Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 90: sư huynh sư muội

Trong ngõ hẻm vắng bóng người, thế mà vẫn có một quán rượu đang mở cửa.

Thiên Bia Thí đã kết thúc, nhưng rất nhiều người vẫn quyết định nán lại thành Phù Đổng, có lẽ họ muốn dành chút thời gian thư giãn và tận hưởng không khí lễ hội.

Diệp Tuyên cũng là một trong số đó.

Hắn ngồi trong quán rượu, lặng lẽ rót đầy bát rượu, rồi nâng lên nhấp một hơi thật dài.

"Ực..."

Rượu không quá nặng, nhưng nhờ cách pha chế đặc biệt của chủ quán, đến cả một tu sĩ như Diệp Tuyên cũng không cưỡng lại được mà say ngây ngất.

Hắn chống cằm, một giao diện chợt hiện ra trước mắt.

[Nhiệm vụ: theo đuổi Thanh Nhạc Phần thưởng: Thần Cấp Thiên Phú, Đế Cấp Công Pháp, ba kiện pháp bảo mạnh mẽ, mười vạn điểm tích luỹ]

Tối cường hệ thống truy mỹ, đó chính là tên của nó – một loại "hack" mà chỉ cần chủ nhân thu phục mỹ nhân, lập tức sẽ nhận về những phần thưởng hậu hĩnh!

Thần cấp thiên phú sẽ giúp hắn tu luyện cực kỳ dễ dàng, vượt qua mọi bình cảnh, và dễ dàng lĩnh ngộ mọi loại công pháp.

Đế cấp công pháp là loại công pháp đứng trên đỉnh giới tu chân hiện nay, ngay cả Thánh Tiên Tông cũng khó lòng sở hữu. Nhưng đáng tiếc, với tư chất của Diệp Tuyên, hắn vẫn chưa thể lĩnh hội được dù chỉ một phần.

Huống hồ là mười vạn điểm tích lũy! Cả đời hắn chưa từng kiếm được nhiều đến thế, nhiều nhất cũng chỉ vỏn vẹn hai vạn, chưa bằng một phần năm số điểm này.

Hệ thống bắt đầu hoạt động từ bốn năm trước, vậy mà cho đến bây giờ, Diệp Tuyên vẫn không thể hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của nó, quả là một chuyện nực cười.

"Nếu ngay từ đầu mình đã hoàn thành nhiệm vụ, liệu Thiên Bia Thí..."

Diệp Tuyên khẽ lẩm bẩm, hắn nhìn ly rượu sóng sánh trên tay, ánh mắt thoáng vẻ thất thần.

Hắn đã thất bại, vốn tưởng rằng bản thân có thể giành được truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ, nhưng cuối cùng vẫn không thể.

Nếu có một kẻ khác xuyên việt, sở hữu hệ thống này thay vì hắn, liệu người đó có làm tốt hơn mình không?

Diệp Tuyên chán nản nghĩ thầm, hắn nhấc ly rượu lên, nhấp một ngụm.

Chợt, một cô gái không biết đã ngồi đối diện hắn từ lúc nào, ánh mắt không chút biểu cảm, cứ nhìn chằm chằm vào Diệp Tuyên.

Khuôn mặt nàng rất xinh đẹp, nhưng không phải vẻ mỹ lệ khiến người ta rung động như Thanh Nhạc, mà là vẻ tinh nghịch, với đôi mắt đen láy tựa hai hạt nhãn lấp lánh.

"..."

Thân hình Diệp Tuyên cứng lại, bầu không khí bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng cô gái đối diện thấy vậy lại nhíu mày, cất giọng nói vẻ khó hiểu:

"Uống thì uống đi, huynh còn ngại cái gì nữa?"

Diệp Tuyên: "..."

Hắn bối rối cầm bát rượu trên tay, dở khóc dở cười nhìn người con gái trước mắt, cuối cùng ngơ ngác chìa ra cho nàng:

"Muội uống không?"

"Phụt!"

Nàng chợt phì cười, đưa một ngón tay đẩy bát rượu ra, giọng điệu nghịch ngợm:

"Nếu say thì làm sao muội có thể nghe huynh than phiền chứ?"

"Ha ha..."

Diệp Tuyên cười gượng, chỉ còn biết tiếp tục nhấp từng ngụm rượu, không nói thêm lời nào.

Ngọc Mi cũng thế, nàng chỉ chống cằm quan sát hắn, lẳng lặng chờ đợi điều gì đó.

Một nam một nữ trong quán rượu, khác xa những câu chuyện thư sinh thưởng rượu ngâm thơ, mỹ nhân dịu dàng rót rượu lắng nghe. Cảnh tượng hiện tại chẳng giống chút nào.

Hai bên quá hiểu rõ nhau từ lâu.

Ngọc Mi biết sư huynh mình dù ăn mặc giống thư sinh, dáng hình ngọc thụ lâm phong, nhưng con đường hắn mong muốn...

Nhưng mà, thiên phú không cho phép.

Diệp Tuyên thuộc lòng nhiều bài thơ, nhưng chẳng thể tự mình làm ra nổi dù chỉ hai câu thơ.

Diệp Tuyên hai mươi mốt tuổi đột phá Tứ Phẩm Khê Xuyên cảnh, ai cũng gọi hắn là thiên tài, nhưng không ai biết hắn đã liều mạng luyện tập đến mức nào.

Cho dù Diệp Tuyên ngọc thụ lâm phong, khí chất tuấn dật, nhưng hắn lại khó có thể nói ra những lời hoa mỹ. Phần lớn thời gian bên Ngọc Mi, vị sư huynh này chỉ lộ vẻ khờ khạo, chẳng hề tinh ý trong chuyện tình cảm.

Không hoa mỹ, không thơ mộng như chuyện xưa, chỉ có một người uống rượu, một người lẳng lặng ngồi đó.

Không chỉ vì ta hiểu ngươi, mà còn vì muốn ngươi vơi bớt cô đơn.

"Sư phụ đi đâu rồi?"

Cuối cùng, nhìn bát rượu đã cạn tự lúc nào, Diệp Tuyên thở dài đặt bát xuống, hỏi về sư phụ Thiệu Tổ.

Ngọc Mi như sực nhớ ra điều gì đó, chợt cười khúc khích:

"Lão đó đi túm năm túm ba với mấy tên đệ tử mê Nhạc tỷ, có lẽ muốn mượn tay bọn chúng để báo thù."

"Thù gì cơ?"

Nghe vậy, Diệp Tuyên thoáng vẻ khó hiểu, chỉ thấy Ngọc Mi cười nhẹ trả lời:

"Trả thù cho việc hắn giành mất truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ khỏi tay huynh chứ sao? Ông ấy trông thế mà thương huynh vô cùng đấy."

Lời nàng vừa nói ra, Diệp Tuyên thoáng trầm mặc. Cuối cùng hắn thở dài, cười khổ:

"Ta cứ tưởng bản thân đã làm sư phụ thất vọng chứ..."

Nhưng Ngọc Mi chợt nhíu mày, nàng vươn người tới, đặt ngón tay lên môi sư huynh, ý bảo hắn im lặng, rồi nàng buồn bực cất tiếng:

"Cả tông môn không ai thất vọng về huynh cả, được chứ? Có truyền thừa hay không truyền thừa cũng không quan trọng. Huynh đã cố gắng hết sức là tốt rồi!"

Nói xong, nàng thu tay lại, mặt nàng lộ vẻ buồn bực, lẩm bẩm:

"Cái bộ dáng thảm hại của huynh bây giờ mới đáng thất vọng... chẳng trách không tán đổ được Nhạc tỷ."

Diệp Tuyên ngẩn ngơ nhìn nàng, cuối cùng hắn chỉ đặt bát rượu xuống, khóe môi khẽ giật giật.

"Rốt cuộc muội đến động viên huynh, hay muốn thừa cơ đâm thêm một nhát vào tim ta vậy?"

"Sư muội, vậy đợt tham gia Thiên Bia Thí lần này..."

Diệp Tuyên thở dài, miễn cưỡng cất lời, tìm cách đổi đề tài, nhưng sau đó Ngọc Mi liền nhíu mày, giọng điệu đe dọa:

"Huynh đoán?"

"...thực sự xin lỗi muội nhiều lắm."

"Hừ, đàn ông con trai gì mà chẳng tinh ý gì cả, cả đời huynh đừng hòng tán đổ Nhạc tỷ."

Nghe Ngọc Mi chanh chua lẩm bẩm, Diệp Tuyên tức thì cảm thấy khó hiểu, cười khổ lắc đầu.

"Vì cớ gì muội cứ thích nguyền rủa huynh như vậy chứ?"

Chợt, ánh mắt hắn nhìn lên mái tóc của Ngọc Mi. Nó được buộc khéo léo bằng một sợi dây vải nhỏ, dù linh khí đã tiêu tán nhưng nàng vẫn giữ.

"Không phải đó là "món quà" mà Diệp Tuyên tặng nàng ở Hoàng Thành vào ba tháng trước sao? Thế mà bây giờ muội ấy vẫn còn dùng sao?"

"Muội có biết món bảo vật này chỉ có tác dụng tăng cường hấp thu linh khí trong vòng một tháng thôi không?"

Diệp Tuyên chợt hỏi, bởi sự thay đổi của nó quá dễ nhận thấy, bây giờ sợi dây cột tóc ấy chẳng khác gì một món đồ bình thường.

"Ừ, biết rồi, được chưa hả?"

Ánh mắt Ngọc Mi thoáng vẻ thất vọng, cuối cùng nàng thở dài, bất đắc dĩ quay đầu nhìn sang hướng khác.

"Đồ ngốc..."

"Thế ư? Huynh dám lừa muội? Mau bồi thường đi!"

Diệp Tuyên: "..."

"Ơ, sao giờ lại thành lỗi của mình rồi nhỉ?"

"Được rồi, ta dẫn muội đi một vòng nơi này, muội thích gì thì chọn nấy, được chưa?"

"Sư huynh, hôm nay huynh cực kỳ đẹp trai luôn ấy!"

"Muội bớt giả trân một chút đi..."

Bên ngoài quán rượu, Thiệu Tổ tựa lưng vào tường, lắng nghe tất cả mọi chuyện. Cuối cùng ông chỉ khẽ chép miệng, rồi đưa tay gãi lưng, lặng lẽ rời đi.

Thiệu Tổ đã lo lắng Diệp Tuyên sẽ vì thất bại trước những kẻ cao nhân giả vờ yếu ớt mà nản lòng, nhưng xem ra ông đã lo xa quá rồi.

"Ôi tuổi trẻ..."

Bóng lưng cao to thoáng còng xuống, vừa thở dài vừa than vãn, sau đó khuất vào dòng người đông đúc.

Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, rất mong nhận được sự yêu mến từ quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free