(Đã dịch) Vạn Năng Thần Bút - Chương 465: Cố ý
Má nó chứ, dám đánh anh em của tao, đồ khốn kiếp!
Trò này đâu phải mới diễn một lần hai lần.
Chuyện này cũng như ngòi nổ được châm sẵn, hơn mười thanh niên đều biết mình phải làm gì.
"Lại dám động thủ đánh người, còn luật pháp nữa không? Mọi người đều thấy đấy! Chính hắn ra tay trước."
Hơn mười thanh niên hò hét ầm ĩ, chuẩn b��� ra tay.
Những người đứng xem xung quanh vội vàng lùi lại.
Họ chỉ đến xem náo nhiệt, chứ không muốn bị vấy máu.
Không ai ngờ lại có màn này.
Rất nhiều người đều nghĩ rằng, người nhiếp ảnh kia quá liều lĩnh, biết đối phương có mười mấy người mà vẫn dám ra tay đánh người, thật sự quá ngu xuẩn!
Thật ra cũng có vài người biết, nhiếp ảnh gia bị oan, đây hoàn toàn là cái bẫy do hơn mười thanh niên kia giăng ra.
Trình Huy vô cùng lo lắng, vội vàng muốn xông vào ngăn cản.
Còn Kim Giang và Trần Kiều, lúc đầu rất băn khoăn không hiểu mấy thanh niên này từ đâu chui ra.
Nhưng không lâu sau liền hiểu ra.
Mười mấy người này chắc chắn là cố ý tới gây rối, nhằm mục đích ngăn cản phỏng vấn.
Người không biết rõ ngọn ngành thì cho rằng đây chỉ là xung đột đơn thuần rồi dẫn đến ẩu đả.
Còn người biết chuyện, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể rõ ràng chuyện gì đang xảy ra.
Người biết chuyện thì đương nhiên bao gồm cả Hàn Đào.
"Hàn Đào, mau ngăn họ lại, bọn họ cố ý tới quấy rối đó!"
Người nói là Tần Nguyệt.
Nàng vô cùng phẫn nộ. Đối phương thật sự quá kiêu ngạo, quá ức hiếp người rồi.
Nếu đây không liên quan gì đến nàng, nàng tự nhiên sẽ không lo chuyện bao đồng. Nhưng người bị tổn thương lại là người nhà của Hàn Đào, cũng là người thân tương lai của nàng.
Nàng cực lực ủng hộ Hàn Đào cho đám người xấu đó một trận đòn.
Kẻ ác phải dùng biện pháp mạnh tay trừng trị, nếu không, chúng sẽ càng ngày càng hung hăng.
Nghe Tần Nguyệt nói vậy, Kim Giang và Trần Kiều lập tức lo lắng, thấy Hàn Đào nghe lời Tần Nguyệt mà thật sự định ra tay đánh người, hai người vội vàng ngăn cản.
Đối phương có mười mấy người, Hàn Đào đi tới không phải tự tìm đường chết sao?
Họ cũng biết mười mấy người kia cố ý tới gây rối. Thế nhưng, cũng chẳng có cách nào cả! Chỉ có thể ghi nhớ chuyện này, sau đó lên báo, kiện cáo. Ắt sẽ có người đứng ra giải quyết.
"Dì nhỏ, dì cũng nhìn ra rồi chứ! Những người này cố ý tới quấy rối."
Hàn Đào nói với vẻ mặt âm trầm.
"Tiểu Đào, con đừng xúc động, con không ngăn cản được bọn hắn đâu."
Trần Kiều vội vàng khuyên nhủ.
Lúc này, nhiếp ảnh gia đã cảm thấy tình huống không ổn, biết hôm nay thế nào cũng sẽ chịu thiệt, lập tức từ dưới đất bò dậy, xoay người định bỏ chạy.
Cái gọi là hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt mà! Hắn đâu phải người ngu, đã kịp phản ứng. Đám người này chính là cố ý tới gây rối, hoàn toàn không phải trùng hợp.
Chuyện như vậy hắn gặp rất nhiều.
Đại thể đều là, kẻ yếu và kẻ mạnh xảy ra xung đột. Sau đó kẻ yếu bị tổn thương, báo động cầu cứu, còn bên kẻ mạnh không muốn bị bóc mẽ, tự nhiên sẽ tìm cách ngăn cản.
Tất cả những gì diễn ra trước mắt minh chứng rằng, nhiếp ảnh gia trong lòng nghĩ đúng là như vậy.
"Má..., đánh người còn muốn chạy."
Hơn mười thanh niên hô hoán rồi lập tức vọt tới, đồng thời có hai thanh niên tinh ranh ôm lấy máy quay phim dưới đất, dùng sức đập xuống.
Nhìn thì có vẻ như chúng tức giận muốn tìm cái gì đó để trút giận, kỳ thực, chúng nghĩ rằng chỉ cần làm hỏng máy quay phim thì sẽ không thể phỏng vấn được nữa, như vậy là đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Còn về phần người nhiếp ảnh kia, cứ đánh vài cái hoặc hù dọa một chút là xong chuyện.
Không thể nhẫn nhịn được nữa, không đánh mấy tên khốn kiếp này, Hàn Đào cảm giác mình sẽ nghẹn chết mất.
Cho nên, cứ việc dì nhỏ Tr��n Kiều lôi kéo hắn.
Thế nhưng, hắn vẫn đẩy Trần Kiều ra.
Hắn sải bước xông tới, nhắm thẳng vào kẻ đang giơ cao chiếc máy quay phim định đập xuống đất.
"Cút đi mày!"
Từ phía sau, Hàn Đào tung một cước đạp cho gã đánh rơi máy quay phim đang cầm, sau đó thân thể không kìm được mà lao về phía trước vài bước.
Cuối cùng, gã đụng “rầm” một tiếng vào tường, mặt tiếp xúc thân mật với vách tường, kêu lên một tiếng thảm thiết.
Hàn Đào không hề dừng lại, đối với gã thanh niên gần mình nhất, vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, một quyền giáng xuống, máu mũi tuôn ra, gã ôm mặt nằm vật ra đất, kêu la đau đớn.
Biến cố này hiển nhiên là tất cả mọi người lúc đầu đều không ngờ tới.
Đây là màn kịch gì vậy chứ! Thanh niên ra tay đánh người này không muốn sống nữa sao? Lẽ nào hắn là người nhà với nhiếp ảnh gia à! Những người xem náo nhiệt thấy Hàn Đào ra tay ác liệt như vậy, nhất thời đều hãi hùng khiếp vía, không khỏi lo lắng cho Hàn Đào.
Những thanh niên đang đuổi theo nhiếp ảnh gia, nhất thời đều sững sờ.
Có chút không kịp phản ứng.
"Tên nhóc đó, rõ ràng dám động tay, khốn kiếp!"
Ba giây sau, đám người kia mới hoàn hồn.
Liền quay đầu xông về phía Hàn Đào.
"Tiểu Đào, cẩn thận!"
Kim Giang nhìn hơn mười thanh niên lập tức vây lấy Hàn Đào, nhất thời trái tim như nhảy vọt lên cổ họng. Hàn Đào ra tay là vì trút giận cho bọn họ.
Hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!
Mặc kệ sống chết, hắn không thể trơ mắt nhìn Hàn Đào bị tổn thương, nói như vậy, hắn sẽ áy náy cả đời mất!
Huyết khí nam nhi bùng lên, Kim Giang hô lớn: "Đám khốn kiếp kia, dừng tay cho tao!"
Đối phương người đông thế mạnh, Kim Giang liếc nhìn quanh, chẳng có vũ khí gì, chỉ có thể tay không xông lên.
Nhưng chưa kịp chạy đến gần, liền có một thân hình lao vào hắn từ phía sau.
Hắn cả kinh, thế nhưng không tránh kịp, bị va vững vàng.
Hắn lập tức ngã bệt xuống đất, người kia cũng đè chặt trên người hắn. Kim Giang ngồi bệt xuống, tê tái hít vài hơi khí lạnh, đúng là đau thật!
Hắn cố nén đau đớn muốn đ��y gã thanh niên đang rên rỉ trên người mình ra, định đứng dậy.
Thế nhưng, hắn đột nhiên lại ngồi thụp xuống.
Lần này không phải do bị va chạm, mà là vì kinh ngạc.
Hắn nhìn thấy, Hàn Đào hệt như một con hổ phát điên, lộ ra hàm răng sắc nhọn, mỗi quyền mỗi cước đều mang theo vô tận hận ý.
Hắn mỗi khi vung một quyền, liền có một người ngã xuống.
Mỗi quyền đều như giáng thẳng vào da thịt, sau tiếng đấm đá 'bộp bộp' vang lên là từng tiếng kêu thảm thiết.
Kim Giang chấn kinh.
Trần Kiều chấn kinh rồi.
Những người xem náo nhiệt xung quanh cũng hoàn toàn chấn kinh.
Ngoại trừ hơn mười thanh niên nằm vật ra đất kêu la đau đớn, những người còn lại tất cả đều hóa đá, đứng sững bất động tại chỗ, trong mắt ánh lên vẻ khiếp sợ, khó mà tin nổi.
Đúng vậy, chưa đến một phút. Tuyệt đối chưa đến một phút.
Hàn Đào một mình đánh ngã hơn mười thanh niên dáng vẻ hung hãn, thân thể cường tráng.
Chuyện này. . .
Không phải hoa mắt, họ liên tục dụi mắt, tự hỏi đi hỏi lại, liệu có phải mình đang mơ không.
Họ biết tất cả những điều này đều là thật sự đang diễn ra.
Ánh mắt khiếp sợ của mọi người đổ dồn vào Hàn Đào.
Thật sự quá lợi hại đi! Ngay cả quán quân quyền anh đến, đánh hơn mười thanh niên có được dễ dàng như bẻ cành khô vậy không?
Họ cũng cảm thấy, hơn mười thanh niên bề ngoài cường tráng này, trước mặt Hàn Đào, dường như những đứa trẻ con, không có một chút sức đánh trả nào.
Càng giống như đang đóng phim truyền hình, đều có sự phối hợp ăn ý.
Mọi người liên tục hít vào khí lạnh.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, đúng là không tin trên thực tế sẽ có nhân vật lợi hại đến thế.
Tạm thời chưa nói đến sự khiếp sợ của mọi người.
Sau khi vô cùng bá đạo quật ngã hơn mười thanh niên, Hàn Đào lập tức khóa chặt ánh mắt lên người Đỗ Tùng.
Có thể thấy, Đỗ Tùng là đại ca của đám người này.
Đỗ Tùng thân là kẻ cầm đầu, bình thường sẽ không trực tiếp ra tay.
Vì vậy, những người khác đều bị đánh, nhưng hắn vẫn bình yên đứng ở đó.
Chỉ là lúc này, vẻ hoảng sợ trong mắt hắn chẳng thể nào che giấu được.
Hắn có chút sững sờ.
Hắn là kẻ lăn lộn trong xã hội, quả thực đã gặp rất nhiều người có thể đánh nhau, một người có thể đánh vài người cũng không thiếu.
Thế nhưng còn thật chưa từng thấy Hàn Đào lợi hại như vậy.
Cứ một chiêu là một người ngã xuống, căn bản không mất đến một phút, hơn mười anh em của hắn đều nằm la liệt.
Này so với những cao thủ trong phim ảnh còn lợi hại hơn!
Hàn Đào với vẻ mặt lạnh lùng, bước về phía hắn.
Tên kia dường như đã hoàn hồn. Vẻ mặt hoảng hốt, sau đó xoay người định bỏ chạy.
Thế nhưng, muốn chạy cũng phải hỏi xem Hàn Đào có đồng ý không chứ!
Hắn còn chưa chạy được hai bước, đã bị Hàn Đào tung một cú đá bay, đạp cho nằm sải lai.
Tứ chi chạm đất, gã ngã tê người, đau đớn không thể tả.
Hàn Đào hừ một tiếng, sau đó rút chân về, đá mạnh vào người đang nằm sấp của hắn, khiến hắn lộn một vòng thành tư thế nằm ngửa.
Hàn Đào đang rất bực tức, không biết trút giận vào đâu, thì đúng là đám Đỗ Tùng xui xẻo.
Hàn Đào trút giận, đá liên tục vào Đỗ Tùng vài cước, Đỗ Tùng ôm đầu, đau gọi không ngớt.
Cuối cùng, bàn chân to của Hàn Đào đã giẫm lên mặt Đỗ Tùng, dùng sức vặn xoắn, mặt Đỗ Tùng nhất thời vặn vẹo biến dạng.
"Là ai cho các ngươi tới quấy rối?"
Hàn Đào hét lớn vào mặt Đỗ Tùng.
Đỗ Tùng hai tay ôm lấy chân Hàn Đào, dùng sức đẩy lên, cứ như muốn giảm bớt lực đè.
Thế nhưng, chút khí lực ấy của hắn, trước mặt Hàn Đào thật sự quá nhỏ bé.
Hắn miễn cưỡng còn có thể nói chuyện, ánh mắt hằn học trừng Hàn Đào: "Mày là ai? Dám đánh tao, tao thề giết cả nhà mày!"
Đỗ Tùng vô cùng tức giận, dồn hết sức lực lớn tiếng gầm rú.
Hắn là loại thanh niên lêu lổng lăn lộn khá ổn, cũng có chỗ dựa, chưa từng chịu thiệt thòi như vậy bao giờ, căn bản còn chưa biết đối phương là ai đã bị đánh.
Lợi hại thì có ích gì chứ? Mày có địch lại người ta đông không, có đỡ được dao găm không?
Cho dù Đỗ Tùng biết hôm nay chắc chắn chịu thi��t, thế nhưng vẫn không hề chịu thua.
Thế nhưng, xương của hắn, cũng không hề cứng như vậy.
Tiếp theo Hàn Đào liền dành cho hắn một trận đấm đá, khiến người ngoài nhìn vào cứ tưởng hắn đang ra tay hạ sát thủ, thế nhưng Hàn Đào có chừng mực, chỉ đảm bảo hắn không chết là được rồi.
"Bây giờ nói hay không nói?"
Đỗ Tùng đã bị đánh thành đầu heo, cánh tay của hắn đều bị Hàn Đào bẻ gãy. Hàn Đào vừa mới ngừng tay, ngồi xổm xuống, mang theo ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn.
Đỗ Tùng run rẩy cả người, đem hết thảy đều khai ra.
Đúng như Hàn Đào dự đoán, hắn đúng là do Triệu Vĩ, cha của Triệu Toa Toa phái tới, cũng là để cố ý gây sự ngăn cản phóng viên.
Những người vây xem nghe xong, cũng đều rất tức giận, cái nhà họ Triệu này thật đúng là ức hiếp người quá mà! Khiến con nhà người ta bị đánh ra nông nỗi này, lại không biết hối cải, còn vận dụng cả người trong xã hội.
Trong lúc nhất thời, câu chuyện của Kim Tiểu Văn đã khơi dậy sự đồng tình của mọi người.
Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.