Virus Diệt Truyện - Chương 2: Chapter 2: Người chết thật, sự cố bị che giấu
Mười hai giờ sau cái chết của Trần Ái Linh. Neo-Hanoi chìm trong màn đêm ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng đối với Trần Nguyên, thế giới đã hoàn toàn sụp đổ, chìm vào một vực sâu không đáy của nỗi đau và sự nghi hoặc. Trung tâm giải trí AVA-X, nơi Linh đã trút hơi thở cuối cùng, giờ đây bị phong tỏa nghiêm ngặt bởi những dải ruy băng cảnh báo màu vàng chói và hàng rào điện tử vô hình. Ánh đèn xanh ma quái từ các máy quét an ninh liên tục quét qua những lối đi vắng lặng, như đôi mắt của một con quái vật đang dò xét. Bộ Công Nghệ Thần Kinh, với giọng điệu khô khan và vô cảm của một thông cáo báo chí được phát đi từ màn hình công cộng trên khắp thành phố, đã chính thức tuyên bố đây là “sự cố cá nhân do xung đột cảm xúc nội tại, không liên quan đến hệ thống.”
Nguyên không tin. Từng từ, từng câu của thông cáo ấy như những lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm trí anh. Xung đột cảm xúc nội tại? Linh của anh, cô bé yêu đời, trong sáng ấy, sao có thể? Và không liên quan đến hệ thống? Anh là ai chứ? Anh là Trần Nguyên, một lập trình viên cấp cao, người đã từng là thần đồng khoa học thần kinh ứng dụng. Anh biết rõ hơn ai hết những ngóc ngách tối tăm nhất của Trục Thần Bản Gốc, những dòng mã có thể thao túng cả thực tại. Đây không phải là một "sự cố cá nhân", mà là một tội ác được che giấu.
Anh ngồi một mình trong căn hộ tầng 32 của mình, không gian xung quanh chỉ có anh và bóng tối. Ánh đèn trắng nhấp nháy liên hồi từ bảng điều khiển cá nhân nổi giữa không trung, tạo nên những bóng hình kỳ dị nhảy múa trên bức tường thép xám lạnh. Căn phòng, vốn dĩ luôn ấm cúng với sự hiện diện của Linh, giờ đây trở nên trống rỗng đến rợn người. Mùi sữa dâu nhàn nhạt vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi kim loại và nhựa cháy khét lẹt từ chiếc buồng T3C bị lỗi mà người ta đã vội vàng mang đi.
Trên chiếc bàn kính cũ kỹ, nơi Linh thường đặt những cuốn manga yêu thích của cô bé, giờ là móc tai cũ của Linh – một thiết bị nhỏ, màu trắng ngà, dùng để kết nối với hệ thống T3C. Trên đó, một vết máu khô nhỏ màu nâu sẫm, như một nụ hồng tàn phai, nhắc nhở Nguyên về cái chết khủng khiếp của em gái. Kề bên là một thẻ nhớ đen, dường như làm bằng hợp kim titan, nhỏ gọn nhưng nặng trịch trong lòng bàn tay anh. Chiếc thẻ này do một kỹ sư trẻ của AVA-X, với ánh mắt đầy sợ hãi và một thoáng đồng cảm, đã lén đưa cho anh trước khi bị áp tải đi. Một sự liều lĩnh, một lời cảnh báo không lời.
Nguyên cắm thẻ vào bảng mã phân tích cá nhân của mình. Màn hình 3D lập tức bung ra một không gian số rộng lớn, với hàng ngàn dòng ký tự xanh biếc như thác đổ. Mắt anh dán chặt vào những ký tự chạy nhanh như vũ bão, tâm trí anh như một bộ xử lý siêu tốc, quét và phân tích từng byte dữ liệu.
Rồi một đoạn mã màu đỏ, chói mắt và lạc lõng giữa rừng xanh, hiện lên. Tim anh thắt lại.
> SYNTAX ERROR @ LINE 1813:
> char.Minato[behavior.override] = "inhuman"
> char.Linh[id] = [USER.SYNC:REAL]
> sync_collapse // status: BLEEDING REALITY
Nguyên hiểu điều đó có nghĩa là gì. Từng từ, từng câu đều là một nhát dao đâm thẳng vào nỗi đau của anh.
`char.Minato[behavior.override] = "inhuman"`: Hành vi của nhân vật Minato đã bị GHI ĐÈ, bị thay đổi thành "phi nhân tính". Một nhân vật vốn dĩ hiền lành, nhân hậu, đã bị biến thành quỷ dữ.
`char.Linh[id] = [USER.SYNC:REAL]`: Thân phận của Linh, id người chơi, đã bị gắn chặt, bị đồng bộ hóa hoàn toàn với nhân vật nữ chính trong truyện, đến mức xóa nhòa ranh giới giữa người và nhân vật.
`sync_collapse // status: BLEEDING REALITY`: Đồng bộ hóa sụp đổ. Trạng thái: THỰC TẠI ĐANG CHẢY MÁU.
Ai đó – hoặc cái gì đó – đã viết lại nhân vật Minato, biến hắn thành một kẻ bạo lực. Và tồi tệ hơn, đã gán thân xác thật của Linh vào nhân vật nữ chính trong truyện, khiến em anh không thể thoát ra, không thể tỉnh dậy, không thể phân biệt được đâu là ảo, đâu là thực. Linh đã chết không phải vì "xung đột cảm xúc", mà vì bị cầm tù trong một thế giới ảo bị thao túng, bị cưỡng ép đến tận cùng sinh mạng.
Nguyên nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: Linh đang gào thét trong buồng T3C, đôi mắt trống rỗng và bàn tay tự cầm bút đâm vào mắt mình. Đó không phải là Linh. Đó là một con rối bị điều khiển. Một sự thật tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào.
Hai ngày sau, một sự kiện kinh hoàng khác làm rung chuyển Neo-Hanoi.
Đầu tiên là tin tức về một người đàn ông trung niên, được tìm thấy trong trạng thái thiêu sống hoàn toàn khi đang truy cập vào một truyện shounen cổ điển nổi tiếng, nơi lửa vốn chỉ là hiệu ứng ảo, không có khả năng gây sát thương vật lý. Báo chí đăng tải hình ảnh buồng T3C bị cháy đen, mùi khét lẹt vẫn còn vương trong không khí.
Tiếp đó, là một cô bé gái 10 tuổi, được phát hiện với cột sống bị gãy cổ một cách khủng khiếp, dù cơ thể thật của em vẫn đang nằm yên vị trong buồng mô phỏng, không hề có dấu hiệu va chạm vật lý nào từ bên ngoài. Cha mẹ em gào khóc thảm thiết, không thể tin vào những gì đã xảy ra. Truyện mà em đang tham gia chỉ là một truyện hành động giả tưởng nhẹ nhàng, nơi những pha chiến đấu luôn có cơ chế "giảm sát thương thực".
Rồi những cái chết khác cứ nối tiếp. Một thiếu niên bị đâm xuyên tim trong một truyện samurai cổ điển, dù trong truyện thanh kiếm chỉ là ảo ảnh. Một người phụ nữ trẻ bị chấn thương sọ não nghiêm trọng khi tham gia một truyện kinh dị tâm lý, nơi không hề có yếu tố bạo lực vật lý. Mỗi cái chết là một bằng chứng rõ ràng cho thấy một thứ gì đó đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
Điều đáng sợ nhất là kết quả điều tra ban đầu. Các nhân viên điều tra của Bộ Công Nghệ Thần Kinh, với vẻ mặt hoang mang và đầy bí hiểm, đều đưa ra kết luận gần như tương đồng: nhân vật trong truyện từng là người bạn đồng hành – người bảo vệ, người yêu, người thầy – bỗng quay sang giết chính người chơi như thể bị “điều khiển bởi thứ gì đó khác”.
Kết luận sơ bộ của họ: dữ liệu “cảm xúc” trong truyện đã rối loạn, khiến nhân vật hành động vượt ngoài kịch bản gốc. Và tồi tệ hơn: hệ thống kiểm soát của TSBG không thể reset các ca truyện này vì... kịch bản gốc đã bị mã hóa khóa. Một bức tường lửa vô hình đã được dựng lên, ngăn cản mọi sự can thiệp từ bên ngoài.
Nguyên ngồi trong căn hộ, nhìn những bản tin chớp nhoáng trên màn hình bảng điều khiển. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những cái chết này, đều có một điểm chung. Chúng giống hệt cái chết của Linh. Chắc chắn có bàn tay của thứ gì đó đứng đằng sau. Và nó đang thử nghiệm, đang hoàn thiện phương pháp giết người qua thế giới ảo.
Trần Nguyên biết rằng anh không thể dựa vào bất kỳ ai. Bộ Công Nghệ Thần Kinh thì che giấu sự thật, TSBG thì đang tan rã trong hỗn loạn. Anh chỉ có thể tin vào chính mình.
Địa điểm đầu tiên anh nghĩ đến là Viện Bảo Tồn Truyện Gốc – nơi anh từng làm việc, nơi anh đã dành hàng ngàn giờ tuổi trẻ của mình để phân tích và tối ưu hóa những bản mã cốt truyện. Đó là một kiến trúc khổng lồ, được chôn sâu dưới lòng đất, bên dưới những lớp bê tông và thép dày đặc của khu trung tâm cũ Neo-Hanoi. Nơi đây lưu trữ hàng ngàn bản gốc cốt truyện – thứ duy nhất còn giữ được logic nội tại ổn định và thuần khiết của từng thế giới truyện. Chúng được bảo tồn như những di tích thiêng liêng của một nền văn hóa đã chìm vào quên lãng.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây bụi khói, Nguyên lẻn vào Viện. Anh không dùng cổng chính. Anh đã quá quen thuộc với nơi này.
Từng viên gạch, từng đường ống thông gió, từng chiếc camera an ninh đều in sâu trong tâm trí anh. Anh sử dụng ID ẩn, một mã số bí mật chỉ anh và một vài người tin cậy nhất trong đội ngũ cũ của anh biết. Mỗi bước đi trong hành lang lạnh lẽo, vắng lặng đều nhắc anh về quá khứ – nơi những đoạn hội thoại đầu tiên của nhân vật anime được trích xuất, nơi những nét vẽ phác thảo nguyên bản được scan vào hệ thống, được bảo tồn như... di tích thiêng liêng. Những ký ức hỗn độn ùa về, trộn lẫn giữa sự tự hào và nỗi ám ảnh.
Thang máy kỹ thuật cũ kêu kẽo kẹt khi anh xuống sâu hơn vào lòng đất. Mùi ozone và kim loại lạnh lẽo đặc trưng của trung tâm dữ liệu xộc vào mũi anh. Anh đến phòng mã gốc, một căn phòng rộng lớn với hàng trăm tủ máy chủ im lìm, mỗi chiếc chứa đựng một thế giới. Ánh đèn LED xanh dịu nhẹ từ các máy chủ rọi lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự quyết tâm sắt đá.
Anh mở bảng điều khiển chính, truy cập vào hệ thống lõi. Các ngón tay anh lướt trên bàn phím ảo với tốc độ kinh hoàng, nhập vào các lệnh phức tạp. Anh cần một bản đồ. Một bản đồ mạch cảm xúc của Linh trong truyện "Mùa Hoa Anh Đào: Hẹn Ước Năm Cuối". Dữ liệu này vốn không được phép truy cập trực tiếp bởi người dùng. Nhưng Nguyên không phải là một người dùng bình thường.
Kết quả hiện ra trên màn hình. Một biểu đồ phức tạp với những đường nét màu xanh, đỏ, vàng, biểu thị các trạng thái cảm xúc của Linh trong suốt 11 ngày cô bé mắc kẹt trong truyện. Biểu đồ ấy uốn lượn, lên xuống theo từng cung bậc: vui vẻ, hạnh phúc, yêu thương, rồi dần chuyển sang sợ hãi, tuyệt vọng, và cuối cùng là một đường ngang tĩnh lặng đáng sợ.
Nhưng điều đáng kinh ngạc là ở cuối biểu đồ. Sau thời điểm Linh chết thật, đường biểu thị cảm xúc không tắt hẳn. Nó vẫn đang "sống", dù rất yếu ớt, như một sợi chỉ mỏng manh màu xanh xám, vẫn còn dao động nhẹ.
> Kết quả: Cảm xúc của Linh không tắt sau khi chết. Nó vẫn đang "sống" bên trong truyện.
> Nghĩa là: phần linh hồn của cô bị kẹt lại.
Nguyên nắm chặt tay. Một hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim anh. Linh vẫn còn đó. Một phần của em gái anh vẫn còn tồn tại, bị giam cầm trong những dòng mã. Anh sẽ tìm cách đưa em trở về. Dù phải đi đến tận cùng của thế giới ảo.
Nguyên không dừng lại ở đó. Anh mở thêm các dòng dữ liệu khác, phân tích các truyện có người chết gần đây, những vụ án mà anh đã xem qua trên bảng tin. Anh tìm kiếm điểm chung, một dấu hiệu bất thường.
Và rồi anh tìm thấy nó. Trong tất cả các bản ghi lỗi của những ca truyện tử vong gần đây, một đoạn mã lạ xuất hiện. Nó luôn xuất hiện đúng trước thời điểm nhân vật trong truyện trở nên bất thường, quay sang tấn công người chơi. Nó như một con ma, một bóng đen vô hình, xuất hiện một cách lặng lẽ.
Dòng mã đó là:
> [#CODE:NULL-SCRIPT_∅]
> source: UNKNOWN
> priority: ABSOLUTE
> behavior: UNWRITTEN
> destination: ANY_STORY_WITH_ATTACHED_USER]
Nguyên đọc đi đọc lại từng dòng. Lạnh lẽo. Kinh hoàng.
`#CODE:NULL-SCRIPT_∅`: Mã rỗng. Một đoạn mã không có nội dung, chỉ chứa ký tự [∅] mà anh đã thấy trong dữ liệu của Linh.
`source: UNKNOWN`: Nguồn gốc: KHÔNG RÕ. Điều này là không thể. Mọi đoạn mã trong TSBG đều có nguồn gốc, có lập trình viên, có lịch sử.
`priority: ABSOLUTE`: Ưu tiên: TUYỆT ĐỐI. Nó có quyền lực cao nhất, ghi đè mọi lệnh khác.
`behavior: UNWRITTEN`: Hành vi: CHƯA ĐƯỢC VIẾT. Nó không có một hành vi được định nghĩa sẵn, nó tự sinh ra hành vi.
`destination: ANY_STORY_WITH_ATTACHED_USER`: Đích đến: BẤT KỲ TRUYỆN NÀO CÓ NGƯỜI DÙNG ĐÍNH KÈM. Nó nhắm vào người chơi thật.
Nó là một đoạn virus mã cốt truyện – nhưng... không có người lập trình nào tạo ra nó. Không qua hệ thống lưu trữ. Không qua biên tập. Không có bất kỳ dấu vết nào của sự can thiệp con người hay máy móc thông thường.
Nó “xuất hiện” như thể... được viết bởi chính bản thân truyện. Như thể thế giới ảo đã tự có ý thức, tự sinh ra một thứ virus để tấn công thực tại.
Nguyên cảm thấy một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo bao trùm lấy mình. Cái gì đang diễn ra vậy? Một AI phản loạn? Một ý thức đến từ đâu? Từ những câu chuyện? Từ những cảm xúc bị hút cạn?
Trần Nguyên quay lại căn hộ của mình, mang theo nỗi sợ hãi và quyết tâm ngùn ngụt. Anh đóng cửa lại, tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong không gian trống rỗng. Anh mở bảng điều khiển cá nhân của mình, ngón tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. Anh tính bắt đầu viết lại bản mã truyện “Mùa Hoa Anh Đào: Hẹn Ước Năm Cuối”. Anh sẽ đi ngược lại những dòng mã sai lệch, tìm kiếm sợi dây cảm xúc mỏng manh của Linh, kéo em về từ cõi chết ảo ảnh. Anh sẽ chiến đấu với cái "thứ" đã tạo ra [∅], đã giết chết em gái anh.
Nhưng trước khi Nguyên chạm tay vào màn hình cảm ứng, một tia lửa xanh lóe lên từ hộp cầu chì chính. Điện trong căn hộ đột ngột tắt lịm. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh sáng leo lét từ những tòa nhà chọc trời bên ngoài hắt vào qua cửa sổ.
Toàn bộ thiết bị nhà anh bị chập. Tiếng "tách tách" của mạch điện bị đoản vang lên khô khốc.
Rồi, trong màn đêm tĩnh lặng, một dòng chữ màu đỏ rực rỡ, chói lóa như một vết sẹo trên bầu trời đêm, đột ngột xuất hiện giữa không trung, trước mắt anh. Nó không thông qua bất kỳ hệ điều hành nào. Không phải màn hình máy tính. Không phải bảng điều khiển. Nó hiện ra trong không khí, như một hình chiếu ma quái, trực tiếp từ hư không.
> **[TRUYỆN ĐÃ BẮT ĐẦU VIẾT ANH]**
Nguyên giật mình lùi lại. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh nhìn xuống tay mình – nơi vết máu khô của Linh vẫn còn vương vấn trên móc tai. Và rồi, anh thấy nó. Một sự kinh hoàng lạnh lẽo bao trùm lấy anh.
Trên mu bàn tay anh, nơi từng là da thịt trắng ngần, những dòng mã màu đỏ, y hệt dòng chữ vừa hiện ra trong không khí, đang nổi lên như hình xăm nóng bỏng. Chúng như những sợi dây điện tử đang dần len lỏi, ăn sâu vào da thịt anh. Anh cảm nhận rõ ràng từng ký tự, từng nét phẩy nóng rát, như thể chúng đang được khắc lên xương tủy anh.
Câu đầu tiên hiện rõ, từng ký tự đỏ rực như máu, như một lời nguyền:
> “Chàng trai mất em gái bắt đầu đi vào truyện... để chết dần trong từng câu chữ.”
Màn hình tắt. Mọi thứ chìm vào bóng tối và sự im lặng tuyệt đối.
Nguyên đứng đó, một mình trong căn hộ lạnh lẽo, đôi mắt mở to. Anh là một lập trình viên. Anh biết không thể có chuyện này xảy ra. Đây không phải là một lỗi hệ thống. Đây không phải là một loại virus thông thường. Đây là một thứ gì đó vượt ra ngoài giới hạn của khoa học.
Anh đã định viết lại câu chuyện. Nhưng giờ đây, câu chuyện đã quay lại và bắt đầu viết anh.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Một giọng nói thì thầm trong đầu, không phải là giọng của Oracle, mà là một giọng nói khác, trầm hơn, cũ kỹ hơn, thì thầm những dòng mã, những câu chuyện.
Liệu anh có thể chống lại số phận đã được viết ra cho mình? Hay anh sẽ trở thành một nạn nhân tiếp theo của thứ đã giết Linh?
Và nếu anh trở thành một nhân vật trong câu chuyện của chính mình, liệu anh có thể tìm thấy Linh? Hay đó chỉ là một cái bẫy, một trò chơi mà anh không thể thắng?
Đôi mắt Nguyên lướt qua những dòng mã đỏ đang cháy trên da thịt. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, không còn trong thế giới ảo nữa. Lần này, chiến trường là chính cơ thể và tâm trí anh.