Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 93: Thời Không Vương Giả Ngọc

Cuối cùng, Nhược Trần cũng nặn xong bức tượng. Hắn say mê vuốt ve từng chi tiết, khóe miệng không kìm được mà khẽ nở nụ cười hài lòng.

Đã hoàn thành! Một tác phẩm về Phù Đổng Thiên Vương mà hắn luôn muốn làm, sau hàng chục lần thất bại, cuối cùng cũng thành công.

Nhược Trần quay đầu sang, bất chợt giật mình khi nhận ra mình đang bị vây quanh bởi một biển người, nhưng khuôn mặt ai nấy đều mờ ảo, cứ như đang lạc vào giấc mộng.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Trường An: ?

Ơ, còn hỏi nữa? Chẳng phải chính ngươi đã đưa bọn họ vào ảo cảnh sao? Hay đây lại là một hình thức khoe mẽ mới của ngươi?

Tuy nhiên, sau một hồi quan sát, Trường An mới nhận ra… Con mẹ nó, lão Nhược thực sự không hề hay biết hành động của mình vừa đưa mọi người vào ảo cảnh.

"Lão Nhược, ngươi có biết mình vừa làm gì không?"

Trường An trầm ngâm một lúc lâu rồi lên tiếng hỏi. Nhược Trần nghi hoặc nhìn hắn, cuối cùng nhẹ nhàng đáp:

"Ta vừa làm ra một tác phẩm rất tâm đắc, hy vọng Thành Phù Đổng sẽ thích nó."

"Còn gì nữa không?"

Trường An nghe vậy, liền nhíu mày hỏi tiếp. Nhược Trần lại trầm ngâm một lúc lâu, rồi nói:

"Ta cảm giác bản thân có thể thi triển chiêu thức tạo ra sinh mệnh từ đất nặn như tiền bối đã làm, chỉ có điều khá yếu, nó sẽ không tồn tại được lâu."

Ồ, ra chỉ là vậy, cũng chẳng tồn tại được lâu đâu, ha ha…

Cái quần què! Ý ngươi là như cái lúc biến ra hàng chục Phù Đổng Thiên Vương và Thạch Sanh trong Thiên Bia Thí sao? Cái chiêu thức biến thái đó cũng được sử dụng ngoài đời thực ư?

Khóe miệng Trường An điên cuồng giật, hắn còn định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài bất đắc dĩ rồi quay lưng bước đi:

"Rời khỏi nơi này thôi, nếu không đến lúc những người kia tỉnh khỏi ảo cảnh sẽ rắc rối lắm."

"Ảo cảnh? Ý tiền bối là sao?"

Cái đó ngươi làm ra, còn phải hỏi ta ư?

Nghe Nhược Trần hỏi, Trường An chỉ đáp lại bằng ánh mắt cá chết, đoạn rời khỏi nơi này. Thấy Trường An không đáp lời, Nhược Trần tuy băn khoăn nhưng vẫn lẳng lặng theo sau bước chân của tiền bối.

"Về nhà thôi."

"Vâng, tiền bối."

Nhược Trần rất có thiên phú trong việc ngộ đạo, đây là điều Trường An không thể không công nhận. Vì vậy, để đề phòng hắn bị kẻ địch nhắm đến, có lẽ Trường An phải giúp đỡ một tay, chẳng hạn như pháp bảo phòng hộ hay phù chú đào thoát.

Chứ không phải là để sau này tận dụng lão Nhược làm kẻ hứng chịu tai họa cho mình đâu, làm gì có chuyện đó chứ?

Trường An còn đang nghĩ thầm, chợt lão Nhược nhíu mày quay sang nhìn hắn, hỏi:

"Tiền bối, ngài lại âm mưu chuyện gì rồi?"

"Không! Làm gì có chuyện đó? Ngươi nghĩ nhiều rồi!"

Trường An giật thót mình, vội vàng quay đầu tránh ánh mắt của Nhược Trần và đáp ngay lập tức.

Quái, lão Nhược đọc được suy nghĩ của mình ư?

Hắn nghĩ thầm, đoạn đưa tay mở hệ thống ra dưới ánh mắt hoài nghi của Nhược Trần.

Ở đời thứ ba, khi còn là bậc đế vương, Trường An sở hữu vô số bảo vật, thần khí. Sau khi hắn chết, tất cả đều được cất vào không gian chứa đồ của hệ thống, nhưng phần lớn ít khi được lấy ra sử dụng.

Tại sao ư? Bởi vì lúc ở Phàm giới thì Trường An quá yếu để sử dụng. Đến lúc mạnh hơn một chút, kẻ địch hắn chọc phải toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, bao nhiêu bảo vật cuối cùng cũng chỉ là cát bụi trong mắt bọn họ, chẳng phải vô dụng sao?

Thậm chí đến đời này, Trường An vẫn chưa từng lấy ra sử dụng, bởi vì… hắn quá yếu, yếu đến mức các món thần khí đã sinh ra ý chí cũng tỏ rõ thái độ khinh bỉ. Không thể dùng được bất cứ món nào.

Nhưng chắc chắn Nhược Trần sẽ được bọn chúng tán thành, bởi vì lão Nhược thuộc loại hình nhân vật tổng giám đốc hoàn mỹ, làm gì cũng trầm ổn khiêm tốn, tay nặn một cái cũng ra đạo vận.

Tất cả bảo vật ở đời thứ ba đều được cất giữ trong Thời Không Vương Giả Ngọc, một dạng thần khí không gian cực kỳ rộng lớn, cho nên… Ưm? Đâu rồi?

Nghĩ thì dài, nhưng thực ra Trường An đã mò mẫm trong không gian chứa đồ của Hệ Thống tám, chín lần, vậy mà chẳng tìm ra thứ gì cả.

Trường An: ?

"Ủa? Đâu rồi? Mình nhớ chỉ để ở đây mà?"

Trường An ngơ ngác lên tiếng, hắn bắt đầu đưa cả hai tay vào trong không gian chứa đồ của Hệ Thống mà huơ huơ. Người ngoài nhìn vào, không thấy giao diện của hệ thống, chỉ thấy một tên thanh niên đang múa một cách ngu ngốc.

Nhược Trần: "..."

"Tiền bối, ít nhất ngài cũng đến nơi nào vắng người chứ."

Hắn thở dài, kéo cổ áo Trường An rồi xách hắn rời khỏi nơi này. Người sau vẫn tiếp tục loay hoay tìm kiếm, cuối cùng nhíu mày lại:

"Hệ thống? Th���i Không Vương Giả Ngọc đâu rồi?"

[Chủ thể, nó mất rồi.]

Trường An: ???

"Hệ Thống, ngươi nói cái gì cơ?"

Không tin vào tai mình, Trường An hít một hơi thật sâu, giọng run run hỏi lại.

[Đúng vậy, mất rồi. Hệ Thống cũng không thể tìm ra nó đang ở đâu.]

Giao diện xanh lam bình thản xuất hiện. Trường An đọc được nó mà lòng nhói lên dữ dội, hắn tái mặt đưa tay ôm ngực, cảm giác chuyện vừa xảy ra cực kỳ hoang đường.

Con! Mẹ! Nó!

Nói mất là mất luôn hả? Ngươi biết có bao nhiêu bảo vật bên trong không? Ngươi có biết có bao nhiêu thần khí bên trong không hả? Của cải tích súc suốt đời làm đế vương của ta, ngươi có biết không???

Lần trước là Thiên Nhãn, lần này là Thời Không Vương Giả Ngọc, lần sau ngươi tính làm mất cái gì hả? Sao không làm mất cả ta luôn đi?

[Chủ thể, vào thời điểm ngài lĩnh ngộ ra Cửu Thế Kiếm ở trong Thiên Bia Thí và thi triển nó ra, Thời Không Vương Giả Ngọc cũng biến mất.]

"Sao ngươi không nói sớm!?"

[Ta thấy ngài bận đấu trí đấu dũng với đệ tử nội môn của Thánh Tiên Tông nên không tiện nhắc nhở.]

Thật con mẹ nó hợp lý chứ!

Trường An ngơ ngác nghĩ thầm, mặt hắn không còn một giọt máu, cuối cùng không kìm được nước mắt.

Không phải trong tiểu thuyết, nhân vật chính xuyên không đều phải sử dụng bảo vật, pháp bảo mà bản thân cất giấu ra để khoe mẽ, đánh mặt ư?

Mình không những chưa kịp lấy ra sử dụng, còn bị mất?

"Tên ngu ngốc, trộm gì không trộm, lại trộm Thời Không Vương Giả Ngọc…"

Chợt, Trường An tức giận, hắn nở một nụ cười lạnh lùng và âm thầm khinh bỉ cái tên trộm đần độn nào đã ra tay.

Thời Không Vương Giả Ngọc là vật chứa bảo vật của bậc Đế Vương, muốn được nó chấp nhận đâu có dễ?

Ai có thể chứ? Trường An phát thệ, rằng nếu có kẻ nào sử dụng được món thần khí đấy, hắn sẽ quỳ lạy ba ngày ba đêm, tôn kẻ đó lên làm nóc nhà!

Thanh Nhạc tựa mình trong một căn phòng nhỏ, nàng đưa tay lên xoa nhẹ trán, cuối cùng ánh mắt lộ ra vẻ băn khoăn.

Tham gia Thiên Bia Thí, trong ký ức của nàng chợt có một quãng trắng xóa, tựa như có ai đó chiếm lấy thân xác Thanh Nhạc và hành động vậy.

Tuy nhiên, nàng vẫn nghe rất rõ những lời mà bản thân mình đã nói ra.

"Bệ hạ, chớ khóc, ta biết ngài rất mệt mỏi, nhưng đừng vì thế mà từ bỏ..."

"Bệ hạ, mau ra lệnh đi chứ?"

"Bệ hạ, chớ có quay đầu."

Và cả cái cảm giác ấy… Cảm giác sau chia ly lại gặp được người ấy, dẫu vậy nàng vẫn phải tỏ ra bình thản, cuối cùng cảm xúc mới bộc phát.

Cảm giác ấy là sao? Và rốt cuộc người mà nàng gọi là "bệ hạ" là ai?

Thanh Nhạc khẽ đặt tay vào lồng ngực, từng nhịp tim cứ thế truyền đến đều đặn, nàng mím môi, cuối cùng khẽ nói:

"Nhất định… phải tìm được bệ hạ…"

Phải tìm được người ấy bằng mọi giá, bởi vì…

"Chủ nhân! Xin hãy nhận lấy ta đi ạ!"

Chợt, một bộ hoàng bào dành cho đế vương lơ lửng trước mặt Thanh Nhạc, nó tỏa ra uy áp đáng sợ, uy nghiêm tựa như rồng. Kỳ lạ thay, nó đang phát ra tiếng nói.

Một món thần khí đã sinh ra trí tuệ!

"Đúng vậy, nhận lấy thần thiếp đi mà…"

Lại một chiếc đàn tranh cọ xát cánh tay Thanh Nhạc cực kỳ thân mật, nó nói với giọng nũng nịu, thanh âm rất dễ khiến người ta tin tưởng đấy là một mỹ nhân.

Chợt, một viên ngọc to bằng lòng bàn tay xuất hiện. Ngọc trong suốt, nhưng có đạo vận bao phủ quanh nó một cách dày đặc. Nó chỉ vừa xuất hiện thôi mà Thanh Nhạc cảm giác tốc độ hấp thu linh khí của nàng tăng lên rất nhiều.

Viên ngọc tỏa ra ánh sáng, một âm thanh phụ nữ bất mãn phát ra:

"Các người mau vào lại trong ta! Đừng có chọc vị chủ nhân mới này!"

Thanh Nhạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Trong căn phòng giờ đã ngập tràn hàng chục loại binh khí khác nhau, mỗi cái đều cực kỳ phi phàm, tỏa ra khí thế kinh người, hơn nữa… Tất cả bọn chúng đều có trí tuệ!

Rõ ràng, cảnh tượng như vậy rất khiến người bình thường phải rung động, sau đó là lên cơn đau tim bởi vì độ hoang đường của nó.

Thế gian này có bao nhiêu bảo vật sinh ra trí tuệ cơ chứ? Cho dù là Thánh Tiên Tông cũng chỉ có hai, ba cái!

Nhưng mà trước mắt Thanh Nhạc đã gần trăm món rồi, mỗi món lại có vẻ vô cùng mạnh mẽ!

Chỉ là… đám này hơi bị nhiều chuyện chứ?

"Quân sư tỷ tỷ, mau d��ng lấy ta đi."

Quân sư tỷ tỷ là người nào? Đừng có nói là Thanh Nhạc đấy chứ?

"Không được, các ngươi mau trở lại vào bên trong ta, mau lên!"

Viên ngọc có vẻ là chị cả của đám này. Nó vừa nói giọng như ra lệnh, cuối cùng những món binh khí khác chỉ đành bất đắc dĩ chui vào bên trong nó.

Thanh Nhạc thấy cảnh tượng này, nàng chỉ thở dài và sau đó đưa tay nâng viên ngọc lên, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ chạm vào, kỳ quái hỏi:

"Rốt cuộc các ngươi từ đâu tới?"

"Tiểu chủ nhân, quả nhiên ngươi quá vô tri."

Chợt, viên ngọc lên tiếng với giọng đắc ý. Nó lơ lửng trên không trung, tỏa ra ánh sáng bảy màu, cực kỳ oai phong uy vũ!

"Ta từng là bảo vật của một bậc Đế Vương, bên trong ta là hàng trăm món thần khí tuyệt đỉnh nhân gian, mỗi thứ đều cực kỳ mạnh mẽ!"

Mạnh mẽ thì không biết, nhưng Thanh Nhạc cảm giác được chúng nó giống hệt một cái nhà trẻ, cực kỳ láo nháo.

"Nhờ vào quy tắc của Thiên Bia Thí, bọn ta đã thức tỉnh! Và quyết định trở thành truyền thừa của ngươi!"

Thanh Nhạc liền cất tiếng hỏi:

"Ta có gì để các ngài lựa chọn?"

"... Hả?"

Đáp lại nàng là một âm thanh ngơ ngác, dường như viên ngọc cũng không nghĩ tới câu hỏi này. Nó liền lâm vào băn khoăn, tự hỏi lại:

"Ừ nhỉ? Vì sao lại là ngươi cơ chứ?"

Thanh Nhạc: "..."

Nhưng cuối cùng, nó chỉ xoay vòng một cái, khiến Thanh Nhạc cảm thấy viên ngọc này đang lắc đầu và nói:

"Bỏ qua chuyện đó đi! Ngươi sẽ là kẻ tiếp nhận truyền thừa của chúng ta!"

"Nó không đáng tin cậy chút nào…"

Thanh Nhạc chỉ cười khổ và nàng lắc đầu, bởi vì từ trên trời rơi xuống hàng trăm món thần khí chọn nàng làm chủ nhân, nghe hoang đường cực kỳ chứ?

Chỉ có điều viên ngọc nhắc rằng nó từng là bảo vật của một bậc Đế Vương, phải chăng…

"Nhưng mà, bậc Đế Vương mà ngài nhắc tới là ai vậy?"

"Hừ, ngươi còn chưa đủ tư cách để biết!"

Viên ngọc chợt run lên, sau đó nó nói. Nhưng giọng không phải kiêu căng mà là đang cố gắng che giấu việc gì đó rất xấu mặt.

Một tên tầm thường, trẻ trâu ất ơ?

Nhưng Thanh Nhạc không để ý đến chuyện đó, cuối cùng nàng đưa tay đỡ lấy viên ngọc, và rồi nói với giọng tiếc nuối:

"Ta không thể giữ một thứ đáng giá như vậy được, tu vi của ta cũng còn rất thấp kém, e sợ rằng sẽ chẳng sử dụng được bất kỳ món nào trong các ngài."

"Đừng lo lắng, chúng ta là Thần Khí, cho dù ngươi yếu cũng có thể sử dụng, tất nhiên uy lực sẽ giảm.

Quan trọng hơn, ngươi không nhận làm chủ của ta, vậy ta sẽ phát sáng hết mức và bay theo ngươi cả ngày!"

Giọng nữ bên trong viên ngọc chợt trở nên cực kỳ kiên định, rồi nó phát ra ánh sáng chói mắt cực kỳ, lơ lửng về phía sau lưng Thanh Nhạc.

Các ngài đang muốn ép ta phải nhận làm chủ ư? Đây là tình huống gì vậy?

Thanh Nhạc ngẩn ngơ, cuối cùng nàng thở dài, đưa tay ra giữ lấy viên ngọc, giọng nói còn ẩn chứa sự bất đắc dĩ:

"Ta có thể gọi ngài là gì?"

"Tỷ tỷ, ta hóa hình rồi!"

Thuở ấy, lần đầu tiên nó hóa thành nhân dạng, cũng bởi vì ngưỡng mộ vị quân sư của bệ hạ. Cho nên hình dáng của nó là một cô gái nhỏ nhắn, hai mắt chớp chớp, em bay lơ lửng trên không trung và vui vẻ khoe khoang.

"Ừm? Ta nghĩ ngươi phải nói chuyện đó với bệ hạ trước chứ?"

Đáp lại, nàng ta chỉ nở một nụ cười ôn nhu, lại có phần bất đắc dĩ, nhưng vẫn không che được sự vui vẻ bên trong đó.

Quả thực, nó cũng thấy như vậy, bởi vì mối quan hệ của hai người lúc nào cũng rất tốt.

"Bệ hạ? Bệ hạ ngày ngày lo việc triều chính, bây giờ hắn cũng dành thời gian cho hoàng quý phi, làm gì đến lượt ta cơ chứ?"

Nó rất ghét bệ hạ. Bệ hạ chỉ xem nó như một món bảo vật để cất chứa binh khí, nó không thích thái độ cao cao tại thượng của ngài chút nào. Và cũng vốn ban đầu là do bệ hạ dùng sức mạnh ép nó phải trở thành bảo vật của riêng mình!

Nhưng tỷ tỷ thì khác, nàng đối xử với nó bằng thái độ dịu dàng hòa nhã và ấm áp vô cùng, nên nó rất thích vị quân sư này.

"Tỷ tỷ, mau đặt tên cho ta đi!"

"Ừm? Ngươi không hỏi bệ hạ lại hỏi ta, thật tình…"

Và với giọng bất đắc dĩ, nàng ta mỉm cười xoa đầu nó, trong giọng nói không giấu nổi vẻ dịu dàng:

"Tiểu Ngọc thì sao? Vốn dĩ ngươi cũng là một viên ngọc mà."

Viên ngọc thoáng thất thần, sau đó nó nhìn Thanh Nhạc, lưỡng lự một lúc lâu và đáp lại:

"Một người từng gọi ta là Tiểu Ngọc, nhưng ngươi quá nhỏ! Gọi Ngọc tỷ đi!"

"Ta hiểu rồi, Ngọc tỷ…"

Thanh Nhạc đáp lại với giọng dở khóc dở cười, trong lòng cảm thấy chuyện hôm nay cực kỳ hoang đường.

Tham gia Thiên Bia Thí, truyền thừa nàng có được là hàng tá bảo vật và một vị Ngọc tỷ…

Nội dung dịch thuật này được truyen.free độc quyền cấp phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free