(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 92: Phù Đổng Thiên Vương
Nhược Trần đưa tay chỉnh lại mái tóc hơi rối, bước đi về phía đền thờ Phù Đổng Thiên Vương với vẻ buồn bực.
Quả thực, lần ngộ đạo này của hắn phần lớn là nhờ lời chỉ dạy của Thiên Hữu trước khi tham gia Thiên Bia Thí.
Một ngày trước.
"Ừm? Tiểu hữu nặn ra ngần này tượng rồi ư?"
Thiên Hữu vừa bước vào nhà trọ của Nhược Trần, ông đã không khỏi kinh hãi, bởi nơi đây chứa vô số bức tượng Phù Đổng Thiên Vương!
Rốt cuộc người này đã không ăn không ngủ bao nhiêu ngày mới có thể làm được số lượng lớn đến thế này?
Chẳng vì thế mà Nhược Trần thấy tự hào, ngược lại còn có chút xấu hổ, chỉ đành thở dài bất đắc dĩ lên tiếng:
"Tiên sinh, ta nặn nhiều vậy mà vẫn chưa thấy ưng bụng bức nào, không biết tiên sinh có thấy điểm nào chưa vừa ý ở chúng không?"
Thiên Hữu quan sát tỉ mỉ một bức tượng hồi lâu, cuối cùng ông khẽ rụt tay lại, rồi như hiểu ra điều gì, ông cất lời:
"... Thủ pháp nặn tượng của tiểu hữu rất cao siêu, ta không có gì bắt bẻ, nhưng ý cảnh... chưa đủ."
"Xin tiên sinh chỉ giáo!"
Không chút xấu hổ, Nhược Trần chắp hai tay và nhìn thẳng vào mắt ông. Thiên Hữu cũng chẳng lấy làm lạ trước thái độ chân thành của hắn mà bật cười:
"Bức tượng này nếu là để tôn sùng một vị thánh, thì nó vừa oai nghiêm, vừa cao quý, không có điểm nào để chê."
Rồi, ông nói tiếp:
"Nhưng đấy là góc nhìn của người bình thường, cái tiểu hữu nặn ra cũng chỉ là tác phẩm được thần thánh hóa thôi."
"Muốn để lại thần tác, ngươi phải hiểu rõ Phù Đổng Thiên Vương, hiểu rõ hắn như hiểu một con người, chứ không phải tôn sùng như thần thánh."
"Hiểu rồng, mới có thể chạm trổ rồng; hiểu hổ, mới có thể vẽ hổ. Bằng không thì rồng cũng hóa giun, hổ cũng hóa mèo mà thôi."
Từng lời của ông in sâu vào tâm trí Nhược Trần. Cuối cùng, hắn chắp tay nghiêng mình kính cẩn:
"Cảm tạ tiền bối chỉ điểm!"
...
Bóng người qua lại rất nhiều. Chợt có một nam tử khoác thanh sắc trường bào bước vào bên trong đền thờ, ngẩng đầu nhìn bức tượng trước mắt.
Bức tượng người đàn ông cưỡi ngựa sắt, tay cầm gậy tre, oai nghiêm nhìn xuống hắn. Thân thể tựa chiến thần bất khả bại, khí thế ngút trời – có lẽ đây là hình tượng Phù Đổng Thiên Vương mà nhiều người hằng mong muốn?
Nhược Trần nghĩ thầm, cuối cùng hắn chợt bật cười bất đắc dĩ, sau đó giơ tay lên ôm chặt bức tượng lớn hơn thân thể mình rất nhiều, cố gắng di chuyển nó sang một bên.
Thân thể là người phàm, mà b���c tượng lại nặng lắm. Người qua đường lẫn trong đền vẫn còn rất nhiều, bởi vậy hành động loay hoay của Nhược Trần lập tức thu hút sự chú ý.
"Ngừng tay lại!"
"Hắn đang làm gì vậy!? Không biết làm thế sẽ bị Phù Đổng Tông phạt nặng sao?"
Tiếng xì xào vang lên, Nhược Trần không hề để tâm. Hắn chỉ cắn chặt răng mà dời bức tượng đó xuống, đẩy vào một góc khuất.
Vừa xong, một người giữ đền đã sầm mặt bước tới, chỉ thẳng tay vào Nhược Trần, giọng đầy tức giận:
"Ngươi làm gì vậy? Sao dám gây rối đền Phù Đổng hả?"
"... Ta sẽ nặn cái mới."
Nhược Trần nghe vậy, chỉ nhìn sang hắn ta, sau đó đáp lại với giọng lễ phép, đồng thời lấy đất sét ra đặt xuống mặt đất, không đợi hắn trả lời mà bắt đầu nặn.
Tên này là kẻ ngốc hả?
"Ngươi..."
Hành động quái dị của Nhược Trần khiến người giữ đền ngẩn người, còn chưa kịp nói gì, ánh mắt hắn đã co rút lại.
Nhược Trần nhắm mắt lại. Khí thế của hắn cũng cùng lúc thay đổi theo, tựa như hóa thành một người khác.
Tựa như một vị nhân thần hạ phàm xuống trần thế xưa? Giống hệt như... Phù Đổng Thiên Vương?
Người giữ đền đã đọc rất nhiều sử thi về ngài, bởi vậy giờ đây hắn cảm nhận được kẻ trước mắt giống như đích thân Phù Đổng Thiên Vương hạ phàm, khiến hắn tức thì im lặng, không dám xen vào nữa.
Hiện tượng kỳ lạ này khiến người tụ tập ngày càng đông. Họ xôn xao bàn tán về việc đó.
"Nặn tượng? Chẳng lẽ hắn định làm ra bức tượng mới ư?"
"Hành động này xem như là gì đây? Tại sao người giữ đền không ngăn cản cơ chứ?"
"Quái quỷ... cứ tiếp tục quan sát xem sao..."
Nhưng năm phút, rồi lại mười phút trôi qua... Nhược Trần vẫn không có động tĩnh gì, mà đám đông cũng ngày một đông hơn nữa, họ xôn xao nhìn về phía hắn.
Trường An cũng vừa vặn chen vào đám đông, thản nhiên ngó đầu vào, lẩm bẩm:
"Ài, có chuyện để hóng rồi, không biết người anh em nào chơi lớn..."
Sau đó, Trường An hóa đá, miệng tức khắc há hốc như một tên đần.
Lão Nhược, ngươi cuồng nặn tượng đến thế luôn rồi sao?
Ngọc Mi cũng đang trong đám đông, nàng kéo tay Diệp Tuyên, cười hứng chí:
"Á, hóng chuyện hóng chuyện mau sư huynh!"
Nàng mỉm cười, nhưng rồi nụ cười dần tắt lịm.
"Muội làm cái gì vậy?"
Diệp Tuyên thở dài bước tới, xen lẫn đám người ngẩng đầu quan sát, cuối cùng nở một nụ cười ôn hòa.
Hóa đá.
Thánh Tiên Tông vừa hạ lệnh bảo vệ Nhược Trần, giờ tiền bối lại ra tay khiêu khích người Phù Đổng Tông sao?
Nhưng trong chốc lát, Diệp Tuyên đã lấy lại bình tĩnh, chỉ thấy hắn khẽ lẩm bẩm:
"Không đúng, tiền bối đang có ý đồ làm ra cái gì..."
Mà lúc này, Nhược Trần bắt đầu cử động. Trường An chợt cảm thấy lông tơ dựng đứng. Theo phản xạ, hắn lùi lại.
Nhưng không kịp, vô số đạo vận bắt đầu hình thành trên tay Nhược Trần. Cuối cùng hắn chạm vào tảng đất sét, đúng lúc này... Mọi thứ biến mất.
Chỉ còn lại một cảnh tượng...
Vó ngựa cất lên, con đường vốn ngắn nay bỗng dài dằng dặc.
Bóng người cao to đến kinh ngạc, kết hợp với bộ giáp sắt đã dính đầy vết xước và máu tươi, càng khiến khí thế người ấy dâng cao hơn bao giờ hết.
Xa xa, màn đêm dần tảng sáng, ánh dương rọi lên cao, xé toạc một vết nứt trên tấm màn đêm, cuối cùng bao phủ khắp cả bầu trời.
Giặc đông như cơn sóng dữ, ập tới như muốn quét sạch bách tính trong thành. Khuôn mặt chúng lộ vẻ huyết tính, hung tợn và tàn bạo.
Bất chợt, cánh cửa sắt khổng lồ mở toang, phát ra âm thanh ken két rỉ sét.
Kẻ địch lộ vẻ kinh ngạc, rồi chúng cười gằn dữ tợn. Bóng người cưỡi ngựa sắt, tay cầm bó tre khổng lồ, cứ thế dần dần xuất hiện.
Sinh ra chỉ biết khóc và lăn, ba tuổi chợt khôn lớn, biết nói, biết nghĩ, biết luyện võ.
Bảy tuổi sức nhổ bật cây cổ thụ, chín tuổi đánh chết một con cọp, mười sáu tuổi bắt đầu trấn giữ tòa thành này.
Hai mươi bảy tuổi, giặc Ân tràn đến. Gióng dẫn quân đánh giặc, và cuối cùng, chỉ một mình hắn sống sót trở về.
Ngoài tường là chiến tranh cùng khói lửa. Bên trong tường thành, nhà nhà vẫn đốt đèn.
Và ở giữa, một thân hình đơn bạc canh giữ sự bình yên cho nhân dân.
Thần sắc hắn chợt lộ vẻ kiên định đến lạ thường, dẫu biết bản thân sắp đối diện với cái chết, hắn vẫn giơ cao một tấm hoàng kỳ.
Ngày đó, Thánh Gióng, hay còn gọi Phù Đổng Thiên Vương.
Một người, thủ một thành.
...
Trường An tỉnh dậy, hắn là người đầu tiên thoát khỏi mộng cảnh. Ngoại trừ hắn, tất cả những người khác đều đã bị kéo vào.
Trong đền thờ, Nhược Trần vẫn cứ tiếp tục nặn tượng mà không để ý xung quanh. Đạo vận bao phủ khắp cơ thể hắn, đẩy lùi tà ma, còn người thường thì bị cuốn vào ảo cảnh.
Hắn nặn tượng, nhưng tay diễn hóa ra một cảnh tượng sử thi. Đây không còn đơn thuần là am hiểu về nặn tượng, mà là sự thấu triệt hoàn toàn về Phù Đổng Thiên Vương.
Thậm chí... nếu nói Nhược Trần giờ đây chính là Phù Đổng Thiên Vương cũng chẳng sai chút nào.
Ảo cảnh mà hắn tạo ra giống với Vô Ngã Mộng Trục mà Trường An sử dụng lên Tưởng Niệm, nhưng yếu hơn rất nhiều. Tuy thế, chuyện này vẫn khiến Trường An phải kinh hãi.
Ngộ đạo! Lão Nhược tham gia Thiên Bia Thí xong, vừa trở về hiện thực, hắn liền tức khắc ngộ đạo!
Trường An ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn còn định nói gì đó, nhưng khi thấy ánh mắt chăm chú của Nhược Trần, cuối cùng cũng chỉ đành bất đắc dĩ ngồi xuống, tay tháo bầu rượu bên hông xuống và hớp một ngụm, cuối cùng chỉ thở dài lẩm bẩm, như đang chế giễu bản thân:
"Chín đời, ngoài sự mạnh mẽ ra thì ngươi còn có gì?"
Bức tượng dần dần hình thành, cuối cùng đạo vận tản ra cực kỳ lớn. Trường An đành phải bố trí một trận pháp nhằm che giấu, không để động tĩnh quá lớn.
Vẫn là bức tượng người đàn ông cưỡi ngựa sắt, dáng vẻ cao to mang giáp, nhưng trên giáp lẫn ngựa đã có những vết xước lớn. Tay không còn cầm gậy sắt, bởi nó đã gãy tự bao giờ, thay vào đó là bó tre được nhổ lên làm vũ khí. Ánh mắt bức tượng phảng phất hiện rõ ý chí chiến đấu, dù cho trạng thái không còn ở đỉnh cao.
Một bức tượng, bớt đi ba phần thần thánh, thêm bảy phần ý chí quyết chiến.
Nhưng không chỉ thế, Nhược Trần nặn xong bức tượng này, hắn lại bắt đầu nặn phông nền, nặn từng ngôi nhà, mái ngói, từng bóng người đi lại bình yên, dường như đó chính là điều hắn luôn muốn bảo hộ.
Trước khi làm thần, hắn là người. Hắn thành thần, vì bảo hộ một mảnh đất.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức của chúng tôi.