Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 88: Gáy sớm ăn gì

Xung quanh quảng trường, các vị trưởng lão đều dõi mắt về phía Thiên Bia.

Bọn họ đang chờ xem cái tên Nhược Trần kia sẽ xuất hiện với phong thái ra sao!

Một vị trưởng lão chợt hừ lạnh, nói: "Cái tên Nhược Trần đó dám động thủ với đệ tử của chúng ta, nhất định phải bị nghiêm trị!"

Đệ tử của ông ta bị đánh bại quá dễ dàng, khiến vị trưởng lão này thẹn qu�� hóa giận, mặt mày tối sầm.

Một người khác cũng gật đầu, ủng hộ: "Bí kỹ của tông môn chúng ta cũng bị hắn học trộm, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua!"

"Chờ hắn ra rồi, chắc chắn phải vì chuyện này mà đền tội!"

Bất chợt, một tiếng hừ lạnh vang lên, người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn, vóc dáng cao to lạnh lùng cất lời: "Đám nhãi con các ngươi im mồm! Quy củ của Thiên Bia Thí là thế, bây giờ thẹn quá hóa giận rồi?"

Thế nhưng không ai dám phản bác, những kẻ bị mắng dù mặt đỏ bừng vì tức giận nhưng vẫn phải nhẫn nhục chịu đựng.

Bởi lẽ, đó là tông chủ của Phù Đổng Tông, một tu sĩ Thất Phẩm Hóa Khí, tuổi đã ngoài tám trăm từ lâu, hoàn toàn có thể gọi bọn họ là "nhãi con".

Nhưng rồi, một vị trưởng lão khác lắc đầu, tiếp lời: "Nhưng việc hắn học trộm bí kỹ của tông môn chúng ta, nhất định không thể làm ngơ!"

Vị tông chủ chưa kịp đáp lời thì Thiên Bia Thí chợt lóe sáng, một thanh niên vận bạch y nhẹ nhàng bước ra, gương mặt che dưới lớp mặt nạ gỗ, đôi mắt bình thản nhìn về phía bọn họ.

Hắn bước tới trung tâm, nhận thấy vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, bèn bật cười: "Ừm? Các vị đang chờ ta nhỉ?"

"Nhược Trần!!!"

Đột ngột, vô số người đồng thanh gọi vang một cái tên. Có trưởng lão, có vài đệ tử không cam lòng, kẻ thì nghiến răng nghiến lợi, kẻ lại đắc ý khi thấy người gặp họa.

Nhưng Trường An chỉ tủm tỉm cười, rồi vui vẻ gật đầu đáp: "Ta chính là Nhược Trần đây."

"Cuồng vọng! Tiểu tử nhà ngươi dám coi trời bằng vung!"

Một vị trưởng lão chợt gầm lên, những người khác cũng vì thế mà bừng tỉnh, vô số khí thế áp đảo tỏa ra từ bọn họ, dồn ép về phía Trường An.

Nhưng Trường An chợt nhếch mép, cảm thấy thứ khí thế áp đảo này thật buồn cười vô cùng.

Muốn dùng khí thế ép hắn? Bọn họ tính là gì?

Thấy Trường An vẫn giữ vẻ ngông cuồng như trước, đột nhiên một vị trưởng lão hừ giọng, lạnh lùng nói: "Chính vì ngươi mà Thiên Bia Thí lần này có rất nhiều người bị loại, không đủ thời gian để cảm ngộ! Bởi ngươi mà cơ hội quý giá của bọn họ đã bị tước ��oạt!"

"Không chỉ thế, ngươi còn dám trộm học bí kỹ của tông môn chúng ta, đúng là gan trời!"

Trường An nghe vậy, chợt bật cười lớn, rồi hỏi lại: "Thiên Bia Thí không cho phép giết người ư?"

"Cảm ngộ chiêu thức cũng bị cấm trong Thiên Bia Thí ư? Thế thì các vị cứ bảo đệ tử đừng bao giờ thi triển chiêu thức ra ngoài, như vậy ta có muốn học cũng chẳng được."

Trường An bình thản hỏi ngược lại, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ ngông cuồng đến tột độ.

"Ngươi..." Vị trưởng lão đó trừng mắt giận dữ, từ trước đến nay, làm gì có kẻ phàm nhân nào dám ăn nói ngang ngược như vậy?

Các đệ tử im lặng không nói gì, nhưng vẫn nghiến răng ken két, tức tối mà chẳng thể làm gì.

Chợt, Trường An liếc mắt một vòng xung quanh nơi này, cuối cùng nở một nụ cười: "Bỏ qua những lời lẽ đó đi... đúng vậy, ta đã đánh bại tất cả bọn họ, đào thải tất cả mọi người ra khỏi đây."

"Thì sao? Các ngươi làm được gì ta?"

Trường An cười lớn, ánh mắt trào phúng lướt khắp toàn trường, rồi cất giọng: "Trước khi vào Thiên Bia, ta đã nói rồi! Nhưng các ngươi làm được gì?"

"Không làm được gì cả!"

Dứt lời, hắn chợt thu lại vẻ ngông cuồng, bình thản mỉm cười rồi quay lưng rời đi, trong giọng nói vẫn còn vương vẻ mỉa mai: "Hai vị trưởng lão, nếu các ngươi đạt đến cảnh giới của ta, liệu có làm được như vậy không?"

Hai vị trưởng lão vừa chèn ép Trường An tức thì run rẩy, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm hắn, hai mắt bốc hỏa.

Mỗi câu nói của Trường An như nhát dao đâm thấu vào lòng bọn họ.

"Nhược Trần! Tốt! Tốt! Ta nhớ rõ tên của ngươi!"

Cuối cùng, khi vị trưởng lão kia còn định thốt ra điều gì đó, bóng dáng tông chủ Phù Đổng Tông đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Chát!

Một cú vả cực mạnh giáng thẳng vào mặt, khiến vị trưởng lão này bị đánh bay ra xa, thân thể lõm sâu vào vách đá.

Tông chủ Phù Đổng Tông chỉ lạnh lùng khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh lướt qua khắp toàn trường, rồi cất tiếng: "Các ngươi làm trò hề đủ chưa?"

Bầu không khí im bặt. Ánh mắt vị tông chủ cực kỳ lạnh lùng đến tột độ, kết hợp với v��c dáng cao to, dữ tợn của ông ta, càng khiến người khác thêm kinh sợ.

Trường An trào phúng bọn họ, bọn họ tuy không phục, nhưng không dám cãi lại.

Còn vị tông chủ này... bọn họ có không phục cũng chẳng dám hé răng.

Đây là lãnh địa của Phù Đổng Tông, ai dám khiêu khích tông chủ cơ chứ? Chẳng phải là tự tìm cái chết sao?

Lúc này, Bạch Yến chợt cất lời, giọng bình thản: "Nhược Trần đang nhận được sự bảo hộ của Thánh Tiên Tông. Ai dám động đến hắn, chính là động đến chúng ta."

Hai trong ba đại tông môn đã bày tỏ thái độ, giờ còn ai dám chống đối Trường An nữa?

Hắn cong khóe miệng nhìn Bạch Yến, khẽ gật đầu, cuối cùng từ tốn rời đi dưới ánh mắt ghen ghét của tất cả mọi người.

Còn Nhược Trần... hắn vô cảm nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng như chết lặng.

Hắn chợt nhớ ra lần Trường An ra tay hỗ trợ ở Hoàng Thành, khiến Nhược Trần phải cõng oan cái nồi, và sau đó Thánh Tiên Tông đã lầm tưởng Nhược Trần là một cao nhân.

Do Nhược Trần mắc nợ ân tình khi giúp đỡ Diệp Tuyên, Thanh Nhạc và Ngọc Mi, cộng thêm việc thực lực của hắn thâm bất khả trắc, nên trong tình cảnh này, Thánh Tiên Tông chắc chắn sẽ ra tay tương trợ.

"Tiền bối... hóa ra ngài tính toán hết cả rồi..."

Gân xanh nổi trên trán, Nhược Trần nghiến răng lẩm bẩm, nhưng rồi hắn chỉ lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt.

Kế đó, vô số ánh mắt giận dữ đổ dồn về phía Trường An, nhưng hắn chỉ nhếch mép cười khẩy rồi thản nhiên rời đi.

Bất chợt, một bàn tay giữ lấy vai Trường An, khiến hắn khẽ nhíu mày rồi quay đầu lại: "Cái gì vậy?"

Một nụ cười ôn hòa? Đó là những đệ tử Thánh Tiên Tông, năm sáu thanh niên vây quanh Trường An, bọn họ còn lễ phép quay sang Bạch Yến mà nói: "Trưởng lão, chúng con và tên này là bạn bè, Thiên Bia Thí đã kết thúc, xin phép được đi trước ạ."

Này, ai là bạn với bọn chúng chứ? Mau thả ta ra để ta còn về nhà!

Trường An giật mình giãy giụa, nhưng phàm nhân như hắn làm sao có cửa chống lại mấy tên đệ tử tinh anh?

Bạch Yến còn định nói gì đó, nhưng khi nàng thấy trong đám đệ tử có một bóng người quen thuộc, nàng chỉ khó hiểu gật đầu.

Thế nhưng, Trường An còn chưa kịp nói gì, một bàn tay đã bịt chặt miệng hắn, sau đó mấy tên đệ tử Thánh Tiên Tông này cười tươi kéo hắn đi.

Và dĩ nhiên, ngoài đời hắn không có chút tu vi nào trong người, nên hoàn toàn bị bọn chúng kéo đi dễ dàng.

Ngay sau đó, tiếng bàn tán của bọn chúng vang lên, mặc kệ Trường An mà nói chuyện: "Ê, mày có chắc là tên này làm Nhạc tỷ khóc không?"

"Chắc chứ! Mẹ nó, khi Nhạc tỷ bị đào thải thì chỉ còn mỗi hắn trong Thiên Bia, không phải thằng này thì là ai?"

"Mẹ nó! Gáy to không sao, nhưng dám làm Nhạc tỷ khóc thì phải trả giá!"

Trường An: "..."

Xin lỗi nhưng, các vị huynh đệ đang bàn bạc về vụ gì vậy? Sao em nghe không hiểu?

Hắn hoang mang nhìn quanh, đám đệ tử vừa "áp giải" Trường An, vừa cười nói rôm rả, một tên cất tiếng khen: "Cũng nhờ Tổ huynh đệ báo cho ta, không thì chuyện Nhạc tỷ khóc... hừ hừ!"

Tổ? Tổ huynh đệ?

Trường An mờ mịt nghĩ thầm. Hắn chợt thấy bóng dáng một gã đàn ông trung niên, tu vi chỉ ở cảnh giới Tụ Khí, đang cười xun xoe nịnh nọt nói: "Ha ha, ta cũng gai mắt thằng này lắm, chỉ cần dạy dỗ hắn là được! Mạnh tay vào!"

Trường An: !!!

Mả mẹ nó? Cái chuyện gì xảy ra thế???

Truyện dịch này thuộc về truyen.free, hãy đón đọc những chương mới nhất trên trang web chính thức để ủng hộ tác giả nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free