(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 94: Sắc Dục Ma Chủ
Hai ngày sau…
Trường An cuối cùng cũng trở về Vạn Sự Trà Quán, nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, lòng hắn khẽ bồi hồi.
Cuối cùng cũng về đến rồi... Hóa ra đây là cảm giác gọi là nhà sao?
Nhà là nơi mang lại cho ta cảm giác bình dị ấm áp, không cần phải lo âu về những tính toán, âm mưu. Nhà là nơi…
Sau đó, đập vào mắt Trường An là một người phụ nữ với mái tóc tím, khuôn mặt đoan chính thanh nhã, vậy mà lại nở một nụ cười bình thản, bình thản đến nỗi khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy không dễ chịu.
Giờ đây, người con gái ấy đang nhàn nhã pha một chén trà, từng động tác đều toát lên vẻ hấp dẫn. Nhan sắc kinh diễm cùng những động tác tao nhã ấy khiến Trường An không khỏi nín thở.
Ầm!
Trường An đóng sập cửa, hắn thở dài đưa tay lên vuốt dọc sống mũi, bất đắc dĩ cười một tiếng:
“Không ngờ mình lại gặp ảo giác rồi, Tử cô nương sao có thể xuất hiện ở quán trà này chứ?”
Khẽ trấn tĩnh lại tinh thần rồi lại mở cửa thêm lần nữa, chợt một làn hương dịu nhẹ thoáng qua khiến lòng người xao xuyến.
Tử cô nương đã đứng trước mắt Trường An từ bao giờ. Vì chiều cao của nàng và hắn tương đương, nên khuôn mặt của cả hai gần như đang kề sát nhau.
Nhan sắc nàng thật sự kinh diễm biết bao, một vẻ đẹp vừa yêu mị vừa bí ẩn, dễ dàng khiến người đối diện chìm đắm trong vẻ ma mị ấy.
Dường như nàng đã nghe thấy lời của Trường An, cho nên Tử cô nương nhoẻn miệng cười và đáp lại:
“Ảo giác? Xem ra xa cách nhiều ngày, ngươi cũng bắt đầu nhớ nhung ta rồi sao?”
“Làm gì có…”
Trường An còn chưa dứt lời, Tử cô nương tủm tỉm giơ xấp giấy nợ lên trước mặt hắn, với một chuỗi số 0 dài dằng dặc.
“Đúng vậy, cô nương quả thực vô cùng xinh đẹp, ta không thể không nhớ nhung. Người như trăng trên trời, nhìn thấy mà chẳng thể với tới. Đẹp đến chim sa cá lặn, khiến cho tim ta cũng phải xao xuyến…”
Ngay lập tức, hắn chuyển sang chế độ nhà thơ, với trình độ tán gái non nớt của một tên trai tân chín vạn năm mà vắt óc tìm từ ngữ làm hài lòng vị chủ nợ này.
Tử cô nương nghe vậy liền tỏ vẻ hài lòng. Nàng đang định nói thêm điều gì đó thì Trường An chợt tươi cười như hoa mà nói thêm:
“Với dung nhan như vậy, bao nhiêu dấu vết tuổi già và sự xấu tính, tâm cơ cũng đều hóa thành tro bụi!”
Rồi, bầu không khí trở nên tĩnh lặng.
Trường An vừa mới nói xong, hắn còn đắc ý hừ một tiếng, thầm khen kinh nghiệm của mình.
Tử cô nương mỉm cười, nụ cười ôn hòa ấm áp của nàng khiến tim Trường An khẽ đập lỡ nhịp, hắn chợt nín thở.
Đẹp thật…
Chẳng lẽ trái tim nàng bị những lời tán tỉnh của mình làm lay động ư? Thật sao? Dù đây là lần đầu tiên hắn chủ động tán tỉnh sao?
Thấy chưa? Đừng quên kiếp trước hắn từng có vô số hồng nhan, hậu cung đầy rẫy, thì dĩ nhiên trình độ tán gái cũng phải cao ngất ngưởng rồi!
Chỉ thấy Tử cô nương chợt rút ra một viên ngọc, nàng mỉm cười nhìn Trường An, cất tiếng:
“Quên mất, ngươi mặc nữ trang đẹp lắm.”
Viên ngọc đó phát sáng, tỏa ra hình ảnh Trường An sử dụng viên đan dược mà Tử cô nương đưa cho hắn, khôi phục một phần sức mạnh, sau đó giả làm một mỹ nhân ra tay giúp đỡ các đệ tử tinh anh trước sự tấn công của Tưởng Niệm.
Hình ảnh vô cùng sắc nét, sống động, phác họa ra từng đường cong cao vút của vị “mỹ nhân” kia, khiến lòng người phải sôi sục.
Trường An: …
Móa! Vì sao mụ già này lại có thứ đó?
Đồ quay lén, đồ theo dõi, đồ cuồng rình rập, đồ bà già chết dẫm! Bà tưởng ra tay như vậy là có thể ức hiếp ta sao? Ta đường đường là cường giả chín đời, lòng tự ngạo thấu trời xanh, làm sao có thể chịu đựng được chứ?
Chợt, Tử cô nương khẽ cong khóe miệng và nhàn nhã cất lời.
“Ta định gửi một bản cho đệ tử của ngươi, một bản cho tiểu bối ngươi vừa mới nhận, một bản cho Cát Tiên cô nương… Đúng rồi, một bản cho cả vị đại ca của ngươi nữa!”
Ầm!
Đột ngột, tiếng đầu gối va chạm với sàn nhà cực kỳ mạnh mẽ phát ra! Trường An vứt bỏ đống tự ngạo cao thấu trời xanh với tốc độ nhanh hơn cả khi vứt rác, hắn dập đầu, vô cùng hèn mọn cất lời:
“Đại tỷ, có chuyện gì chúng ta từ từ bàn bạc, cớ gì phải ra tay tàn độc như vậy chứ?”
Liêm sỉ cái quần! Ba mươi năm trước Tử cô nương đã chứng kiến cảnh hắn bị đánh đến tơi bời hoa lá, bây giờ chút sĩ diện này có ăn được không chứ?
“Ừm? Đại tỷ?”
“Thực sự xin lỗi, phải là tiểu muội mới phải!”
Nghe thấy giọng điệu của Tử cô nương có vẻ không mấy hài lòng, Trường An tức khắc chân thành gọi người lớn hơn mình vô số lần là “tiểu muội”. Dáng vẻ của hắn lúc này trông hèn mọn vô cùng.
Tử cô nương phì cười, nàng ngồi lại bàn, tay nàng pha trà thượng hạng. Thấy nàng đã dịu đi, Trường An cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi ngồi xuống phía đối diện.
“Ta cứ tưởng ngươi sẽ anh hùng cứu mỹ nhân, trang bức dằn mặt trước mặt biết bao đệ tử tinh anh, ai ngờ… Một lần thì thà nữ trang còn hơn để người khác nhận ra, lần khác ngươi lại lấy tên Nhược Trần để tung hoành.”
Tử cô nương tủm tỉm cảm thán rằng, người có tính cách kỳ lạ như Trường An, đây là lần đầu tiên nàng gặp một kẻ như vậy!
Trường An chỉ đưa ánh mắt nhìn gói trà thượng hạng mà nàng mới pha, lòng chợt nhói đau.
Bà già này thản nhiên bước vào quán trà của mình, tự ý pha trà uống, bây giờ lại coi hắn là khách sao?
Ít nhất cũng pha cho mình một chén trà đi chứ!!!
“Lần này trên đường đi mua đồ theo lời ta dặn, ngươi ra tay cứu giúp những mầm non tương lai của Sơn Thủy Tông và Thánh Tiên Tông, lại tung hoành ngang dọc, phô bày phong thái vô địch trong Thiên Bia Thí, quả nhiên…”
Nghe Tử cô nương cảm thán, Trường An chỉ biết đen mặt.
Đan dược khôi phục thực lực là nàng đưa, lộ tuyến cũng do Tử cô nương chỉ dẫn, nàng dùng Trường An như quân cờ, giờ lại buông lời “Quả nhiên?”. Quả nhiên cái rắm!
Tuy vậy, hắn cũng không nói gì, chỉ khẽ thở dài, rồi đưa mắt nhìn về phía Tử cô nương:
“Lần này việc ta tham gia Thiên Bia Thí có nằm trong tính toán của cô nương?”
“… Một nửa.”
Tử cô nương mỉm cười, đưa chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Đôi mắt tím nhìn thẳng vào Trường An đầy ẩn ý:
“Còn tùy thuộc vào việc ngươi là kiếm gãy, hay là kiếm đã thu vào vỏ.”
“Ta cũng đã tưởng mình chính là một thanh kiếm gãy, đời này không thể tiến thêm bước nào nữa.”
Trường An cười nhẹ, hắn tựa lưng vào ghế. Không biết từ lúc nào, vẻ bỡn cợt, hèn mọn trên mặt hắn đã biến mất, thay vào đó là sự yên tĩnh đến lạ kỳ.
Tựa như lúc ba mươi năm trước, hai kẻ kỳ quái này gặp nhau.
Tử cô nương chỉ mỉm cười nhìn hắn, cuối cùng nàng nhấm nháp dư vị của chén trà vừa pha, tao nhã cất lời:
“Chín năm trước, Sắc Dục Ma Chủ bị hạ sát, linh hồn hắn cũng đã trọng sinh vào thế giới này, cho nên hãy cẩn thận với những nữ nhân ở gần ngươi.”
Đôi mắt Trường An khẽ co rút, thân thể hắn chợt cứng đờ.
Ma Chủ? Một vị Ma Chủ trọng sinh vào thế giới này rồi sao? Lại còn là chín năm trước?
Sắc Dục Ma Chủ… Ngay cả trước khi Trường An xuyên việt, hắn cũng đã là một vị Ma Chủ đứng đầu một cảnh giới. Hơn nữa, nghe đồn hắn sở hữu những thần thông cực kỳ quỷ dị.
Hắn đi theo con đường Dục Đạo, Sắc Đạo, từng khiến vô số mỹ nhân phải đọa lạc dưới chân hắn, cũng sáng tạo ra nhiều loại thần thông, ấn chú để thao túng phụ nữ. Nhờ đó, hắn không chỉ đạt đến sức mạnh đáng sợ mà còn có vô số nữ nhân vì hắn mà chiến đấu.
Vậy mà kẻ này bị giết đến mức trọng sinh sao? Quan trọng hơn là, hắn lại trọng sinh vào thế giới này ư?
“… Có thể cho thêm thông tin được không?”
Trường An chợt lộ vẻ băn khoăn, rồi Tử cô nương tủm tỉm cười đáp:
“Nếu nói thêm nữa thì mọi chuyện sẽ chẳng còn thú vị nữa… Chỉ có điều, Thượng Giới cũng đang cho người hạ phàm xuống thế giới này để truy sát Sắc Dục Ma Chủ.”
“Ý ngươi là?”
Trường An chợt lộ vẻ băn khoăn, rồi Tử cô nương tủm tỉm cười:
“Ta nghe đồn rằng Sắc Dục Ma Chủ đã hấp thu rất nhiều nguyên âm của phụ nữ. Nếu giết được hắn và hấp thu nguồn năng lượng dồi dào ấy có thể ức chế thương thế của ngươi, ngươi hiểu chứ?”
Hấp thu một vị Ma Chủ… Lúc đó, thực lực của Trường An có thể đạt tới cấp bậc nào? Thương thế của hắn cũng sẽ được ức chế, đến lúc đó… Hắn sẽ có năng lực để chống lại kẻ truy sát mình.
Thực sự rất hấp dẫn…
“Cho nên trước khi Thượng Giới giết được Sắc Dục Ma Chủ, ta phải tìm cách giết và hấp thu hắn… Ý của cô nương là vậy?”
Trường An ngẩng đầu nhìn Tử cô nương, nàng mỉm cười gật đầu. Chỉ thấy hắn khẽ cong khóe miệng, hỏi tiếp:
“Ngươi cũng đã bảo với Sắc Dục Ma Chủ rằng nếu giết ta, hắn hoàn toàn có thể hấp thu linh hồn và khôi phục thực lực?”
Bầu không khí tĩnh lặng, hai người đối mặt nhìn nhau. Cuối cùng Tử cô nương nhẹ nhàng đưa tay chạm vào má Trường An, sau đó khẽ cong khóe môi cười:
“Sắc Dục Ma Chủ giờ không còn sức mạnh như trước nữa đâu, nên ngươi hoàn toàn có cơ hội giết hắn. Ít nhất là ba thành.”
Nàng lấy ra một chiếc hộp gỗ đặt lên bàn, chợt nở nụ cười rồi đứng dậy, ánh mắt hướng về phía Trường An, ẩn chứa sự mong chờ:
“Ta chỉ là một cô nương qua đường, chỉ thích xem chuyện thú vị thôi, chớ nên lo lắng quá.”
…
Đã lâu mới về nhà, ấy vậy mà trời lại đổ mưa tầm tã, khiến cho thân thể cao gầy của Thanh Diệp đã ướt sũng tự lúc nào không hay. Khẽ thở dài một tiếng đầy bất đắc dĩ, nàng cứ thế bước tiếp.
Cứ bước đi trong vô định, như thể trong quá khứ chỉ có bóng tối vây quanh, nàng bước về phía trước mà không biết phải đi đâu.
Chợt, ánh đèn le lói trong bóng tối, nhỏ nhoi nhưng ấm áp, khiến Thanh Diệp bất giác mỉm cười.
Hai người họ ở chung với nhau. Mỗi khi Trường An ở trong Trà Quán, hắn sẽ luôn thắp đèn, ngay cả khi đi ngủ, hắn cũng kiên quyết không tắt.
Hắn biết Thanh Diệp không thích đi trong bóng tối, cho nên mới thắp đèn, để dẫn lối nàng về.
Nàng mỉm cười, tay vừa định mở chiếc hộp gỗ thì chợt khép lại, cất vào trong người, rồi đẩy cửa Trà Quán bước vào.
“Sư phụ, con về rồi!”
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc có những giây phút thư giãn tuyệt vời.