Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 97: Hoàng Trường Nguyệt

Bỏ qua nỗi lo lắng về Sắc Dục Ma Chủ, hiện tại Trường An ít nhất đã có một tin vui.

Hắn gặp được xuyên việt giả cùng quê hương với mình!

Xuyên việt giả là những người xuyên qua không gian, thời gian vì một sự cố nào đó. Thông thường, họ xuyên qua do các đợt chấn động không gian, hoặc do ý chí của thế giới đưa họ tới… Vô số lý do có thể khiến một người bình thư��ng xuyên việt.

May mắn thay, tình trạng này rất hiếm khi xảy ra, và việc hai người xuyên việt từ cùng một quê hương có thể gặp nhau lại càng hiếm hoi.

Nhưng hôm nay, kỳ tích ấy đã xảy đến! Tại Vĩnh Xuân Đại Lục, Xuân Quốc, bên ngoài Hoàng Thành, nơi có một quán trà mang tên Vạn Sự.

Và chính tại đây là nơi mà hai xuyên việt giả sẽ tiến hành “luận đạo” với nhau.

Trường An tự biên tự diễn đoạn kịch bản vô nghĩa này trong đầu, nhưng rồi hắn lấy lại tinh thần và nhìn về phía trước.

Trước mặt Trường An là một người thư sinh tuấn tú, ngọc thụ lâm phong, lúc này nở một nụ cười ôn hòa, trên tay còn cầm theo chiếc quạt xếp. Dù vậy, hắn vẫn toát lên vẻ siêu phàm, khí chất ổn trọng, chắc chắn không phải là một thư sinh tầm thường.

Diệp Tuyên, Thánh Tử Thánh Tiên Tông, ba năm trước, hắn được đích thân lão tổ của tông môn thu nhận làm đệ tử, từ đó bộc phát tài năng, khiến người trong thiên hạ không ngớt lời thán phục.

Giờ đây, chỉ thấy Diệp Tuyên tiến về phía trước một bước và nói, giống như mãnh hổ chuẩn bị xuất kích!

“Bước tới đèo ngang bóng xế tà!”

Nhanh chóng, giọng đọc đầy ẩn ý. Phải thâm sâu đến mức nào mới có thể thể hiện được nhiều điều đến thế chỉ trong một câu thơ?

Nhưng Trường An đâu chịu kém cạnh? Diệp Tuyên chỉ vừa mới dứt lời, hắn đã cười khẽ, khí thế tựa tuyệt thế cao nhân ẩn cư, nhàn nhã đáp:

“Đập đầu vào đá máu tuôn rơi!”

"Cái gì?" Diệp Tuyên giật thót mình, nhưng hắn không hề nao núng, chỉ tiến thêm một bước lại gần Trường An, khí thế dâng cao thêm ba phần, ánh mắt sắc bén và kiên định:

“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng!”

“Cúi đầu mặc dép lê!”

Bầu không khí chìm trong yên tĩnh, hai bên không ai nhường ai, cảnh tượng vô cùng gay cấn. Chẳng lẽ đây chính là khí thế mà họ đã giấu kín bấy lâu?

Trường An nhìn Diệp Tuyên, Diệp Tuyên nhìn Trường An, hai người cứ thế giằng co một hồi lâu.

Cuối cùng, chỉ có thể khái quát bằng hai câu nói, rồi họ ôm chầm lấy nhau, ánh mắt rưng rưng cảm động, chỉ hận không thể gặp nhau sớm hơn nữa.

“Người anh em, ông chế thơ tùm lum rồi kìa!”

“��ồng chí, ông lôi cái đó ra thì ai nhớ nổi?”

Thanh Diệp: “...”

Bằng hữu của sư phụ ngày càng kỳ quái, ngay cả cách xưng hô của họ cũng khác lạ đến vậy?

Không để ý ánh mắt của cô đệ tử, Trường An hồ hởi buông Diệp Tuyên ra, gật gù khen:

“Trong Thiên Bia Thí, ta… tôi thấy ngươi… à, ông thể hiện được lắm!”

“À ừm, ngươi… huynh… ông cũng rất tốt…”

Diệp Tuyên mỉm cười, hắn đáp lại một cách gượng gạo, cả hai im lặng một chốc, cuối cùng đều đổ mồ hôi.

Rối loạn ngôn ngữ.

Việc xưng hô theo cách của thế giới này đã trở nên quen thuộc, giờ đây muốn nói chuyện như hai người hiện đại lại gặp khó khăn. Thậm chí cả hai còn cảm thấy gượng gạo, tình huống trở nên vô cùng xấu hổ.

Cuối cùng, họ đều hiểu ý nhau, Trường An ngồi xuống pha một ấm trà và thở dài:

“Cuối cùng ta cũng gặp được một người xuyên việt… Ngươi xuyên không vào lúc nào?”

“Năm 2022, còn ngươi?”

“À… Năm 2019, không biết sau này có chuyện gì xảy ra không nhỉ?”

Trường An nghe thấy câu trả lời của Diệp Tuyên, thoáng ch��t tò mò hỏi.

Không biết tình hình dịch bệnh Covid sau đó ra sao, tình hình chính trị biến động ra sao, thế giới có thay đổi gì không, đó là những điều hắn muốn biết.

Diệp Tuyên khẽ nhướng mày như cố nhớ lại, rồi hắn bừng tỉnh cười đáp:

“Năm 2020, Gekijō-ban "Kimetsu no Yaiba" Mugen Ressha-hen được công chiếu, bộ phim đó tuyệt lắm.”

Trường An: ?

“Ghe… Gekijō gì cơ? Chuỗi tiếng Nhật đó là sao? Nó là tên anime hả?”

Trường An nhìn Diệp Tuyên một lúc lâu, khuôn mặt chợt lộ vẻ kỳ quái, lại hỏi với giọng thăm dò:

“Ừm… vậy còn năm 2021?”

“Sword Art Online Progressive: Aria of a Starless Night được công chiếu, tuy kịch bản còn khá nông cạn, nhưng phần hình ảnh khá tốt, có thể thưởng thức được.”

Ai hỏi cái đó hả? Cái Trường An muốn biết chính là về việc dịch bệnh ở nước Việt ra sao cơ chứ?

Hắn nhìn khuôn mặt tự tin của Diệp Tuyên, cuối cùng khẽ thở dài và hỏi rõ ràng:

“Năm 2022 có tình hình biến động gì lớn trên các quốc gia không?”

“Có chứ, thay đổi khá nhiều.”

Lần này, có vẻ như Diệp Tuyên đã hiểu ý Trường An, chỉ khẽ nhíu mày lo lắng, cuối cùng thở dài một hơi:

“Chính trị thay đổi cực lớn, có thể nói là ảnh hưởng đến toàn thế giới!”

Nghe đến đây, Trường An chợt giật thót mình, khuôn mặt biến sắc.

Cái gì? Không lẽ cải cách chính trị ư? Mâu thuẫn giữa các nước bùng nổ? Chế độ xã hội chủ nghĩa đang bị ảnh hưởng nặng nề?

Rốt cuộc có chuyện hệ trọng gì đã xảy ra mà phải ảnh hưởng đến cả thế giới vậy chứ?

Chỉ thấy Diệp Tuyên có vẻ lo lắng lẩm bẩm:

“Chức vị Tứ Hoàng thay đổi, có lẽ Chính Phủ Thế Giới sẽ bắt đầu ra tay, và cả Đô Đốc Bò Xanh đã ra mặt nữa! Biến động lớn lắm!”

Chợt, mọi thứ trở nên yên tĩnh, Trường An thoáng sững người, rồi hắn gật gù như thể đã tiếp thu được toàn bộ những lời Diệp Tuyên nói, cuối cùng chống cằm, ánh mắt hắn thay đổi.

“Diệp Tuyên.”

Giọng nói lạnh nhạt vang lên, Diệp Tuyên chỉ khẽ mỉm cười mở quạt:

“Có tại hạ.”

“Đạo hữu là tên cuồng anime, manga hả?”

“Quá khen, phải kể thêm mảng light novel nữa.”

Diệp Tuyên cười tự tin trả lời, giống như việc trở thành một kẻ cuồng văn hóa giải trí Nhật Bản là một điều gì đó cực kỳ vinh dự vậy.

Nhưng Trường An có một vấn đề cực kỳ băn khoăn muốn hỏi, hắn hít một hơi thật sâu và đặt tay lên vai Diệp Tuyên, lo lắng nói:

“Ông có ổn không đấy? Nghe đồn rằng mấy tên cuồng như vậy sẽ vong mạng nếu không tiếp xúc được chất gây nghiện cơ mà?”

Diệp Tuyên: “...”

Tên này nghĩ mình là loại tồn tại gì vậy?

Hắn khẽ thở dài, cuối cùng lắc đầu bình thản nói:

“Chỉ cần thay đổi thôi.”

Thực sự, có những điều cần phải thay đổi để thích nghi với cuộc sống tu luyện đầy khốc liệt này. Nghe Diệp Tuyên đáp bằng giọng hờ hững, Trường An ngạc nhiên, cuối cùng xấu hổ cười trừ đáp:

“Thực sự xin lỗi, tôi không nên lấy chuyện đó ra làm trò đùa…”

Quả thực, hắn không nên đùa cợt trên nỗ lực thay đổi của một người như vậy, đó là sự sỉ nhục đối với công sức của họ.

“Không sao đâu, bỏ qua chuyện đó đi, tôi có chuyện này cần bàn bạc với ông.”

Diệp Tuyên chỉ mỉm cười lắc đầu, hắn chợt lấy từ trong người ra một cuốn sách đặt lên bàn rồi đẩy về phía Trường An.

Ấn tượng đầu tiên của Trường An là… ừm, ngực to.

Sau đó là tiêu đề [Đoạt Xá Nữ Phế Vật, Ta Nhất Định Sẽ Tán Đổ Mỹ Nữ Sư Tôn!]

Một cuốn sách có in hình gái xinh bên ngoài, cùng với cái tiêu đề nói toạc ra nội dung bên trong, Trường An chìm trong im lặng, cuối cùng hắn chợt đưa tay che mặt.

Con mẹ nó còn là nữ phế vật tán nữ sư tôn, hóa ra thằng này theo đảng bách hợp hả?

Tên này có thay đổi quái gì đâu? Thế éo nào không ai phát hiện ra sở thích kỳ quái của hắn vậy?

“Ông thấy không?” Diệp Tuyên để ý khuôn mặt Trường An, nghiêm túc hỏi. Trường An trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng khẽ thở dài:

“Không sao, tôi tôn trọng sở thích của mọi người mà…”

“Không phải cái đó, cuốn truyện này là do người ở thế giới này vẽ, in ấn và xuất bản.”

Diệp Tuyên nghiêm túc bổ sung, khiến Trường An không khỏi ngớ người, theo phản xạ liền đưa mắt nhìn trang bìa. Tên tác giả nằm trên đó, chữ như rồng bay phượng múa.

[Hoàng Trường Nguyệt]

“Ehm… sao tên đó trông quen như vậy nhỉ?”

Thần mẹ nó, kẻ này ăn cướp họ và tên đệm của hắn ư?

Bản quyền văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free