, như một cuộc chiến giữa hai ngôn ngữ lập trình.
Trong khoảnh khắc đó, mắt nam chính bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức, một tia cảm xúc đau đớn thoáng qua, nhưng rồi lại nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng. Đó không phải là một chiến thắng. Đó là một khoảng trống nhỏ, một sự kháng cự yếu ớt từ bên trong.
"Virus đang lan sang thế giới gốc!" – Nam chính đột nhiên gào lên, giọng nói không còn là máy móc, mà méo mó, nghẹn ngào, như một lời cảnh báo từ sâu thẳm linh hồn bị giam cầm. "Nó... nó muốn viết lại tất cả!"
Nguyên sững người. Hắn nói đúng. Cái cách mà bầu trời thật đang rạn nứt là bằng chứng cho điều đó. Cuộc chiến này không chỉ còn giới hạn trong thế giới truyện nữa.
Anh lao đến lễ đài, không màng đến những đòn tấn công yếu ớt cuối cùng từ nam chính và nữ chính. Anh biết mình không còn thời gian. Anh cần phải tạo ra một vùng an toàn, một nơi để khôi phục lại phần nào logic, để tìm kiếm một con đường khác.
Dưới ánh sáng chói lòa từ mã gốc, một vùng sạch tạm thời được tạo ra xung quanh Nguyên, như một vòng tròn bảo vệ giữa biển hỗn loạn. Những mảnh ký tự và dữ liệu ký sinh bị đẩy lùi, không dám bén mảng vào vùng hào quang xanh lục.
Từ đống đổ nát của một góc lớp học, nơi một bức tường bị sụp đổ, một học sinh nhỏ bé, yếu ớt, chui ra. Cậu bé mặc bộ đồng phục học sinh đã cũ, nhưng đôi mắt cậu lại sáng ngời, không hề có màu trắng dã hay sự trống rỗng của những ký sinh khác. Đó là một nhân vật phụ, một nhân vật nhỏ bé trong truyện gốc, nhưng lại giữ được sự thuần khiết của mình.
“Anh… là người thật à?” Cậu bé rụt rè hỏi, giọng nói run run, nhưng đầy hy vọng. “Anh có thể viết lại truyện cho em không?”
Nguyên nhìn đứa bé, ánh mắt anh chạm vào đôi mắt trong sáng của cậu. Anh nhớ lại Linh. Nhớ cái cách em gái anh từng nói, với ánh mắt lấp lánh và nụ cười hồn nhiên:
“Nếu em là nhân vật truyện, anh có viết cho em một cái kết hạnh phúc không?”
Anh siết chặt tay, ánh sáng từ khối mã gốc lại càng mạnh hơn, như một lời khẳng định.
“Anh sẽ viết lại cho em. Nhưng trước hết, chúng ta phải giành lại quyền viết.”
Phía sau anh, trường học bắt đầu rạn vỡ một cách dữ dội hơn, không chỉ là những vết nứt trên tường, mà là cả cấu trúc của thế giới truyện đang bị xé toạc. Tiếng gầm gừ từ những con ký sinh dữ liệu lại vang lên, dữ dội hơn bao giờ hết, như một tiếng kêu của sự giận dữ. Virus không cho phép anh cứu thêm nhân vật nào khác.
Một cái bóng khổng lồ, đen đặc, đứng sừng sững giữa rạn nứt của bầu trời, giữa khoảng không gian đang bị xé toạc. Nó mang khuôn mặt Linh, từng đường nét đều quen thuộc, nhưng đôi mắt của nó lại là của một con rối bị xóa ký ức, trống rỗng và vô hồn, nhìn chằm chằm vào anh. Đó không phải là Linh. Đó là hiện thân của [∅], là kẻ đang thao túng, đang biến tất cả thành những con rối vô tri.
Nguyên biết, cuộc chiến này sẽ còn dài. Anh không chỉ chiến đấu cho Linh, mà còn cho tất cả những linh hồn bị mắc kẹt, cho tất cả những câu chuyện bị phản bội. Anh phải giành lại quyền viết. Anh phải viết nên một cái kết mới, một cái kết không có máu, không có nỗi đau, một cái kết do chính anh tạo ra, chứ không phải do virus.