(Đã dịch) Vạn Võ Thiên Tôn - Chương 480: Chiến Vương bảng cường giả
"Ngươi gọi ta một tiếng lão sư, ta tự nhiên sẽ dạy ngươi! Đứng lên đi!" Dứt lời, Tiêu Thần phất tay áo một cái, nâng Trương Văn đứng dậy.
"Ngươi vừa mới nuốt độc dược, chỉ phát huy được một phần mười dược tính mà thôi! Ta hiện tại truyền cho ngươi một bộ pháp môn luyện thể, ngươi bắt đầu tu luyện từ hôm nay, trong vòng một tháng, chắc chắn có thể giúp ngươi đột phá đến Thiên Võ cảnh cửu trọng!" Tiêu Thần nói.
Một tháng, Thiên Võ cảnh cửu trọng? Trương Văn nghe xong lời này, kích động đến mức suýt ngất đi.
Phải biết, trước ngày hôm nay, hắn đã chuẩn bị sẵn tư tưởng cả đời không thể bước vào Thiên Võ cảnh.
Thế nhưng, ai ngờ, Tiêu Thần lại có thể giúp hắn đột phá Thiên Võ cảnh cửu trọng chỉ trong vòng một tháng!
Chuyện này đối với hắn mà nói, quả thực là chuyện hoang đường.
"Được rồi, đây là tâm pháp của ngươi, cầm lấy mà tu luyện đi! Bất quá, như ta đã nói, muốn đạt được một thân thể trải qua trăm khổ, phi phàm khó lường, thì quá trình tu luyện của ngươi nhất định phải trải qua những thống khổ khó tưởng tượng! Nhưng bù lại, ngươi có thể chịu đựng bao nhiêu thống khổ thì sẽ nhận lại bấy nhiêu sức mạnh! Cho nên, trên con đường tu luyện, ngươi có thể đi bao xa, là do tâm tính của ngươi quyết định!"
Tiêu Thần nhìn Trương Văn nói.
Trương Văn nghe vậy, cả người chấn động, nghiêm nghị nói: "Đa tạ lão sư chỉ điểm!"
Tiêu Thần gật đầu nói: "Ừm, người kế tiếp!"
Ngay sau đó, Tiêu Thần lần lượt chỉ điểm cho từng học sinh có mặt.
Có người được truyền thụ công pháp, có người được ban linh dược, Tiêu Thần tùy tài năng mà dạy, phương pháp chỉ điểm dành cho mỗi học trò đều không hoàn toàn giống nhau.
Điểm chung duy nhất là, sau khi được Tiêu Thần chỉ điểm, những học sinh này hầu như tất cả đều đột phá ngay tại chỗ.
Người đột phá ít thì tăng hai ba tiểu cảnh giới, người đột phá nhiều thậm chí tăng đến bảy tám tiểu cảnh giới!
Chỉ trong chốc lát, trong phòng chỉ dạy, linh quang tỏa sáng, linh khí nổ vang.
Chứng kiến tất cả những điều này từ một bên, Viện trưởng lúc này đây trong lòng run rẩy không thôi!
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn tuyệt đối không tin trên đời này lại có chuyện như vậy!
Thế nào mới là thiên tài?
Thế nào mới là danh sư?
Tất cả thiên tài cùng danh sư của Vân Võ học viện hắn, e rằng cộng lại cũng không bằng một ngón chân út của Tiêu Thần!
"Nhặt được báu vật! Ta thực sự nhặt được báu vật rồi!" Viện trưởng trong lòng điên cuồng hò hét.
"Ừm, ta đã chỉ điểm xong cho tất cả mọi người rồi! Tiếp đó, các ngươi chỉ cần dựa theo lời ta nói, nỗ lực tu luyện là được!" Tiêu Thần nói với mọi người.
"Vâng, đa tạ lão sư!"
Mọi người đồng thanh đáp lời.
Tiêu Thần chậm rãi đứng dậy, nhìn viện trưởng nói: "Ồ? Ngươi vẫn còn ở đây à? Chẳng phải tích phân ta vừa đạt được khi chỉ đạo họ đột phá đã đủ rồi sao?"
Viện trưởng nghe vậy, lập tức gật đầu lia lịa nói: "Đủ rồi! Đủ rồi!"
Tiêu Thần cười nói: "Vậy ta đi tham gia kỳ thí luyện sư giả cũng không thành vấn đề chứ?"
Viện trưởng vội nói: "Đương nhiên không có vấn đề!"
Tiêu Thần nói: "Vậy thì tốt, ta còn có một số việc, ta đi trước đây!"
Nói xong, Tiêu Thần trực tiếp xoay người rời đi.
Mãi đến khi Tiêu Thần đi khuất, viện trưởng mới hoàn hồn.
"Ai, Tiêu Thần lão sư... Ngươi... Ngươi còn chưa chỉ điểm ta mà!" Nhìn theo hướng Tiêu Thần đi khuất, Cao Thanh hốt hoảng kêu lên.
Thế nhưng, giờ phút này Tiêu Thần đã đến trước cổng Vân Võ học viện.
Nhưng mà, hắn vừa bước ra khỏi cổng lớn Vân Võ học viện...
Khanh! Một đạo kiếm khí bỗng nhiên ập đến.
Tiêu Thần vội vàng né sang một bên.
Oanh! Một tiếng nổ vang lên, kiếm khí sượt qua chóp mũi hắn.
"Kẻ nào?" Tiêu Thần quay đầu, nhìn về hướng kiếm khí vừa ập tới nói.
"Ha hả, quả nhiên có chút bản lĩnh!" Mà vào lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên.
Ngay sau đó, hai người trẻ tuổi, một cao một thấp, chậm rãi bước ra.
Người có vóc dáng cao đang cầm một thanh trường kiếm trong tay, vẻ mặt khinh thường nhìn Tiêu Thần.
Hiển nhiên, nhát kiếm vừa rồi chính là do hắn chém ra!
"Ngươi tên Tiêu Thần đúng không?" Mà vào lúc này, người lùn kia mở miệng trước.
"Phải thì sao?" Tiêu Thần nhíu mày nói.
Người lùn cười lạnh nói: "Không có gì, theo chúng ta đi đi!"
"Đi đâu? Các ngươi là ai? Muốn ta đi đâu?" Tiêu Thần kinh ngạc hỏi.
Người vóc dáng cao nghe vậy, lập tức lạnh giọng nói: "Đâu ra mà nhiều lời vô nghĩa vậy? Bảo ngươi đi theo thì cứ đi theo, bằng không thì cẩn thận ta một kiếm chém ngươi đấy!"
Tiêu Thần nghe vậy, ánh mắt lạnh đi nói: "Các hạ vừa mới đánh lén ta một kiếm, ta còn chưa truy cứu đâu, hiện tại còn uy hiếp ta, e rằng không được thích hợp cho lắm?"
Ai ngờ nghe xong lời Tiêu Thần, hai người đối diện liếc nhau, bỗng nhiên cười phá lên.
"Đánh lén? Tiểu tử, ngươi tưởng bở quá rồi!" Người vóc dáng cao cười to nói.
Người vóc dáng thấp cũng cười nói: "Tiêu Thần, nếu hắn muốn đánh lén ngươi, với tu vi của ngươi, cho dù có mười cái mạng, cũng không đỡ nổi một kiếm của hắn!"
Có mười cái mạng cũng không đỡ nổi một kiếm của đối phương? Tên này, đúng là ba hoa chích chòe!
Tiêu Thần suýt nữa bật cười vì đối phương.
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Thần, người vóc dáng cao nheo mắt nói: "Sao hả, ngươi còn không phục?"
Tiêu Thần hừ lạnh nói: "Ta chỉ muốn hỏi, hai người các ngươi là lũ ngớ ngẩn từ đâu tới vậy, mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta?"
"Tìm chết!" Người vóc dáng cao lập tức giận tím mặt.
Người vóc dáng thấp cũng nheo mắt, nhìn Tiêu Thần, lạnh giọng nói: "Tiểu tử, ngươi có biết không, chỉ bằng câu nói vừa rồi của ngươi, hai người chúng ta đủ sức giết ngươi mấy chục lần!"
Người vóc dáng cao cũng lạnh giọng nói: "Người trẻ tuổi, đã ngươi không biết sống chết, ta sẽ nói cho ngươi biết thân phận của hai người chúng ta đây! Ta, tên là Tạ Tử Vân, là cao thủ xếp hạng thứ chín trăm sáu mươi lăm trên Chiến Vương bảng!"
Người vóc dáng thấp bên cạnh cũng lạnh giọng nói: "Tại hạ Lăng Phi Vũ, xếp hạng thứ chín trăm bốn mươi hai trên Chiến Vương bảng!"
Chiến Vương bảng là bảng xếp hạng thực lực dành cho thanh niên trong hoàng triều Đại Vân.
Phàm là người có thể được ghi danh trên bảng, đều là những thiên tài võ đạo kiệt xuất!
Mà hai người này, lại càng là những người xếp hạng trong top một ngàn!
Bọn họ vốn dĩ chờ đợi sau khi mình báo ra tên tuổi, Tiêu Thần tất nhiên sẽ sợ đến mức chân nhũn ra, lập tức quỳ xuống đất xin tha mạng.
Nào ngờ, Tiêu Thần đối diện lại nhíu mày, nói: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó thì sao ư? Hai người chúng ta chính là cường giả xếp hạng trong top một ngàn của Chiến Vương bảng, như thế vẫn chưa đủ sao?" Tạ Tử Vân lạnh giọng nói.
Nhưng ai ngờ, Tiêu Thần lại cười lạnh một tiếng, nói: "Chiến Vương bảng xếp hạng trong top một ngàn ư? Cho dù ngươi có là người xếp hạng thứ nhất trên Chiến Vương bảng, ở trước mặt ta, cũng đều không có tư cách phách lối! Ngươi vừa mới đánh lén ta một kiếm, bây giờ lập tức quỳ xuống xin tha ta, ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng!"
"Cuồng vọng!" "Tìm chết!"
Hai người nghe vậy, đều nổi giận nói.
Tạ Tử Vân càng nhìn Tiêu Thần, lạnh giọng nói: "Tiêu Thần, vốn dĩ ta định mang ngươi trở về, để Hắc Nguyệt đại ca đích thân xử tử! Nhưng hiện tại xem ra, tiểu tử ngươi thực sự không biết sống chết! Cũng được, nếu đã như vậy, vậy ta cứ ở đây trước đánh gãy tứ chi của ngươi, rồi sau đó sẽ đưa ngươi đến trước mặt Hắc Nguyệt đại ca!"
"Hắc Nguyệt?" Nghe được đối phương những lời này, Tiêu Thần không khỏi sửng sốt.
Hai người này, lại là người của Hắc Nguyệt!
"Hai người các ngươi, thật đúng là biết tìm chết mà!" Trong mắt Tiêu Thần hiện lên m���t đạo sát ý, nhìn hai người trước mắt phảng phất như nhìn hai cái xác chết!
Toàn bộ bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free.