Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Virus Diệt Truyện - Chương 3: Chapter 3: Cánh cửa không bao giờ viết lại

Nguyên choàng tỉnh dậy. Cảm giác đầu tiên là một luồng không khí lạnh lẽo, khô khốc xộc vào phổi, không phải mùi ẩm ướt của Neo-Hanoi hay mùi ozon từ máy chủ. Anh mở mắt, và một căn phòng trắng xóa, đến mức chói lòa, hiện ra trước mặt. Tường, sàn, trần – tất cả đều một màu trắng tinh khôi, nhưng không phải màu trắng vô trùng của bệnh viện hay phòng thí nghiệm. Đó là một màu trắng ma mị, như được tạo nên từ ánh sáng thuần khiết, hoặc từ một sự trống rỗng vô hạn.

Không còn là căn hộ tầng 32 của anh. Không còn là trung tâm AVA-X hay khu vực máy chủ của TSBG. Mọi tín hiệu đều cắt đứt. Không sóng mạng, không đường truyền não, không bất kỳ kết nối nào với thế giới thực. Dòng mã đỏ trên tay anh, thứ vừa xuất hiện như một hình xăm nóng bỏng, giờ đây đã chìm vào trong da, không còn nổi bật, nhưng anh vẫn cảm thấy nó đang âm ỉ cháy, như một ngọn lửa leo lét bên trong.

> Anh đang ở trong truyện – nhưng không phải do anh truy cập. Anh bị kéo vào.

Trên trần phòng, hàng ngàn dòng chữ bay lơ lửng, cuộn xoắn vào nhau như những dải lụa phát sáng. Chúng không phải là một câu văn hoàn chỉnh, mà là những câu thoại bị xé toạc, những cụm từ rời rạc, lửng lơ giữa không trung, không đầu không cuối, không hồi kết. "Mùa hoa anh đào...", "...hẹn ước...", "...nước mắt rơi...", "...em sẽ không bao giờ...", "...anh đến trễ...". Những mảnh ký ức về truyện của Linh, hay chính là những lời thoại của Linh, đã bị vỡ vụn và lơ lửng trong không gian hư vô này. Chúng phát sáng yếu ớt, tạo nên một thứ ánh sáng ma quái, phủ lên mọi vật.

Tường trắng không hề trắng tinh như vẻ ngoài. Những vệt máu khô, màu nâu sẫm, loang lổ trên bề mặt tưởng chừng hoàn hảo, như những vết bầm tím trên một làn da vô nhiễm. Chúng không chỉ là những vệt máu thông thường, mà dường như là những vệt máu được vẽ ra bởi một bàn tay vô hình, tạo thành những hình thù méo mó, trừu tượng. Một cánh cửa, cũng màu trắng, nhưng lại mang một vẻ nặng nề, cũ kỹ khác thường, đứng sừng sững giữa không gian. Nó đang mở toang, để lộ một thế giới tối sẫm, thăm thẳm và vô định phía bên kia, như một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng. Một làn hơi lạnh lẽo, mang theo mùi của sự mục ruỗng và tuyệt vọng, phả ra từ cánh cửa đó.

Một giọng nói vang lên trong tâm trí Nguyên, không phải giọng của Oracle, mà là một giọng thì thầm, vang vọng, như chính không gian này đang cất lời:

> “Truyện không còn viết nữa… Nhưng cũng không chịu kết thúc…”

Nguyên nhận ra: anh đã bị lôi vào truyện lỗi. Một vùng giao nhau giữa các cốt truyện bị phá hủy, một không gian bị nguyền rủa bởi sự hỗn loạn. Một chiều không gian không thuộc về thế giới thật, cũng không phải một thế giới truyện hoàn chỉnh. Nơi mọi logic và cảm xúc nhân vật đều có thể bị đảo ngược, bẻ cong hoặc... phản kháng. Anh không phải là một người chơi. Anh là một kẻ bị giam cầm trong chính cái bẫy mà anh đang cố gắng giải mã.

Từ cánh cửa tối sẫm đang mở toang, một bóng người chậm rãi bước ra. Nguyên nín thở. Đó là một cô gái. Mái tóc đen dài, thẳng mượt, nhưng rũ rượi, bết dính và khô cứng như rễ cây chết. Cô mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh than quen thuộc – nhưng nó rách nát, sờn cũ, nhuốm màu bùn đất và máu khô, như thể đã trải qua hàng vạn năm trong một cuộc chiến không hồi kết. Đôi mắt cô, từng là những viên ngọc sáng, giờ đây hoàn toàn trắng dã, không có con ngươi, không có cảm xúc, chỉ là hai hố sâu vô hồn. Trên ngực áo của cô, nơi lẽ ra là bảng tên, có một vết mực đen bị gạch xóa nặng nề, nhưng Nguyên vẫn có thể lờ mờ nhận ra những nét chữ quen thuộc: **[Linh...?]**

Trái tim Nguyên thắt lại. Đây không phải Linh. Không thể nào. Đây là một thứ gì đó đã từng là Linh, một tàn dư, một mảnh vỡ bị bẻ cong bởi thứ virus [∅] tàn độc.

“Anh… là tác giả sao?” Cô gái cất lời, giọng cô khô khốc, vang vọng như tiếng gió rít qua những khe đá cổ xưa, không chút hơi thở.

Nguyên, dù trong lòng đang dậy sóng, vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh đến mức tối đa. Anh đứng vững, đôi chân như được đóng cọc vào sàn trắng. "Không. Tôi là người bị viết vào."

Một nụ cười méo mó, vô cảm hiện lên trên khuôn mặt trắng bệch của cô gái. “Tốt. Vậy thì tôi có thể giết anh… mà không cần làm sai cốt truyện.” Đôi mắt trắng dã của cô ta dường như không nhìn anh, mà xuyên thẳng qua anh, nhìn vào một điểm vô định nào đó trong không gian. "Vì ở đây... chẳng có kịch bản nào nữa."

Nói dứt lời, cô gái lao tới. Tốc độ của cô ta nhanh đến kinh ngạc, không phải tốc độ của một con người bình thường, mà là sự đột biến của một thực thể bị thao túng. Ánh mắt trống rỗng của cô ta đầy rẫy sự thù hận lạnh lẽo, không phải của riêng Linh, mà của hàng ngàn nạn nhân khác bị mắc kẹt.

Nguyên phản ứng nhanh như một tia chớp. Anh rút từ túi áo ra "Mảnh mã gốc" – một vật thể hình lập phương nhỏ gọn, được làm từ một loại vật liệu tổng hợp màu đen bóng, phát sáng yếu ớt bằng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Đó là thứ anh đã đánh cắp từ Viện Bảo Tồn Truyện Gốc, một bộ phận được trích xuất từ lõi của những thế giới truyện nguyên bản, mang theo logic và trật tự của chúng. Khi vật đó phát sáng, một trường năng lượng vô hình lan tỏa, và khung cảnh xung quanh tạm thời ổn định. Những dòng chữ bay lơ lửng trên trần bỗng chậm lại, sắp xếp thành những hàng ngay ngắn hơn. Các vệt máu trên tường như mờ đi đôi chút, và không khí hỗn loạn bỗng trở nên dễ chịu hơn, như thể vài phần logic đã được thiết lập lại.

Cô gái bị khựng lại một nhịp, đôi mắt trắng dã nhấp nháy, như thể bị ảnh hưởng bởi sự "ổn định" của mảnh mã. Nhưng rồi cô ta lại lao vào, không khí xung quanh cô ta rung động dữ dội. Cuộc chiến diễn ra trong căn phòng hư vô – nơi các mảnh truyện, những câu thoại bị xé toạc, va vào nhau như những mảnh vỡ kính vỡ tan trong gió, tạo nên những âm thanh loảng xoảng ma quái.

Cô gái không dùng nắm đấm hay vũ khí vật lý. Cô ta dùng lời thoại. Mỗi câu cô ta nói ra, một cách khô khốc và đều đều, đều trở thành hành động vật lý tàn bạo, được biến đổi bởi thứ sức mạnh của [∅].

“Tôi siết cổ anh – máu trào ra!”

Ngay lập tức, không khí đặc quánh quanh cổ Nguyên, như một bàn tay vô hình siết chặt. Hô hấp anh bị bóp nghẹt. Khí quản anh như bị ép chặt, cảm giác nóng rát lan tỏa, giống như máu thực sự đang trào ra khỏi miệng. Anh biết đây không phải là ảo giác. Trong thế giới truyện lỗi này, lời nói là hiện thực.

Nguyên chỉ kịp đáp lại bằng câu mã hóa khẩn cấp, một loại lệnh mà anh đã tự tạo ra để chống lại sự thao túng ngôn ngữ:

`!rewrite.dialogue.block`

Một tia sáng xanh từ mảnh mã gốc bắn ra, va chạm với lời thoại của cô gái. Lời nói của cô ta bị ngắt giữa chừng, méo mó và tan biến vào không khí. Cô gái rên rỉ, hai mắt trắng dã của cô ta rạn nứt thành những đường vân nhỏ li ti màu đỏ, như thể những dòng code đang bị vỡ vụn. Một cảm giác đau đớn, khó chịu hiện lên trên khuôn mặt vô cảm của cô ta. Đây là Linh đang chống cự, hay là bản chất virus [∅] đang bị phản kháng?

Nguyên không có thời gian để suy nghĩ. Anh phải hành động. Mỗi pha đối đầu là một cuộc chiến sinh tử giữa ngôn ngữ và ý chí, giữa mã và bản năng. Anh cố gắng duy trì sự ổn định của không gian xung quanh bằng mảnh mã gốc, bước từng bước nặng nề về phía cánh cửa chính. Cánh cửa đó, ban nãy chỉ là một khoảng tối, giờ đây đã hiện rõ hơn, với một ký hiệu đỏ rực đang xoay tròn trên bề mặt cũ kỹ của nó:

**[TRUYỆN: ✎ HẸN ƯỚC NĂM CUỐI – TÌNH TRẠNG: XUYÊN LỖI]**

Đây rồi. Lối vào thế giới của Linh.

Nguyên dồn hết sức lực, lao thẳng qua cánh cửa. Cảm giác như xuyên qua một tấm màn nước lạnh buốt, rồi cả không gian bỗng xoắn lại, nén anh vào một điểm vô hạn trước khi bung ra.

Cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng Nguyên, đẩy anh vào một thế giới hoàn toàn khác. Sương mù đặc quánh bao phủ mọi vật, như một tấm màn che giấu những bí mật kinh hoàng. Sương mù không phải màu trắng thông thường, mà mang một sắc xám đục, lẩn khuất những vệt đỏ lờ mờ như máu khô, hay như ánh đèn neon bị vỡ vụn. Từng hạt sương li ti bám vào tóc và quần áo Nguyên, lạnh buốt và ẩm ướt.

Đây là một sân trường. Sân trường đã từng ngập tràn nắng vàng, tiếng cười nói của học sinh và hương hoa anh đào trong truyện của Linh. Nhưng giờ đây, nó là một địa ngục tĩnh lặng. Những chiếc bàn học đổ nghiêng ngả, chiếc ghế bị vỡ vụn, tất cả đều được bao phủ bởi một lớp bụi thời gian dày đặc. Những tán cây anh đào vốn rực rỡ sắc hồng giờ đây chỉ còn trơ trọi những cành khô khốc, khẳng khiu, những bông hoa cuối cùng rụng xuống cũng đã bị nhuộm một màu đỏ thẫm đến ghê rợn, như thể chúng đã thấm đẫm máu.

Phía cuối sân trường, một bảng đen cũ kỹ, với những dòng chữ phấn nguệch ngoạc đã phai mờ, giờ đây thấm đẫm những vệt máu tươi, đỏ thẫm. Chữ viết bị nhòe nhoẹt, nhưng Nguyên vẫn có thể đọc được vài từ: "...kết thúc...", "...không bao giờ...", "...Linh...". Tiếng chuông tan học, đáng lẽ phải là một âm thanh trong trẻo, vui tai, giờ đây lặp đi lặp lại không ngừng, như một bản kinh cầu ám ảnh, méo mó và kéo dài đến vô tận. "Ting... tong... Ting... tong..." – mỗi tiếng chuông như một nhát đâm vào màng nhĩ, lặp đi lặp lại những gì đã mất.

Truyện đầu tiên đã bắt đầu. Nguyên đang ở trong "Mùa Hoa Anh Đào: Hẹn Ước Năm Cuối".

Sương mù chuyển động nhẹ nhàng, để lộ một hành lang dài phía cuối sân trường. Ánh sáng từ những ô cửa sổ của lớp học hắt ra, yếu ớt và vàng vọt, nhưng đủ để Nguyên nhận ra bóng dáng quen thuộc. Một chàng trai cao ráo, mặc áo khoác trắng học sinh, đang đứng đó. Bóng lưng của hắn hiện lên giữa làn sương mù, như một bức tượng sống động nhưng vô tri.

Hắn quay lại.

Minato.

Gương mặt hắn, từng là biểu tượng của sự hiền lành, dịu dàng, giờ đây méo mó một cách kỳ quái. Đôi mắt hắn không có tròng đen hay tròng trắng. Chỉ là hai hốc sâu thăm thẳm, đen đặc, như hai lỗ thủng nuốt chửng mọi ánh sáng và cảm xúc. Một nụ cười nhếch mép tàn độc hiện rõ trên môi hắn, không phải nụ cười của một con người, mà là của một thứ gì đó đã từng là con người nhưng giờ đây đã bị biến dạng bởi một ý chí khác.

Trong tay hắn là một cuốn nhật ký cũ kỹ, bìa da đã sờn. Hắn đang viết. Không phải bằng bút. Mà bằng máu. Máu của Linh. Những ngón tay hắn, từng rất khéo léo để chơi guitar trong truyện, giờ đây dính đầy thứ chất lỏng đỏ tươi, đang vẽ nên những ký tự quái dị trên trang giấy đã úa vàng. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi Nguyên, lạnh buốt và ghê tởm.

“Anh... đến trễ rồi.” Giọng Minato vang lên, trầm đục và méo mó, không phải giọng nói ấm áp của Minato trong nguyên bản, mà là giọng nói đã bị biến dạng, bị bóp méo bởi thứ virus [∅]. Hắn không nhìn Nguyên bằng ánh mắt, mà bằng một sự hiện diện ghê rợn, một ý thức lạ lẫm.

Hắn giơ cuốn nhật ký lên, để lộ một dòng chữ đỏ thẫm vừa được viết:

“Tôi đã viết xong đoạn kết: 'Cô ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.'”

Lời nói của Minato như một tiếng sét đánh ngang tai Nguyên. Đó không phải là lời thoại của Minato. Đó là lời của kẻ đứng sau [∅]. Nó đã hoàn thành đoạn kết của nó, đã hủy hoại Linh, và giờ đây, nó đang chờ đợi anh.

Nguyên gầm lên một tiếng, tiếng gầm vang vọng khắp sân trường mù sương. Nỗi đau, sự căm phẫn, và quyết tâm trả thù bùng cháy trong lồng ngực anh. Anh không còn nghĩ đến an toàn của bản thân. Anh chỉ nghĩ đến Linh. Anh lao vào, xuyên qua màn sương mù dày đặc, xuyên qua những tiếng chuông tan học ám ảnh, lao thẳng vào Minato, vào kẻ đã giết chết em gái anh, vào trung tâm của cơn ác mộng này. Dòng mã đỏ trên tay anh bỗng chốc nóng rực trở lại, như thể chính nó đang truyền thêm sức mạnh cho anh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free