(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 567: “报仇; 复仇”
Tin tức Nguyễn Ninh vương cùng sứ tướng tử trận loan truyền đến Sơn Tây, khiến vùng đất này ngày càng nóng lên. Trong khi ba quân Thiên Đức trấn thủ tại phủ Sơn Tây vui mừng reo hò, các tướng lĩnh như Đoàn Kính Chí, Tôn Toàn Hưng, Trầm Khâm Tộ, Dương Trường Huệ, Đỗ Thạc, Trần Quyền và Lý Mẫn lại mang trong mình những tâm tư khác nhau.
Tôn Toàn Hưng nhận thấy binh lực không đủ để công phá Cao Quang Chương, càng không thể tiến sâu xuống phía Nam nhằm phối hợp với binh mã Đỗ Động Giang. Ông bèn cấp báo, xin lệnh từ Đoàn Kính Chí.
Nhận thấy không thể kéo dài thêm, Dương Trường Huệ bèn điều thủy quân về phía hạ lưu, lập thủy trại phong tỏa khu vực ngã ba sông Hát.
Tại kinh sư, trước tình hình mặt Nam ngày một nguy cấp, Tô Trung Từ vẫn quyết định tăng viện 2000 cấm quân lên mặt Bắc cho Lý Mẫn. Ông muốn dốc toàn lực phối hợp, tiêu diệt hoặc bắt sống lực lượng thủy quân Thiên Đức, đồng thời chiếm giữ vùng phía Nam phủ Sơn Tây. Tổng cộng, Tô Trung Từ đã huy động khoảng 3 vạn rưỡi binh mã chính quy và hơn 1 vạn dân binh được sung thêm cho cả hai mặt trận, khiến bách tính kinh sư một phen khốn đốn. Có thể nói, hầu hết dân chúng La Thành đều có con em phục vụ tự nguyện hoặc bị bắt buộc nhập ngũ trong quân đội triều đình.
Lý Mẫn bố trí một bộ phận binh mã cùng Cự thạch pháo án ngữ tại ngã ba sông Hát và phụ lưu Tích Lịch Giang, thuộc địa phận La Thành. Đồng thời, ông điều đại quân đang đóng tại Hát huyện vượt Tích Lịch Giang, tiến đánh mạnh sang huyện Tích Lịch. Trước đó, hàng nghìn bách tính huyện Hát đã bị bắt đi phu dịch, chặt tre, đốn cây đóng bè, làm cầu phao tạm và lấp đất ngăn một khúc sông hẹp, nối liền Hát huyện với huyện Tích Lịch. Từ thượng tuần tháng 5, một dòng phụ lưu vốn cấp nước cho sông Tích Lịch từ sông Hát cũng đã bị chặn lại.
Do đã nắm được ý đồ của đối phương, Phùng Hiền vừa chống cự vừa rút quân có trật tự về đóng tại làng Phúc Thọ. Lý Mẫn đạt được mục đích ngăn sông, đồng thời bày binh bố trận dày đặc tại huyện Hát để đón lõng thủy quân Yết Kiêu. Yết Kiêu lúc này hoàn toàn có thể đánh đắm tất cả chiến thuyền, đưa quân lên bộ rồi rút về thành Sơn Tây, song với bản lĩnh và danh dự dày công gầy dựng của một thủy tướng, ông không thể chưa đụng trận mà đã vội lui binh.
Về lực lượng, thủy quân dưới quyền Yết Kiêu bao gồm Phạm Chiêm cùng Trung đoàn Long Vũ và Cao Mộc Viễn cùng Trung đoàn của mình. Hai trung đoàn này sau nhiều trận thủy chiến đã hao hụt cả về trang bị lẫn quân số và nhất thời chưa thể bổ sung; mỗi trung đoàn hiện chỉ còn khoảng một nghìn quân và bốn mươi chiến thuyền các loại. Trung đoàn thủy Siêu Loại của Đinh Công Tráng trước đây thuộc Đại đoàn Thiên Đức, đóng giữ tại ngã ba sông Dâu và sông Văn Giang, nay đã thuộc quyền Yết Kiêu với quân số khoảng 1100 người cùng 50 chiến thuyền lớn nhỏ. Lực lượng thủy pháo do Dương Cát Lợi chỉ huy gồm 1200 binh sĩ thuộc Trung đoàn 341, được điều từ quân Thánh Dực của Bàn Phù Sếnh. Trung đoàn 341 này được trang bị 60 thần công và 120 Hỏa pháo liên hoàn. Ngoài ra, Yết Kiêu còn được bổ sung 500 thủy binh mới điều từ Đằng Châu đến. Tổng cộng, lực lượng thủy quân của Yết Kiêu đóng tại sông Hát có từ 4500 đến 5000 binh sĩ.
Thời điểm trước khi Dương Trường Huệ tiến đánh, Phạm Chiêm và Cao Mộc Viễn có hơn ba nghìn quân. Sau đó, Yết Kiêu mới dẫn 4000 thủy binh đến trợ chiến. Như vậy, sau khoảng 2 tháng giao tranh, lực lượng thủy quân của Yết Kiêu đã thiệt hại khoảng 2500 đến 3000 quân, một con số không hề nhỏ.
Dương Trường Huệ và Lý Mẫn đã nắm được sơ bộ binh lực của Yết Kiêu, vì thế càng thêm tin tưởng vào chiến thắng đã nằm trong tầm tay.
Trong kế hoạch vây bắt lực lượng của Yết Kiêu, Phàn Tiếp được chi viện bởi khoảng 1000 cấm quân La Thành nhằm ngăn cản Phùng Hiền đến ứng cứu Yết Kiêu.
So sánh tương quan lực lượng, Dương Trường Huệ còn khoảng gần 7000 thủy quân, chưa kể lực lượng của Phàn Tiếp. Lý Mẫn chỉ huy khoảng 1 vạn rưỡi cấm quân cùng chừng đó dân binh trang bị vũ khí thô sơ. Để đảm bảo kế hoạch thành công, Tôn Toàn Hưng đề nghị Đỗ Thạc chuyển quân về huyện Tích Lịch tấn công Phùng Hiền. Đỗ Thạc mừng húm, lập tức đồng ý bởi lẽ ông vừa mới mất hai tướng Đàm Quán và Đinh Dương cùng 1000 quân, trong khi Bố Giáp lại đang án ngữ đường về. Từ huyện Tích Lịch, Đỗ Thạc có thể theo đường sông về lại thành Quyền mà không lo bị tập hậu.
Đỗ Thạc rục rịch chuyển quân, muốn chắc chắn an toàn. Ông đem theo hơn ba nghìn dân đã bắt trước đó làm phu vận chuyển lương thảo, bố trí họ ở tiền quân và một số ở hậu quân, đề phòng trường hợp Bố Giáp hoặc binh mã từ thành Sơn Tây đuổi đánh.
Thành Sơn Tây lúc này không còn bị binh mã vây hãm lỏng lẻo ở mặt phía Đông và phía Tây; tại đây chỉ còn lại lực lượng hậu quân của Dương Trường Huệ.
Đến lúc này, Triệu Trung mới thi hành mật lệnh của Chương, đem toàn bộ 2000 quân Tam Hưng (còn gọi là quân Thủy Nguyên) với trang bị nhẹ, lần lượt rời thành theo cổng Nam. Nửa đường, Triệu Trung lệnh binh sĩ thay sang chiến phục nhà họ Triệu. Quân Tam Hưng có đến tám phần mười là tráng đinh người Tống, số ít ỏi còn lại là tướng sĩ Thiên Đức đảm trách các nhiệm vụ pháo binh, trinh sát, dẫn đường, thông tin liên lạc và hỗ trợ chỉ huy từ cấp trung đội. Triệu Trung được phép sử dụng đại kỳ nhà họ Triệu, đó là một đặc ân đầy ẩn ý của Vạn Thắng vương.
Binh sĩ Tam Hưng không được trang bị súng hỏa mai. Bù lại, mỗi binh sĩ được cấp 6 quả lựu đạn tre, tương đương 2 cơ số lựu đạn bộ binh. Bên cạnh đó, mỗi trung đội được trang bị hỏa lực bộ binh là 6 khẩu ĐB32M1, còn cấp đại đội được trang bị 3 Hỏa pháo liên hoàn bằng kim loại có thể tháo rời. Đao kiếm, khiên chắn, hộ tâm phiến trang bị cho binh sĩ đều là loại tốt nhất. Quân Tam Hưng không đội mũ trụ khi tham chiến, thay vào đó họ buộc một dải khăn trắng trên đầu với dòng Hán tự “报仇; 复仇” nghĩa là “báo thù, rửa hận”.
Triệu Trung và binh sĩ Tam Hưng rất trân trọng cơ hội này. Triệu Trung v���a tròn ngũ tuần, đã lên chức ông nội, muốn tận dụng cơ hội đã chờ đợi suốt mấy năm trời nhằm báo đáp Vạn Thắng vương. Hơn nữa, Triệu Nhã Lâm sắp hạ sinh vương tử hoặc vương nữ cho Vạn Thắng vương, dẫu nàng chưa có danh phận nhưng với Triệu Trung, bấy nhiêu đã là quá đủ.
Ban đầu, Chương giao nhiệm vụ cho Triệu Trung phối hợp với Phùng Hiền đánh Dương Trường Huệ hoặc giúp Cao Quang Chương chống Tôn Toàn Hưng. Do thế trận chưa rõ ràng, quân Tam Hưng phải cố thủ trong thành chờ đợi. Mục tiêu hiện tại của Triệu Trung đã thay đổi, nhắm vào đạo binh chưa rõ danh tính và binh lực đang ẩn náu đâu đó tại huyện Hát hoặc Tích Lịch. Trước giờ xung trận, Triệu Trung biết được đối thủ của quân Tam Hưng là Phàn Tiếp, bộ tướng của Dương Trường Huệ cùng khoảng 1000 tinh binh. Triệu Trung quán triệt ba quân dốc toàn lực đánh phủ đầu Phàn Tiếp, còn lực lượng pháo binh hỗ trợ sẽ đảm trách nhiệm vụ tấn công đội quân La Thành phối hợp với Phàn Tiếp.
Nhằm phối hợp với các mặt trận khác, Phùng Thanh Hòa để lại Tiểu đoàn Thiết kỵ 325 ở lại giữ thành, còn ông đem các Tiểu đoàn 323 và 324 ra ngoài thành, đóng bên sườn trái trận địa pháo phòng thủ của Cao Quang Chương, đề phòng Tôn Toàn Hưng điều binh vòng qua thành Sơn Tây.
Cũng vào thời điểm này, tin tức Tả phó sứ Nguyễn Từ Minh sẽ xin hàng quân Thánh Dực sau khi an táng Nguyễn Ninh vương đã lan ra khắp Vạn Xuân. Ngô Thiên Sách tại Trường Châu chẳng thể ngồi yên chờ Thiên Đức quân đến cửa, bèn phái một đạo thủy quân hơn 2000 tinh binh do Lê Cát Bảo, nguyên Sứ quân Sơn Nam Hạ, thận trọng đốc suất đến thành Tích Lịch để hội kiến Đỗ Thục. Đạo quân của Lê Cát Bảo đã không kịp tham chiến.
Chương một lần nữa rời khỏi chỉ huy sở Yên Bình để tiến đến tiền tuyến. Do chiến thắng sớm hơn dự kiến của Bàn Phù Sếnh và Lý Trí Thắng, Chương cấp tốc rút Trung đoàn Vĩnh Yên của Phan Vỹ về huyện Siêu Loại, sau đó dùng ngựa dự phòng để nhanh chóng chuyển quân lên phủ Vĩnh Yên. Đồng thời, Chương điều Tiểu đoàn 31 của Linh Thông Thuận, với đầy đủ quân số, trở lại vị trí đóng quân trước đó, dùng các khinh thuyền cũ, sẵn sàng chờ lệnh vượt sông sang đất La Thành.
Ngay khi Dương Trường Huệ có động thái phong tỏa sông Hát, Vương Chí Linh nhận lệnh đem Trung đoàn 3 Sơn cước đến gần thủy trại cũ của Yết Kiêu. Phan Vỹ hội quân với Vương Chí Linh, tạo thành một đạo bộ binh tương đối mạnh. Nhiệm vụ đầu tiên của Vương Chí Linh sẽ là tấn công toán hậu quân của Dương Trường Huệ ở bờ hữu ngạn, phong tỏa Xích Giang, nhằm đề phòng Đoàn Kính Chí điều binh trợ chiến cho Dương Trường Huệ.
Lực lượng pháo binh dưới quyền Phạm Bạch Hổ âm thầm chuyển quân với sự yểm trợ của Trung đoàn Kinh Môn. Gần một nghìn thuyền, bè nhỏ các loại đã được chuẩn bị sẵn, cất giấu trong các làng mạc gần sông Xích, chỉ chờ thời điểm được đem ra sử dụng.
Các bên tham chiến đã điều binh đâu vào đấy. Dương Trường Huệ định tấn công vào sáng ngày 24 tháng 5 nhưng trời mưa, đành tạm hoãn. Yết Kiêu một lần nữa tận dụng thời tiết, sử dụng Thiếp giáp đĩnh đánh phá tiền quân của Dương Trường Huệ rồi rút lui. Mưa lâm râm mãi đến chiều mới ngớt, Dương Trường Huệ quyết định tấn công vào lúc trời sẩm tối nhằm giấu đội hình. Hạ tuần trăng muộn, trời nhiều mây. Hơn hai trăm chiến thuyền lớn nhỏ của Đại Vũ lặng lẽ xuôi dòng Hát Giang, chưa đi được bao xa thì đụng phải thuyền cảnh giới của thủy quân Thiên Đức. Thuyền cảnh giới bắn liên tiếp mấy quả pháo hiệu rồi mất dạng vào màn đêm không trăng.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.