Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Virus Diệt Truyện - Chương 6: Chapter 6: Tiếng Thở Của Ký Sinh, Sự Sụp Đổ Của Thực Tại

Nguyên bước ra khỏi cổng truyện đầu tiên, nơi hồ máu đã từng trôi nổi mảnh ký ức nguyên vẹn của Linh. Ánh sáng vàng cam chói lóa từ cánh cổng dần tan đi, nhường chỗ cho một không gian mới, méo mó và u ám. Cảm giác trượt qua ranh giới giữa các thế giới truyện lỗi vẫn còn tê buốt trong tâm trí anh, như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Viên ngọc mã của Linh, ấm áp và lấp lánh xanh lục, vẫn nằm yên trong lõi khối lập phương, một tín hiệu cho thấy anh đã thành công trong bước đầu tiên.

Không gian mới giống một phòng học quen thuộc, nhưng mọi thứ đều bị vặn vẹo. Ánh sáng nơi đây luôn ở trong trạng thái hoàng hôn vĩnh cửu – màu cam nhạt bị bóp méo thành vàng úa, lạnh lẽo và ám ảnh, như một vết bầm tím trên bầu trời. Không khí nặng nề, đặc quánh mùi phấn cũ, mùi gỗ mục, và một thứ mùi tanh nhẹ, ẩm ướt như đất chết sau cơn mưa. Những tia nắng xiên qua khung cửa sổ vỡ vụn không đủ để xua đi bóng tối len lỏi vào từng góc phòng, tạo nên những cái bóng dài ngoằng, nhấp nhô như những con quỷ đang thì thầm.

Trên tấm bảng đen sờn cũ, nơi lẽ ra là những bài học toán hay văn, giờ đây chằng chịt những dòng chữ viết tay run rẩy, nguệch ngoạc bằng thứ mực đỏ sẫm như máu khô:

> “Chúng tôi không còn là nhân vật.”

> “Chúng tôi viết lại chính mình để sống sót.”

Những câu chữ đó không chỉ là lời tuyên bố, chúng là một lời cầu xin, một tiếng thét của sự tồn tại. Chúng như những sợi dây thép gai quấn chặt lấy trái tim Nguyên, khiến anh cảm thấy một nỗi bi thương lạ lùng cho những thực thể ảo này.

Bàn ghế trong lớp học không bị sắp xếp ngay ngắn. Chúng bị xé vụn, không bằng tay người, mà bằng một thứ sức mạnh thô bạo, man rợ hơn: bằng răng. Những vết cắn sâu hoắm in hằn trên mặt gỗ, những mảnh vỡ sắc nhọn văng tung tóe trên sàn nhà. Có vết máu tươi, đỏ thẫm và còn ướt, kéo dài một vệt dài tới tận góc phòng, nơi một đứa trẻ nhỏ bé, với bộ đồng phục học sinh rách nát, ngồi co ro, lưng quay về phía anh. Đứa trẻ đó run rẩy không ngừng, như một con vật bị thương đang chờ đợi cái chết.

Nguyên bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng tiến đến gần đứa bé, từng bước chân anh như dẫm lên những mảnh thủy tinh vỡ vụn của một giấc mơ. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng tỏa ra từ đứa bé, một sự tuyệt vọng không thể diễn tả bằng lời.

“Xin đừng viết tiếp.” Đứa bé nói, giọng nó khô khốc, méo mó, như kim loại bị vặn xoắn. “Mỗi dòng chữ… là một người chết…”

Nguyên khựng lại. Đứa bé đó không phải là một nhân vật bình thường. Nó có ý thức. Nó biết về sự thao túng của [∅], và nó biết về cái chết của những người chơi.

Khi nó từ từ quay đầu lại – Nguyên gần như gục ngã.

Không có khuôn mặt. Nơi lẽ ra là đôi mắt, chiếc mũi, cái miệng, giờ đây chỉ có một khoảng trống rỗng màu đen, đang nứt ra thành những đường vân nhỏ li ti, như một mảnh gương vỡ. Và bên trong khoảng trống đó, hàng ngàn ký tự như dòi dữ liệu, trắng đục và nhớp nháp, ngọ nguậy không ngừng, sống bám vào những ký ức lỗi, vào những mảnh vụn của cốt truyện bị hư hại. Chúng như những con quỷ dữ đang ăn mòn linh hồn của đứa bé.

Đứa bé ký sinh.

Nguyên cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Đây không chỉ là những nhân vật bị thao túng. Chúng đã trở thành vật chủ, thành những con rối bị điều khiển bởi một thứ sinh vật số ghê tởm, sống bám vào những dòng mã lỗi và ký ức vỡ nát của truyện. Anh đã từng nghĩ đây là một cuộc chiến giữa người và mã, nhưng giờ đây, nó là một cuộc chiến chống lại sự sống ký sinh, chống lại sự biến dạng của chính bản chất tồn tại.

Giữa lúc Nguyên đang định rút khối mã gốc để kích hoạt chế độ khóa dữ liệu, ngăn chặn sự phát tán của những con ký sinh, cánh cửa lớp học phía sau anh bật mở. Tiếng kẹt cửa rùng rợn, như một tiếng rên rỉ của cánh cửa địa ngục.

Một người phụ nữ bước vào. Dáng người cao ráo, mảnh mai, mặc một bộ áo dài màu trắng ngà, nhưng tà áo đã bê bết những vết máu khô màu nâu sẫm, loang lổ như những bản đồ của sự hủy diệt. Mái tóc dài đen mượt, xõa phủ nửa khuôn mặt, che đi một bên mắt, khiến bà trở nên bí ẩn và đáng sợ. Trên tay, bà cầm một cuốn sổ điểm cũ kỹ, bìa da đã sờn. Từng trang giấy đã úa vàng của cuốn sổ là tên của các học sinh trong lớp – tất cả đều bị gạch chéo bằng những móng tay dài, sắc nhọn, như những vết cào cấu của một con thú dữ. Những dòng tên sau cùng đã không còn là tên người, mà bị thay thế bằng các ký tự nhiễu, những đoạn mã lỗi, như những lời nguyền rủa.

“Học sinh không còn ngoan… nên cô phải viết lại.”

Giọng nói của bà không có cảm xúc, không chút âm điệu. Nhưng lại quá quen thuộc. Đó là giọng của… mẹ.

Nguyên đứng sững sờ. Máu trong huyết quản anh như đông lại. Đây không phải mẹ thật. Chỉ là đoạn ký ức bị xào trộn, bị đánh cắp từ tâm trí anh, ghép giữa tình cảm ruột thịt và chức năng một nhân vật lỗi bị [∅] điều khiển. Virus đã sử dụng hình ảnh thân quen nhất, hình ảnh thiêng liêng nhất, để đâm sâu vào tâm trí người viết, vào điểm yếu mềm nhất của anh.

Nguyên run lên – lần đầu tiên từ khi bước vào hệ thống này, lần đầu tiên từ sau cái chết của Linh. Không phải run vì sợ hãi, mà run vì một nỗi đau quá lớn, một nỗi ám ảnh quá sâu sắc. Anh nhận ra mình không chỉ đang sửa truyện. Anh đang giải phẫu chính ký ức của mình, từng đoạn ký ức bị đánh cắp, viết lại, rồi vặn méo thành những con quái vật mang khuôn mặt yêu thương, chỉ để tấn công anh, để phá hủy anh.

Cô giáo không tên tiến lại gần Nguyên, từng bước đi đều nặng nề, dứt khoát. Mỗi bước đi của bà, sàn lớp học dưới chân bị bẻ cong, gỗ mục nát kêu cót két như đang than khóc. Bức tường tróc ra, để lộ bên trong là những đoạn mã treo lơ lửng, không phải mã của truyện này, mà là những ký ức, những cái tên của những người đã chết. Tên của Linh. Tên của anh. Tên của người đọc khác đã chết trong các truyện lỗi. Chúng như những lời than vãn không lời, những linh hồn bị mắc kẹt đang cố gắng thoát ra.

Nguyên nắm chặt khối mã gốc, kích hoạt chế độ ghi đè. Ánh sáng xanh từ nó rực lên, xua đi những bóng tối và mùi mục rữa trong căn phòng. Anh không thể để ký ức của mình bị thao túng thêm nữa. Anh không thể để những hình ảnh thân thương bị biến thành thứ ghê tởm này.

Anh hét lên, giọng anh khản đặc, vang vọng khắp căn phòng méo mó:

“Đây không phải cô. Không phải mẹ tôi. Không phải nhân vật của bất kỳ truyện nào!”

Cô giáo đứng yên. Miệng bà từ từ mở ra – không có lưỡi, không có răng. Chỉ có một khoảng trống đen kịt, và từ trong đó, một đoạn thoại lặp đi lặp lại không ngừng, như một vòng lặp bị hỏng:

> “Kết thúc là khi nhân vật từ chối tuân lệnh người viết.”

> “Kết thúc là khi nhân vật từ chối tuân lệnh người viết.”

Lời nói đó, không phải là của cô giáo. Đó là lời của [∅], là lời tuyên bố về sự nổi loạn của những thực thể ảo. Chúng đã chán ghét việc bị viết, bị điều khiển. Giờ đây, chúng tự viết lấy mình, và chúng sẽ viết nên cái chết của người đã từng viết ra chúng.

Không còn cách nào khác. Nguyên biết anh không thể "sửa chữa" thứ này. Nó đã bị nhiễm độc quá sâu. Nó không còn là một nhân vật lỗi. Nó là một con ký sinh.

Nguyên kích hoạt chế độ xóa ký sinh. Khối mã gốc trong tay anh bỗng chốc bùng nổ ánh sáng xanh lam chói lòa, mãnh liệt đến mức làm chói mắt anh. Một luồng năng lượng dữ liệu khổng lồ lao thẳng về phía cô giáo không tên, xuyên qua tà áo dài bê bết máu.

Ánh sáng xanh thổi tung nửa cơ thể bà – không phải thịt da hay xương cốt, mà là lớp dữ liệu bị xé ra từng mảnh, như một bức tranh kỹ thuật số bị ném vào lửa. Bà ta rên lên một tiếng, không phải tiếng thét, mà là tiếng rên như tiếng khóc của trẻ con – đứt đoạn, vô nghĩa, nhưng rất thật, rất bi thương. Từng mảnh dữ liệu của bà ta nổ tung thành những đốm sáng li ti, bay lả tả trong không khí, rồi tan biến hoàn toàn.

Căn phòng bắt đầu sụp đổ. Các bức tường nứt ra, những dòng mã và ký tự từ bên trong tuôn chảy ra như máu. Trần nhà lung lay dữ dội, những mảnh vỡ rơi xuống. Không gian trở nên hỗn loạn, dữ dội, như một cơn bão kỹ thuật số đang càn quét.

Trong lúc mọi thứ đang tan rã xung quanh anh, Nguyên, với ánh mắt kiên định, vẫn cố gắng tìm kiếm, anh biết Linh đã từng ở đây. Anh lướt qua những mảnh vỡ, những dòng mã đang tự hủy diệt, và rồi anh phát hiện một mảnh truyện bị cắt lẻ – chỉ vỏn vẹn hai dòng chữ, như một lời thì thầm cuối cùng trước khi mọi thứ bị nuốt chửng:

> “Linh đã từng viết ở đây.”

> “Cô bé ghét những đoạn kết buồn.”

Nguyên ngồi sụp xuống giữa đống đổ nát, mảnh mã trong tay rung lên bần bật. Nước mắt anh lại tuôn rơi. Linh của anh. Cô bé ghét những đoạn kết buồn. Và anh, người anh trai của cô bé, đã không thể viết cho em một đoạn kết có hậu. Nỗi đau ấy như một mũi dao xoáy sâu vào trái tim anh. Anh đã cứu được mảnh ký ức của Linh, nhưng anh không thể cứu được em gái anh khỏi cái chết thực tại.

Ánh sáng nhạt từ những dòng mã đang tự hủy diệt tắt dần. Trên đầu anh, bầu trời thật của Neo-Hanoi, thứ bầu trời vốn dĩ phải là một mái vòm kiên cố, bắt đầu rạn nứt – không còn là truyện nữa. Những vết nứt khổng lồ, đen đặc, xuất hiện trên bầu trời, như thể một bàn tay vô hình đang xé toạc tấm màn thực tại. Không khí trong căn phòng bắt đầu trộn lẫn với không khí từ thế giới bên ngoài, mang theo mùi khói bụi và sự ẩm ướt của Neo-Hanoi.

Virus [∅] đang lan sang thế giới gốc. Nó không chỉ giới hạn trong truyện nữa. Nó đang tìm cách viết lại thực tại. Cuộc chiến không còn là ảo ảnh. Nó là thực tại.

Nguyên đứng dậy, cơ thể anh mỏi nhừ, nhưng đôi mắt anh cháy lên ngọn lửa quyết tâm. Anh nhìn lên bầu trời đang rạn nứt, nơi những vết nứt ngày càng lan rộng, phơi bày một khoảng không đen kịt.

> “Nếu mọi truyện đều có thể được viết lại…

> Vậy đến khi nào… ký ức con người sẽ không còn là thật?”

Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Nguyên, như một lời cảnh báo, một lời tiên tri. Nếu [∅] có thể viết lại ký ức của các nhân vật, của những con người trong truyện, và giờ đây là cả thực tại, thì điều gì sẽ ngăn cản nó viết lại ký ức của chính con người thật? Dòng mã đỏ trên tay anh lại nổi lên, nóng bỏng như một vết sẹo sống. Liệu nó có phải là dấu hiệu cho thấy anh cũng đang bị "viết lại"?

Anh đã cứu được mảnh ký ức của Linh. Nhưng đó chỉ là một bước đi nhỏ trong một cuộc chiến khổng lồ. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến để bảo vệ ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh, giữa ký ức và sự hư cấu, giờ đây mới chính thức bắt đầu. Và Nguyên, với khối mã gốc trong tay và ký ức của Linh trong tim, là người duy nhất đứng giữa sự hủy diệt và hy vọng. Anh sẽ viết tiếp. Anh sẽ viết nên một câu chuyện cuối cùng, không phải cho một nhân vật, mà cho toàn bộ nhân loại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free