(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 89: Nhân vật chính nào chẳng gặp rắc rối với mỹ nữ?
"Lạc Hồng Tiên Tổ, bảy chữ ông viết ra khi ấy là dành cho chúng ta, hay là cho chính ông tự vấn?"
Trước khi rời khỏi Thiên Bia, người thanh niên có vẻ ngoài tầm thường chợt hỏi hắn một câu, khiến Lạc Hồng Tiên Tổ bất giác bật cười.
Quả thật, khi Tần Đế có thể triệu hồi vô số nhân vật thần thoại, trong khi Lạc Hồng Tiên Tổ một mình gánh vác non sông, thì làm sao ��ng có thể không u sầu tự hỏi cơ chứ?
"Ư bách niên trung tu hữu ngã." (Trong cõi trăm năm, lẽ nào chỉ có ta?)
"Ba ngàn năm trôi qua, ta đã có câu trả lời từ lâu."
Lạc Hồng Tiên Tổ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lời.
Suốt ba ngàn năm, hắn lấy thân thể mình làm cầu nối đến Chư Thiên Vạn Giới, để hình ảnh các anh hùng nước Việt giáng thế nơi trần gian.
Ba ngàn năm, hắn chứng kiến biết bao bậc anh hùng trỗi dậy, thấy bao người khắc ghi truyền thừa lên Thiên Bia.
Cuối cùng, Thiên Bia giờ không chỉ lưu giữ truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ, mà còn là nơi vô số bậc đại anh hùng khắc ghi dấu ấn lên trên! Từng bước, từng bước, đó chính là câu trả lời cho vấn đề của ông!
"Khởi thiên tải hậu cánh vô thuỳ." (Sau này muôn thuở, há không ai?)
Một vấn đề, được giải đáp bằng ba ngàn năm.
"Cũng cảm ơn ngươi, nhờ đó ta mới có thể lĩnh ngộ ra một con đường mới."
Trường An khẽ cười, cuối cùng cũng rời khỏi nơi này.
Cuộc gặp mặt giữa hai vị xuyên việt giả này hoàn toàn khác với Diệp Tuyên.
Cả hai đều đã từng hưởng vinh quang, ngạo nghễ khinh cuồng, vang danh tứ hải; họ đều đã từng cười, khóc, đau, thương. Nếu Diệp Tuyên chỉ mới bắt đầu, thì Trường An và Lạc Hồng Tiên Tổ đã sớm đi đến hồi kết.
Hôm nay, Trường An thả lỏng bản thân một lần, cũng chỉ là để gặp mặt người đồng hương cùng cảnh ngộ mà thôi.
Tuy nhiên, Lạc Hồng Tiên Tổ chợt cảm thấy có chút hài hước. Nhìn thân ảnh Trường An biến mất, ông khẽ lẩm bẩm trước khi chìm vào giấc ngủ say:
"Nếu đã quyết chí làm phàm nhân, cớ gì lại để lộ phong thái cuồng ngạo lúc ấy?"
...
Trường An... thực sự muốn khóc thét lên.
Tính kế, úp sọt lão Nhược xong xuôi, hắn không nhịn được mà cho phép bản thân thả lỏng một chút, dựa vào đống kinh nghiệm sống chín đời để ức hiếp các bạn đệ tử.
Ra ngoài, có Thánh Tiên Tông bảo hộ, chắc chắn sẽ an toàn. Chỉ là, vì cớ gì... vì cớ gì...
Mình lại bị đám quái quỷ này lôi đi thế này???
May sao, một gã đệ tử vẫn còn giữ được lý trí, hắn nhíu mày hỏi tên cầm đầu của cả bọn.
"Hắn làm Nhạc tỷ khóc."
"Sư huynh, chúng ta đều là đệ tử nội môn của Thánh Tiên Tông, ức hiếp người phàm như vậy thì..."
"Hắn làm Nhạc tỷ khóc."
"Ừm, nói có lý đấy, xử hắn đi." Thiệu Tổ gật gù lẩm bẩm, khiến mấy tên kia cũng nhất loạt tán thành.
Cuối cùng, sau vài phút hội ý, mấy tên đệ tử này gật đầu, rồi quay sang nhìn Trường An.
"Nên phế tu vi của hắn đi chứ?"
"Hắn có tu vi quái đâu? Nhưng cũng đừng mạnh tay quá..."
"Thiến hắn được không? Thế thì nhẹ quá!"
"Tán thành!"
"Tán thành!"
Thiến cái mả mẹ tụi bây! Con mẹ nó chứ, cơ chế logic của bọn này hoạt động theo độ dại gái của chúng à?
Lão Tổ ca nữa, con mẹ nó chứ, lần nào lão ta cũng phải bóp mình chưa đã sao?
Nhưng Trường An đâu có vì thế mà nao núng? Hắn là kẻ đã trải qua chín đời, đứng trên đỉnh cao của vô số lĩnh vực, mấy tên đệ tử nhãi nhép chỉ mới Tam Phẩm, Tứ Phẩm thì tuổi gì cơ chứ?
Đột ngột, hắn phất tay, khí thế cao ngạo, ngang tàng mạnh mẽ tỏa ra khiến mấy tên đệ tử này giật mình!
Trường An nhếch khóe miệng, lạnh nhạt nói:
"Các ngươi biết mình đang đụng vào ai không?"
Đám đệ tử nhìn nhau, cuối cùng tên cầm đầu lưỡng lự đáp lời:
"Một gã xấu xí, mù lòa, phải đeo mặt nạ?"
Thiệu Tổ gãi cằm, đắc ý cười nói:
"Một tên phàm nhân chỉ có lý thuyết suông, vào Thiên Bia còn gáy được, ra ngoài đời thì chẳng làm ăn được gì?"
"Tên đã làm Nhạc tỷ khóc?"
"Mẹ, dám làm Nhạc tỷ khóc, chém nó!"
"Thiến nó!"
Trường An: "..."
Mình đang hỏi bọn chúng biết đây là ai không, mà bọn đần này lại lái sang chuyện làm Thanh Nhạc khóc?
Hừ! Trong Thiên Bia Thí ông đây còn chưa gặp mặt Thanh Nhạc, làm gì có chuyện nàng ta khóc vì mình chứ?
Ơ khoan, lỡ vì không gặp được mình nên Thanh Nhạc mới khóc thì sao?
Đang miên man suy nghĩ, Trường An chợt xoa cằm, lẩm bẩm:
"Không lẽ trước đây mình đã đánh giá thấp dung mạo này rồi?"
Bầu không khí tĩnh lặng. Đáp lại hắn chỉ có những ánh mắt thương hại, chắc đám đệ tử này đang nghĩ thầm: "Ầy, thế quái nào tên này lại có thể phát ngôn ảo tưởng về bản thân như thế?"
Trường An thẹn quá hóa giận, chợt nắm chặt tay. Khí th�� ngút trời, ánh mắt đằng sau lớp mặt nạ vô cùng sắc bén:
"Ra tay đi, các ngươi sẽ phải hối hận! Đến lúc đó đích thân lão tổ Thánh Tiên Tông cũng sẽ không nương tay!"
Đám đệ tử: !!!
Cái gì? Tên này quen biết với vị lão tổ chưa từng lộ mặt của Thánh Tiên Tông ư?
Nếu vậy thì mọi chuyện cũng hợp lý. Bởi vì hắn có mối quan hệ mật thiết với lão tổ, cho nên Thánh Tiên Tông mới quyết định ra tay bảo hộ.
Nhưng tên cầm đầu vẫn còn nghi ngờ, liền hỏi lớn:
"Ngươi đừng có nhận vơ! Nếu vậy, tại sao ngươi không mang đồng phục của Thánh Tiên Tông?"
Đáp lại, Trường An chỉ khoanh tay, chợt thở ra một hơi đầy khinh miệt:
"Hừ, lão tổ Thánh Tiên Tông đã ba ngàn năm tuổi, ông ấy tồn tại trước cả khi tông môn ra đời. Vì sao khi thu đồ đệ lại bắt buộc phải gia nhập tông môn?"
"Nói cho các ngươi mở mang tầm mắt, lão tổ thân mang bạch y, khí chất tựa tiên trên trời, ánh mắt tựa ngàn vạn đại đạo ẩn chứa. Ông hành sự cực kỳ tiêu dao, không màng thế sự, nhưng lại vô cùng bao che đệ tử. Các ngươi thử động vào ta xem?"
Trường An cười lạnh. Lần này, ánh mắt của đám đệ tử đã thay đổi, còn có thêm một chút kính phục. Hình tượng lão tổ Thánh Tiên Tông uy nghi hiện lên trong đầu bọn họ.
Ăn mặc thanh sam, khí chất bất phàm, mở mắt là thấy ngàn đại đạo, tay dễ dàng hái sao trời xuống trêu đùa, lại thưởng trà ngâm thơ.
Nói như vậy... tên này thực sự là đệ tử của lão tổ? Ngang hàng với Diệp Tuyên, Thanh Nhạc ư?
Đúng vậy, lần này nếu Ngọc Mi không ra mặt, khắp thiên hạ cũng không ai biết rằng lão tổ giờ đã có ba vị đệ tử. Mà kẻ trước mắt... có khi cũng là đệ tử được lão tổ che giấu?
Vậy vì sao cơ chứ? Hay là...
"Nói như lời ngươi, chẳng lẽ việc quét ngang Thiên Bia Thí cũng là chủ ý của lão tổ sao..."
Tên đệ tử cầm đầu hít một ngụm khí lạnh, xuýt xoa nói. Chỉ thấy Trường An biến sắc, giống như bị phát hiện, nhưng vội vàng che giấu:
"Không! Lần này ta chỉ muốn thể hiện bản thân mình thôi! Lão tổ tuyệt đối không có âm mưu gì cả!"
Nhưng nhìn thái độ của hắn, tên đệ tử này chợt giật mình thon thót. Vậy thực sự là có âm mưu ư?
Lão tổ ẩn mình sâu như thế, chẳng lẽ đang cùng các vị đại năng lấy thiên hạ làm bàn cờ, và sự kiện Thiên Bia Thí này... cũng chỉ là một nước cờ của ngài?
Đáng sợ! Đáng sợ biết bao!
Thiệu Tổ lắng nghe tất cả, đầu óc chợt trở nên mơ hồ vô cùng, khuôn mặt gã cũng lộ vẻ kinh hãi.
Cái gì? Mình mang bạch y, còn có khí chất như tiên, mắt ẩn chứa đại đạo, tiêu dao phóng túng? Có chuyện này ư?
Nói vậy, cái tên Thiệu Tổ ăn mặc như nông dân kia là giả sao?
Chợt, gã nghe Trường An nói vậy mà nhíu mày, trong lòng cực kỳ băn khoăn, lẩm bẩm:
"Cái gì? Mình lại có đầu óc lớn tới mức lấy thiên hạ làm bàn cờ, chúng sinh làm quân cờ ư?"
Nên phản bác không? Nhưng nghe ngầu thế nhỉ?
Trong lúc Thiệu Tổ còn đang băn khoăn, tên đệ tử cầm đầu thở dài, cuối cùng trầm ổn cất tiếng:
"Được rồi, ta sẽ xem như mối quan hệ giữa ngươi và lão tổ không tồn tại."
Mấy tên này coi thường ta quá! Chỉ cần nói dăm ba lời là đã tin sái cổ rồi!
Trường An nhếch mép cười, nhưng lại chỉ thấy tên đệ tử hất đầu:
"Giờ th�� anh em thiến nó, tao sẽ chịu trách nhiệm với lão tổ!"
Trường An: !!!
Hai tên đệ tử giữ Trường An lại, bọn chúng cười nhe răng, với ý chí bất khuất vô cùng:
"Hừ! Ngươi làm Nhạc tỷ khóc, chúng ta liều mạng cũng phải thiến ngươi!"
"Đúng đúng!"
"Đúng đúng" cái quái gì? Mấy thằng này nghĩ chúng nó là nhân vật chính chắc? Chẳng lẽ vì gái mà bất chấp tất cả ư?
Trường An run rẩy nhìn bọn này tựa như hung thần lao tới, bất giác khép chặt chân lại, bảo vệ "của quý". Nhưng bọn chúng cứ thế tiến gần, nở nụ cười tà ác:
"Thiến xong đem vứt cho chó ăn đi."
"Cởi quần ra, tên khốn nạn!"
Không ổn... không ổn... Mình phải làm gì đó thôi, não ơi, mau tỉnh táo lại đi!
"Thanh Nhạc? Ngươi... sao ngươi cũng tới đây?"
Trường An chợt giật mình hô to. Đám đệ tử chợt buông hắn ra, đứng thẳng người, quay đầu lại:
"Nhạc tỷ! Bọn đệ chỉ đang hỏi thăm bạn bè thôi!"
"Đúng vậy! Bọn đệ không hề có ý định thiến tên chết dẫm này đâu!"
Quác... quác...
Đáp lại bọn chúng, chỉ có tiếng quạ kêu, bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chợt một tên nhận ra tình hình, liền hô to:
"Chết tiệt! Chúng ta mắc lừa rồi!"
"Hắn ta quả thực quá mưu mô!"
Đúng vậy, Trường An đã chạy mất từ khi nào rồi? Thân thể hắn lảo đảo lao về phía ngã rẽ rồi khuất bóng, tựa như dốc hết sức lực để cứu lấy cái mạng mình.
Thiệu Tổ: "..."
Mưu mô cái lìn! Rặt một đám chỉ cần nghe thấy gái là não chết máy! Quả nhiên chẳng thể trông cậy gì được rồi!
Mọi quyền lợi đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, và mỗi từ ngữ ở đây đều là một nét chấm phá độc đáo.